Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:19:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dương Hạ Hạ vội vàng gật đầu, dùng biểu cảm chân thành nhất:

 

“Vốn cũng mang theo nhiều, chỉ chừng thôi.

 

chỉ là dân bình thường, tò mò đến đây dạo chút thôi."

 

Tay Trang Vĩ sắp cấu nát lưng :

 

“Vậy , bán hết cho ."

 

Dương Hạ Hạ:

 

“Cảm ơn, cảm ơn, ngài đúng là đại đại.

 

Ủa, đợi chút?"

 

Cô mở to đôi mắt tròn xoe:

 

“Anh cảnh sát ?"

 

Trang Vĩ rốt cuộc cần nhịn nữa:

 

là đùa với cô mà, tự cô tin thôi."

 

Dương Hạ Hạ thấy đáng ghét như , nỗi sợ hãi trong lòng hóa thành sự tức giận, cầm lấy một cái đuôi lợn trong giỏ nhét cái miệng đang há của Trang Vĩ:

 

“Chẳng buồn chút nào!"

 

Trang Vĩ cái đuôi lợn chọc cổ họng, nhịn oẹ một tiếng, thấy Dương Hạ Hạ càng giận hơn, vội vàng chặn đường cô:

 

“Đừng giận, mời cô ăn cơm."

 

Dương Hạ Hạ hừ lạnh một tiếng, cô ở chợ đen hơn nửa năm , qua với đủ loại , quá để tâm đến sự khác biệt nam nữ, huống hồ Trang Vĩ lúc trong mắt cô chính là một tên đầu lợn đáng ghét, cô ăn thì phí.

 

Cô định sẽ gọi hết tất cả các món thực đơn của tiệm cơm quốc doanh!!

 

Khiến còn mặt mũi!!

 

Cũng để xem trò của !!

 

Trang Vĩ thấy cô bỏ nữa, về phía tiệm cơm quốc doanh xa, tự giới thiệu:

 

tên là Trang Vĩ."

 

Đợi đến tiệm, Trang Vĩ rót cho Dương Hạ Hạ, thấy cô gọi những món rõ ràng vượt quá khẩu phần của hai cũng ngăn cản, đợi phục vụ lên hết món mới :

 

“Lúc nãy dọa cô , ý định của .

 

Đuôi lợn của cô ngon."

 

Nói xong lấy cái đuôi lợn c.ắ.n một miếng :

 

“Gói riêng với những thứ còn trong giỏ của cô , những thứ đó tặng bạn bè."

 

Dương Hạ Hạ dáng vẻ cầm cái đuôi lợn giả bộ nghiêm túc của cho bật :

 

“Được , tha cho đấy."

 

Trang Vĩ thích thái độ sảng khoái của cô, đối diện với khuôn mặt vô cùng sinh động cũng theo.

 

Lão Hàn , sắp đuổi kịp nhé.

 

Chương 58 Cầu giúp đỡ

 

Dương Hạ Hạ là một cô gái sảng khoái, khi tha cho Trang Vĩ thì thực sự nhắc chuyện đó nữa.

 

Cô vì giận Trang Vĩ nên gọi nhiều món, nhưng đợi món lên cô dời hai món trong đó sang mép bàn:

 

“Hai món giữ mang về thấy thế nào?

 

Hay là còn món nào thích ăn nữa ."

 

Trong mắt Trang Vĩ thoáng qua một tia , món Dương Hạ Hạ dời là một đĩa cá sốt hồng và món thịt kho tàu kinh điển, đều là món mặn.

 

Trang Vĩ gật đầu:

 

“Đều ."

 

Dương Hạ Hạ tự đến chỗ nhân viên phục vụ một chuyến, lúc cầm theo túi, khi đóng gói thức ăn xong hai mới chính thức bắt đầu bữa trưa .

 

Trên bàn ăn chút yên tĩnh, tướng ăn của Dương Hạ Hạ thanh lịch, Trang Vĩ tuy ăn nhanh nhưng cũng nhã nhặn.

 

Đợi khi ăn xong, Trang Vĩ châm nước cho cô, giả vờ vô tình hỏi:

 

“Cô còn việc gì nữa ?"

 

Dương Hạ Hạ lắc đầu, hôm nay cô chuyên trình đến để bán thịt kho:

 

bắt chuyến xe một giờ để về công xã, bây giờ là mấy giờ ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-126.html.]

Trang Vĩ đồng hồ đeo tay, kim phút chỉ sáu, đổi sắc mặt:

 

“Còn mấy phút nữa là một giờ ."

