Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:10:42
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chúc Hi Ngữ khoác túi lên vai, xách nốt hai chiếc vali cuối cùng trong phòng lên:
“Có việc gì ?"
“Chị ơi, em đến để xin chị.
Em nghĩ thông suốt , xuống nông thôn vốn dĩ là việc của bản em, liên quan gì đến việc chị cả."
Cô đưa chiếc phong bì trong tay, “Đây là phiếu và tiền cho em, em chia một ít cho chị, còn cả địa chỉ liên lạc của em nữa.
Em vẫn chị định , em thư cho chị, chị thể để địa chỉ cho em ?"
Chúc Hi Ngữ lắc đầu, huyền quan giày, gỡ chiếc khăn quàng cổ màu be của treo tường xuống.
Thấy Hầu Ngữ Hi vẫn theo , những khác cũng đang chú ý phía bên , cô mím môi, lúm đồng tiền hiện nhàn nhạt:
“ thư từ gì với nữa.
ngày mai sẽ dễ dàng địa chỉ của thôi, nhưng vẫn hy vọng chúng thể duy trì sự bình hòa cuối cùng , phiền lẫn ."
Cô đưa mắt lướt qua trong nhà, Hầu Hải nở một nụ rõ ý vị với cô, Kiều Hoài Quyên mặt cảm xúc, thím Tăng né tránh ánh mắt của cô, Hầu Ngữ Hi vẫn giữ nguyên động tác đưa phong bì.
Chúc Hi Ngữ mở cửa, xách vali thẳng xuống lầu, hề đầu , tự nhiên cũng thấy biểu cảm ngẩn ngơ và những giọt nước mắt rơi xuống của phía .
Vừa khỏi cổng khu tập thể, cô thấy Doãn Thông đang tựa cạnh xe, đầu ngón tay kẹp một điếu thu-ốc.
Thấy cô tới, dập tắt điếu thu-ốc ném thùng r-ác:
“Dọn dẹp xong ?
Là chiếc xe đạp ?"
Anh chỉ chiếc xe ở góc ngoài cùng của lán xe.
Chúc Hi Ngữ gật đầu, Doãn Thông bỏ xe đạp trong xe, đỡ lấy vali của Chúc Hi Ngữ đặt ở hàng ghế , mở cửa ghế phụ:
“Để tiễn em, ga Bắc đúng ?"
“Vâng, cảm ơn .
Anh ăn gì ?
Phía tiệm cơm quốc doanh, mời ."
Chúc Hi Ngữ thắt dây an , gấp gọn khăn quàng cổ đặt đầu gối, đầu Doãn Thông.
Doãn Thông một tay cầm vô lăng, một tay gác bên cửa sổ.
Gió thổi qua mang theo mùi thu-ốc l-á nhạt vây lấy, rối tóc của Chúc Hi Ngữ.
Doãn Thông dùng dư quang thấy thiếu nữ luống cuống ấn phần tóc mái lộn xộn, đóng cửa sổ :
“Ăn , còn em?"
“ cũng ."
Dường như thích sự yên tĩnh, Doãn Thông nghiêng đầu, khuôn mặt góc cạnh ánh ban mai thêm vài phần nhu hòa:
“Em đoán xem đoán trúng chiếc xe nào là của em?"
Chúc Hi Ngữ suy nghĩ một hồi, thực sự nhớ xe của gì đặc biệt, cô lắc đầu, nhận đối phương thể thấy, liền bồi thêm một câu:
“Đoán ."
Dư quang của Doãn Thông vẫn luôn lưu cô, chỉ cảm thấy giọng của cô ngoan, động tác lắc đầu cũng ngoan.
Anh đ-ánh đố nữa:
“Có một bông hoa đáng yêu."
Hoa ?
Chúc Hi Ngữ nhớ một chút mới nhớ xe của cô cho mượn ngã, tay lái một vết xước rõ ràng.
Cô thấy khó chịu nên tháo dây buộc tóc hôm đó quấn lên, sợi dây buộc tóc đó một bông hoa nhỏ bằng vải.
bông hoa đó bình thường, thậm chí vì dầm mưa dãi nắng mà chút phai màu, đáng yêu chỗ nào chứ?
Chúc Hi Ngữ trả lời , đành chỉ một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-10.html.]
Doãn Thông đang đợi xem dáng vẻ thẹn thùng của thiếu nữ, sáng nay thấy cô chút ngơ ngác, ngoan, cứ ngỡ vạch trần tâm tư thiếu nữ của cô thì cô sẽ hổ.
Anh chút tiếc nuối, đàn ông mà, gặp cô gái xinh ngoan ngoãn như luôn trêu chọc một chút.
