Nhật Ký Trở Mình Của Con Nuôi Độc Ác [Thập Niên] - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:08:23
Lượt xem: 9
Chương 1: Xuống nông thôn
Mùa xuân năm 1973, khu tập thể công nhân Xưởng Dệt 1 thủ đô.
Tiếng mở cửa vang lên từ phía huyền quan, những trong phòng khách lập tức ngừng cuộc trò chuyện, đồng loạt đầu về phía cửa.
Dư quang của ánh hoàng hôn bao phủ lên hình cô gái trẻ đang giày, phác họa nên vóc dáng vốn uyển chuyển của cô càng thêm động lòng . Thắt lưng mảnh khảnh, đôi chân dài, đường nét khuôn mặt nghiêng tinh xảo ẩn hiện trong làn tóc đen theo từng cử động, khiến khỏi xao xuyến.
"Tiểu Ngữ, con về , rửa tay ăn cơm ngay thôi." Một giọng phần quá đỗi xởi lởi phá tan bầu khí yên tĩnh đến mức gần như ngưng trệ.
"Vâng." Theo tiếng trả lời phần lạnh lùng , mỹ nhân cuối cùng cũng xoay . Trái ngược với tông giọng , cô sở hữu một gương mặt cực kỳ kiều diễm.
Gương mặt tròn nhỏ chỉ bằng bàn tay, trong thời buổi mà ai nấy đều sống khó khăn , cô vẫn giữ làn da trắng đến mức phát sáng, mịn màng như trái vải bóc vỏ. Tóc mái bằng ngoan ngoãn che khuất vầng trán, đôi lông mày cong v.út là đôi mắt lớn với khóe mắt tròn trịa, con ngươi đen láy sáng ngời, bọng mắt đầy đặn, đuôi mắt hướng lên , trung hòa bớt vẻ ngọt ngào quá mức mà đôi mắt kiểu nai con mang . Sống mũi cao thẳng, từ góc nghiêng thậm chí vài phần sắc sảo, điều vô tình điểm xuyết thêm cho chút khí chất thanh lạnh. Đôi môi đào căng mọng mím , lúm đồng tiền nhỏ xinh thoắt ẩn thoắt hiện. Không một nét nào tinh tế, khi kết hợp càng trở nên mỹ tự nhiên, khiến ngắm thậm chí chẳng nảy sinh nổi ý định so sánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tro-minh-cua-con-nuoi-doc-ac-thap-nien/chuong-1.html.]
Người đến chính là con gái nuôi của Hầu xưởng trưởng, giữ vững danh hiệu cô gái nhất khu tập thể từ thời thiếu nữ – Chúc Hi Ngữ.
Chúc Hi Ngữ phớt lờ ánh mắt thôi của cặp con bên cạnh, rửa tay xong liền thẳng phòng ăn. Trên chiếc bàn tròn bằng gỗ bày sẵn các món ăn: trứng xào cà chua, mộc nhĩ xào hoài sơn, rau xanh xào, tôm luộc, canh sườn nấu đông qua. Bốn món mặn một món canh cùng với cơm trắng tinh, đây là sự phong phú mà ngay cả ở Bắc Thành khác cũng khó lòng theo kịp.
Chúc Hi Ngữ khẽ nhướng mày. Chắc chắn là món trứng xào vị ngọt, món tôm mà cô dị ứng, và những món khác chẳng cần nếm cũng nhạt nhẽo đến mức nào. Quả nhiên là chiêu . Cô chẳng mảy may nghi ngờ rằng, khi cô đồng ý yêu cầu của bọn họ, đồ ăn thức uống của cô sẽ luôn là những thứ kiểu – gì lớn nhưng chỗ nào cũng khiến cô thấy khó chịu.
Cô chút do dự xuống, thậm chí phần vội vàng bắt đầu ăn cơm. Chẳng còn cách nào khác, cả ngày khiến cô thực sự quá đói, nếu ăn một chút thì lát nữa chút cảm giác thèm ăn còn sót cũng sẽ vở kịch sắp diễn tiêu diệt sạch sẽ.
"Tiểu Ngữ, hôm nay vất vả ." Người phụ nữ trung niên xinh đối diện Chúc Hi Ngữ – Kiều Chuẩn Quyên mỉm dịu dàng, chuẩn xác chọn trúng miếng hoài sơn mà cô ghét nhất trong đĩa mộc nhĩ gắp bát cô: "Hôm qua thực sự quá nóng nảy, giọng điệu chút , con đừng trách nhé."
"Cảm ơn." Chúc Hi Ngữ chút biểu cảm, đưa thẳng miếng hoài sơn miệng, cố nén cảm giác khó chịu do kết cấu dính nhớp mang . Cô đặt đũa xuống, bưng ly nước bên cạnh lên. Vở kịch bắt đầu .
"Chị ơi, chị đừng giận nữa ? Hôm nay em kỹ với , em tuyệt đối sẽ đồng ý tiếp quản công việc của chị để chị xuống nông thôn ." Cô gái mười bảy mười tám tuổi phía phụ nữ trung niên cũng lên tiếng phụ họa, giọng điệu tràn đầy sự kiên định.
Làn da thiếu nữ trắng, điểm nổi bật nhất gương mặt trái xoan đầy đặn là đôi mắt. Tuy là mắt một mí nhưng long lanh như nước, dù ngũ quan tính là quá tinh xảo nhưng mang một vẻ thanh tú riêng biệt. Lúc , gương mặt còn vương nét ngây thơ của cô nàng phồng lên vì chủ đề đang , dường như hận thể giơ tay thề thốt ngay lập tức, biểu cảm sinh động khiến gương mặt dịu dàng thêm vài phần đáng yêu.