Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:19:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mà Tiêu Minh chẳng chính là của trung đoàn ba ?

 

Phó trung đoàn trưởng của trung đoàn ba chẳng chính là Cao Thế Nguyên ?”

 

Chúc Hi Ngữ qua câu của Hàn Hựu cũng đại khái đoán nguyên nhân, lẽ là Hầu Ngữ Hi gây áp lực, lẽ là Lưu Mỹ Quyên tự nghĩ đến tầng quan hệ đó chủ động xa cách cô, cô đều tôn trọng quyết định của Lưu Mỹ Quyên.

 

Thấy trong mắt Hàn Hựu mang theo sự lo lắng, cô đẩy về phía phòng bếp:

 

“Đi thôi nấu cơm thôi, đói quá mất."

 

Hàn Hựu thuận theo ý cô kết thúc chủ đề , chuyên tâm nấu ăn.

 

Chúc Hi Ngữ phòng ăn, thấy hũ kẹo trái cây bàn, tự chọn một viên vị cam bỏ miệng, thuận tay cất hũ kẹo trong tủ.

 

————————————

 

Kể từ khi Chúc Hi Ngữ ghé qua, Lưu Mỹ Quyên rầu rĩ suốt một buổi tối, Tiêu Minh thu xếp cho hai đứa con trai xong, phòng ngủ hỏi chị:

 

“Quyên Nhi, chuyện gì ?

 

Sao thấy em cả buổi tối đều vui thế."

 

Lưu Mỹ Quyên mím mím môi, định thật với Tiêu Minh.

 

Chị hiểu rõ tính cách của Tiêu Minh, chắc chắn sẽ bảo chị cứ đường đường chính chính tiếp tục qua với .

 

Tiêu Minh thể như , chị thể như thế.

 

Tiêu Minh vất vả bao nhiêu, là những vết thương lớn nhỏ, trong nhà còn một đống đang mở to mắt chằm chằm .

 

Nhà ngoại chị giúp gì , ba đứa con và chị đều dựa một Tiêu Minh nuôi sống, chị thể chấp nhận vì nguyên nhân của bản mà gây ảnh hưởng đến công việc của Tiêu Minh.

 

Thế là chị chỉ cúi đầu đổi tư thế bế đứa con trai út:

 

“Em chỉ đang nghĩ nên trả mảnh đất nhà Hàn phó trung đoàn trưởng , một em trồng trọt chút lo xuể."

 

Tiêu Minh khựng , hai mảnh đất đó còn chẳng lớn bằng vườn rau ở quê, vả chính cũng thường xuyên đến giúp đỡ.

 

chỉ tưởng rằng Lưu Mỹ Quyên vất vả như nữa, liền gật đầu:

 

“Em tự quyết định , nếu trồng nữa thì trả cho ."

 

Lưu Mỹ Quyên thẫn thờ một lúc, mới :

 

“Vậy mai em trả cho em gái Chúc."

 

Ngày hôm bữa sáng Lưu Mỹ Quyên ở nhà do dự nửa ngày, thấy sắp đến giờ tan , chị sợ gặp Hàn Hựu, nghiến răng vẫn đến nhà họ Hàn.

 

Chúc Hi Ngữ mở cửa cho chị, giống như đây pha sữa mạch nha cho Chí Tín.

 

Lưu Mỹ Quyên chút cục tấc:

 

“Em gái Chúc, một chị chăm sóc cả một gia đình, Chí Dũng nghịch ngợm, chị chút lo xuể."

 

Chị đối diện với đôi mắt đen trắng phân minh, đầy vẻ thấu hiểu của Chúc Hi Ngữ, những lời còn đột nhiên nghẹn nơi cổ họng.

 

“Là chuyện mảnh vườn ?

 

Chị lo xuể ?"

 

Chúc Hi Ngữ giúp chị mục đích đến đây.

 

Lưu Mỹ Quyên gật đầu.

 

Chúc Hi Ngữ thấy chị đầy vẻ bất an, mỉm :

 

“Vậy mấy ngày nay chị hái hết rau trong vườn , những cây mầm thể dùng cũng dời sang phía vườn nhà chị.

 

Chờ thứ hai tuần em bảo Hàn Hựu trả đất cho bên hậu cần."

 

Giọng của Lưu Mỹ Quyên thấp xuống, chị Chúc Hi Ngữ là nhận tâm tư của chị nhưng vẫn như thế:

 

“Không cần , đồ trong vườn em xem cái gì ăn thì cứ tự để một ít nhé."

 

Nói xong chị bế Chí Dũng dậy:

 

“Vậy chị về đây, sắp tan , chị còn nấu cơm.

 

Chí Văn Chí Dũng sắp tan học ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-120.html.]

Chúc Hi Ngữ dậy mỉm tiễn chị:

 

“Đi đường cẩn thận nhé."