“Em xuống nông thôn ở ?"
Doãn Thông nâng cổ tay đồng hồ, thời gian còn dư dả.
“Thôn Thượng Hàn, công xã Tây Lĩnh, thành phố Hán Đài, tỉnh Nam."
Câu trả lời của Chúc Hi Ngữ quả quyết và chi tiết.
Đây là sự tin tưởng đối với Triệu Vận, cũng là sự bày tỏ thiện chí với Doãn Thông.
Chúc Hi Ngữ cảm thấy đối phương và chỉ mối quan hệ thông qua Triệu Vận, nhưng sáng nay vẫn luôn tận tâm chăm sóc cô, cô cũng đáp bằng thiện chí tương đương.
Thời gian trôi qua trong những câu hỏi đáp, hầu như đều là Doãn Thông hỏi.
Gần một tiếng đồng hồ, Chúc Hi Ngữ tìm chút cơ hội nào để chợp mắt một lát.
Di chứng của việc cả đêm ngủ một giờ xe lộ rõ , Chúc Hi Ngữ cảm thấy ch.óng mặt, cô mở cửa sổ ló đầu ngoài hóng gió cho tỉnh táo.
Theo việc tiến gần đến ga Bắc, xe cộ đường dần nhiều lên, Doãn Thông vỗ vai cô:
“Xe đông nguy hiểm, đừng ló đầu ngoài nữa."
Một tiếng hỏi đáp ngừng khiến hai trở nên thuộc hơn nhiều.
Chúc Hi Ngữ trở , khí buổi sáng sớm ở thủ đô vẫn mang theo lạnh, thổi cho viền mắt và đầu mũi cô đỏ bừng.
Doãn Thông nhịn xoa đầu cô một cái, cô gái xinh ngoan thế chứ.
giây tiếp theo tay đẩy , cái đẩy hề nể tình mà nặng, sờ mũi, cuối cùng cũng im lặng.
Chúc Hi Ngữ nghiêng đầu ngoài cửa sổ, lầm bầm:
“ còn cơ hội về ?"
Ga Bắc ở gần mắt, sự thấp thỏm ngó lơ suốt hai ngày bận rộn qua bắt đầu trỗi dậy.
Thực cô vẫn là một thiếu nữ bao giờ rời khỏi nhà, tròn hai mươi tuổi.
Những năm cô thậm chí còn sống như một gỗ.
Hai ngày nay cô biểu hiện lý trí đến thì bản chất vẫn là một con thú non đầu nhe nanh múa vuốt, rời khỏi l.ồ.ng giam.
————————————
Không cho Chúc Hi Ngữ quá nhiều thời gian để đau buồn, tiếp theo cô gần như ch.óng mặt khi Doãn Thông dẫn xuyên qua các ngóc ngách của ga Bắc.
Đầu tiên là đến văn phòng thanh niên trí thức tương ứng báo danh, nộp tài liệu, đến điểm trung tâm nhận nhu yếu phẩm cho những ngày đường, đến cửa vé của nhà ga lấy vé xe...
Đến khi việc xong xuôi thì gần mười một giờ.
Chúc Hi Ngữ xác định thời gian khởi hành còn hai tiếng, ngẩng đầu hỏi Doãn Thông:
“Doãn Thông, chúng tiệm cơm quốc doanh , bắt đầu phục vụ cơm trưa .
Nếu , hôm nay chắc cuồng trong cái nhà ga mất, thực sự cảm ơn ."
Cô vẻ mặt đầy may mắn, đây là sự thật, thủ tục hôm nay phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của cô, ga Bắc cũng đông đúc hơn nhiều so với lời đồn.
Doãn Thông đang dùng ống tay áo lau mồ hôi.
Hôm nay một nửa thanh niên trí thức của thủ đô đều ở đây, ga Bắc vốn đông đúc giờ càng chen chúc lọt chân, nóng khó ngửi, cũng chút chịu nổi.
Đây là đầu tiên tiễn khác xuống nông thôn, nhưng đây tuyệt đối đầu thanh niên trí thức thủ đô xuống nông thôn.
Cha của Chúc Hi Ngữ tiễn cô chứ?
Nếu theo kế hoạch ban đầu, em họ Triệu Vận và Chúc Hi Ngữ e là hết nước mắt ở trong , thật là một đôi cha trách nhiệm.
Anh thu hồi ánh mắt dò xét, hiệu Chúc Hi Ngữ theo :
“Không lớn nhỏ, gọi là .
chắc là lớn hơn em năm sáu bảy tám tuổi gì đó."