 

Thấy Dương Hạ Hạ lộ vẻ hối hận, vội vàng tiếp:

 

“Không , xe, lát nữa đưa cô về."

 

Dương Hạ Hạ rốt cuộc cũng dâng lên chút cảnh giác, bọn họ vẫn đến mức quan hệ thể ghế xe đạp chứ:

 

“Không cần , tự bộ ."

 

Trang Vĩ là một nhạy bén, mặc dù ở trong bộ đội tốc độ thăng tiến kinh của Hàn Hựu che lấp một phần hào quang của , nhưng cũng là chín hai mươi chín tuổi thành Phó trung đoàn trưởng, thể bản lĩnh thực sự chứ?

 

Anh thể hiện phận, thời buổi đều tình cảm đặc biệt đối với mặc quân phục:

 

“Đừng lo lắng, ở đồn trú bên cạnh công xã các cô, đến từ Trung đoàn 1 Sư đoàn 1, ."

 

Dương Hạ Hạ quả nhiên thả lỏng hơn hẳn, thậm chí còn mang theo nụ rạng rỡ:

 

các , năm tuyết lớn, các còn đến giúp chúng dọn đường, cảm ơn các ."

 

Trang Vĩ thuận thế:

 

“Vậy chúng thôi, cũng về bộ đội ."

 

Trên đường về, Trang Vĩ càng thêm hứng thú với cô gái , còn chỉ dừng ở sức sống bừng bừng khắp cô nữa.

 

cởi mở, là cô gái năng động nhất Trang Vĩ từng gặp trong những năm qua, lẽ vì thường xuyên chợ đen ăn nên kiến thức của cô cũng vượt xa những cô gái cùng lứa, hai chuyện hợp .

 

Đợi khi sắp đến thôn Hồng Miếu, Trang Vĩ chủ động dừng xe, Dương Hạ Hạ thấy ngạc nhiên:

 

“Sao xuống xe ở đây?"

 

Trang Vĩ :

 

“Cô là cô gái chồng, sẽ lái xe trong .

 

Sau cô còn chợ đen nữa ?"

 

Nhắc đến “chuyện ăn" của , Dương Hạ Hạ lập tức cảnh giác:

 

“Không nữa."

 

Trang Vĩ bật , lấy phiếu thịt và tiền từ trong ví :

 

“Vậy lúc nào rảnh cô giúp ít món kho ?

 

Tết định đến nhà bạn chơi, nhưng kỳ nghỉ để mua quà tết."

 

Dương Hạ Hạ vội vàng trả lời:

 

“Có rảnh, rảnh, bạn thích ăn vị như thế nào?"

 

Trang Vĩ :

 

“Cứ theo khẩu vị của cô , miếng lúc nãy nếm thử vị ngon."

 

Như ý nguyện thấy một vệt đỏ khuôn mặt sinh động .

 

Dương Hạ Hạ và Trang Vĩ bàn bạc về chủng loại, lượng và chi phí, cuối cùng mới hỏi:

 

“Vậy khi nào lấy?

 

Nếu bận, thể đưa sang cho ."

 

“Vậy thì đa tạ cô quá, tuần trực ban, phiền cô đến bộ đội một chuyến , lúc đó cứ tìm đồng chí Chúc Hi Ngữ nhà họ Hàn Trung đoàn 1 nhé."

 

Trang Vĩ đúng là rảnh, chuyện tết quá nhiều.

 

Anh về với Hàn Hựu một tiếng là , tổng thể để một cô gái chồng là tìm .

 

Thấy Dương Hạ Hạ gật đầu, đưa túi thức ăn đóng gói treo bên cạnh cho cô, trêu chọc:

 

“Cô mang về , nhà cô già trẻ, chỉ một , ăn nhà ăn cũng chỗ hâm nóng."

 

Dương Hạ Hạ đầu tiên là ngẩn , đó mặt đỏ bừng nhận lấy, nhảy xuống xe:

 

lừa đấy."

 

Trang Vĩ , lừa cũng :

 

, hẹn gặp ."

 

Trang Vĩ ăn cơm tối ở nhà Hàn Hựu, đội cái mặt đen của Hàn Hựu, bắt chuyện với Chúc Hi Ngữ:

 

“Hi Ngữ, nếu tuần cô gái tên là Dương Hạ Hạ đến tìm em, em nhớ ngoài đón cô một chút nhé, đặt cô ít thịt kho để tết chúng ăn."

 

Bây giờ thời tiết lạnh, để thịt ở ban công hỏng.

 

 

Loading...