 

Sau khi Lưu Mỹ Quyên , Chúc Hi Ngữ cũng cầm phiếu cơm khỏi nhà, đến căn tin lấy cơm ngày hôm nay.

 

Sau khi dùng xong bữa trưa với Hàn Hựu, cô lấy mấy cái túi thực phẩm:

 

“Hàn Hựu, chúng một chuyến đến chỗ mảnh vườn , chị Lưu trồng nữa, chúng hái rau trong vườn , thứ hai tuần hậu cần trả đất nhé."

 

Hàn Hựu thấy biểu cảm và giọng điệu của cô đều khác gì bình thường, nựng nhẹ khuôn mặt nhỏ của cô:

 

“Thực sự để tâm nữa ?"

 

Chúc Hi Ngữ c.ắ.n ngón tay đang loạn của :

 

“Vâng, lý do tại .

 

Đây là lựa chọn của chị , em tôn trọng."

 

Hàn Hựu thấy cô đầy vẻ thản nhiên, liền phủ định kết luận ngày hôm qua.

 

Hóa đầu tiên cô phản tỉnh bản là thói quen đổ cho chính , mà là thực sự chỉ để rõ bên nào sai.

 

Nếu là vấn đề của chính cô, cô thể buông bỏ đoạn quan hệ .

 

Hàn Hựu hề nghi ngờ, Lưu Mỹ Quyên cho dù hối hận, cũng cách nào trở thành bạn Chúc Hi Ngữ công nhận nữa.

 

Anh cảm thấy Chúc Hi Ngữ như là quá lạnh lùng gì cả, là Lưu Mỹ Quyên từ bỏ , Chúc Hi Ngữ chỉ là thuận theo ý chị mà đóng cánh cửa thôi.

 

Đây là cách cô bảo vệ chính , Hàn Hựu ngược cảm thấy an tâm.

 

Anh cầm lấy túi từ tay Chúc Hi Ngữ:

 

“Đi thôi."

 

Hai vợ chồng đến mảnh vườn một vòng, Lưu Mỹ Quyên chăm sóc , trong vườn ít đồ, Chúc Hi Ngữ một cái cũng để cho , hái hết tất cả xuống.

 

Mảnh vườn là Lưu Mỹ Quyên bỏ tiền bỏ sức trồng, cô sẽ chiếm món hời .

 

Những cái túi mang theo nhét đầy ắp, Hàn Hựu tự xách hết lên:

 

“Em về , mang sang đó là .

 

Vừa vặn đến giờ việc ."

 

Chúc Hi Ngữ cũng quả thực chút mệt, liền gật đầu tự về nhà.

 

Chương 55 Đồ tết

 

Buổi tối, Cao Thế Nguyên mang theo một luồng khí lạnh từ bên ngoài về, thấy Hầu Ngữ Hi vẫn còn ở phòng khách, chút hiếm lạ, đây giờ về phòng ngủ từ lâu .

 

Thấy về, Hầu Ngữ Hi đến phòng ăn rót một ly nước nóng:

 

“Bên ngoài lạnh , uống chút nước cho ấm."

 

Suốt một tuần qua, sự phục tùng và chiều chuộng của Hầu Ngữ Hi, thái độ của Cao Thế Nguyên đối với cô hơn nhiều.

 

Có lẽ là Hầu Ngữ Hi thực sự dễ yêu thích, lẽ là vì Cao Thế Nguyên dần dần vững chân ở phía Xuyên Tỉnh , cách chung sống của họ khôi phục dáng vẻ vợ chồng bình thường, Cao Thế Nguyên cũng còn can thiệp hành tung của Hầu Ngữ Hi nữa.

 

Hầu Ngữ Hi cầm một quả táo chậm rãi gọt vỏ, trong giọng vẫn ẩn chứa chút cẩn thận:

 

“Anh năm nay tết nghỉ phép ?"

 

Hôm nay là ngày mười tám tháng chạp, gần tết nguyên đán .

 

Cao Thế Nguyên chút thắc mắc:

 

“Chẳng tết sẽ cùng em về Bắc Thành bên tổ chức lễ cưới bù ?"

 

Hầu Ngữ Hi mím mím môi:

 

“Mẹ ở Ký Tỉnh cũng coi như tổ chức , năm đầu tiên đến Xuyên Tỉnh , nên lấy công việc của trọng."

 

Thực chất là ban cách mạng nhà máy dệt một cán sự lợi hại đến, thời gian trong khu tập thể ai nấy đều khép nép, Hầu Hải thể tổ chức tiệc r-ượu lúc gió bão .

 

Nghĩ đến lời của cả, Hầu Ngữ Hi bổ sung:

 

“Mẹ nếu tiện xin nghỉ, thì để trai đến thăm chúng ."

 

 

Loading...