NHẬT KÝ TRẢ THÙ CỦA CÔ BÉ LỌ LEM - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-05-10 01:30:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau cuộc thi, Ngọc Hân trở thành tâm điểm chú ý. Hàng trăm con mắt dõi theo cô mỗi ngày, nhưng cô vẫn giữ thái độ bình thản như khi. Duy chỉ một điều đổi: cô đeo kính nữa.

Ngay sáng hôm , Ngọc Hân bước lớp với gương mặt thanh thoát, đôi mắt to đen láy lộ rõ hàng mi cong, cả lớp ồ lên. Ngọc Mai cô, môi mím c.h.ặ.t.

- Trời ơi, Ngọc Hân xinh quá! - một bạn nữ thốt lên.

- Sao giờ đeo kính nhỉ? Xinh thế mà giấu kỹ quá!

Ngọc Hân chỉ mỉm nhẹ, đáp. Từ hôm đó, cô bắt đầu chăm chút cho bản một cách tinh tế. Tóc uốn nhẹ nhàng buông xõa ngang vai, bộ đồng phục là ủi thẳng thớm. Làn da trắng nõn, khuôn mặt chỉ thoa một chút má hồng, đ.á.n.h một lớp son mỏng, đủ để tôn lên nét tự nhiên chứ lố lăng. Ngọc Hân dần tỏa sáng giống như một bông hoa đến kỳ nở rộ.

Trần Nam để ý từng đổi .

Một buổi trưa, khi Ngọc Hân đang ăn một gốc cây bàng, mang khay cơm đến cạnh.

- Sao em đeo kính nữa? - hỏi.

- Em chẳng qua là trốn tránh nữa. - cô đáp, mắt thẳng

Trần Nam cô, lòng rộn lên những cảm xúc khó tả. Anh bao giờ gặp một cô gái bí ẩn, đầy mẫu thuẫn và thu hút như thế . Có điều gì đó từ trong sâu thẳm đôi mắt cô khiến thể rời .

Chiều hôm , bà Diệu Anh cho lái xe đến đón Ngọc Hân. Bà mời cô đến nhà dùng bữa tối. Ngồi trong chiếc xe sang trọng, Ngọc Hân ngoài cửa sổ. Cô đây là cơ hội vàng. Bà Diệu Anh chỉ là của Trần Nam mà còn là một phụ nữ tiếng trong giới thượng lưu. Lòng tin của bà chính là tấm vé thông hành để cô tiến xa hơn.

Bữa tối tại biệt thự nhà họ Trần diễn ấm cúng. Bà Diệu Anh tự tay nấu món cô thích khi hỏi qua Trần Nam. Ngọc Hân ăn uống lịch sự, chuyện khéo léo, tỏ quá thiết nhưng cũng xa cách. Bà Diệu Anh càng càng ưng.

- Cô con ở với kế ? - bà hỏi, giọng nhẹ nhàng.

- Dạ. Mẹ con mất khi con 7 tuổi. - Ngọc Hân cúi mặt, một nét buồn thoáng qua.

Bà Diệu Anh hỏi thêm. Bà đôi mắt cô gái nhỏ, đôi mắt nhưng ẩn chứa nhiều tâm sự. Bà chợt thấy thương.

- Con đến nhà cô chơi thường xuyên ? Cô đàn piano, vườn hoa, cả... thằng bé Nam nhà cô nữa.

đùa, nhưng ánh mắt con trai đầy ẩn ý. Trần Nam đang uống nước suýt sặc, mặt đỏ.

- Mẹ!

- Mẹ cái gì, thật mà.

Ngọc Hân nhẹ:

- Dạ, nếu cô cho phép, con vinh hạnh ạ.

Lúc về, Trần Nam tiễn cô cổng. Anh đưa cô một chiếc hộp nhỏ.

- Quà. Mẹ bảo đưa.

Ngọc Hân mở – bên trong là đôi giày múa mới, màu trắng tinh, hàng thủ công đắt tiền.

- Mẹ đặt riêng cho đấy. - , giọng ngượng.

Ngọc Hân đôi giày, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Lâu cô mới nhận món quà từ một lớn mà toan tính gì.

- Giúp cảm ơn cô. Và … cảm ơn .

Cô cúi đầu, xoay bước . Dưới ánh đèn đường, bóng cô đổ dài, nhỏ bé nhưng kiên định.

------------------------------------------------------------

Đinh Mỹ Lan thể yên. Bà nếu để Ngọc Hân tiếp tục thiết với nhà họ Trần, kế hoạch của bà sẽ đổ sông đổ biển. Một tối, bà gọi Ngọc Mai lên phòng, khóa cửa .

- Con Trần Nam ?

- Dạ. - Ngọc Mai gật đầu, mắt đầy tham vọng.

- Vậy thì và con loại con ranh Ngọc Hân đó khỏi cuộc chơi.

vạch một kế hoạch: vu khống Ngọc Hân trộm đồ của Ngọc Mai – một chiếc vòng cổ kim cương mà bà để sẵn trong phòng cô. Sau đó bà sẽ gọi điện cho bà Trần, kể lể về đứa con riêng "hư hỏng, ăn trộm ăn cắp" để bà Trần đổi thái độ.

Ngọc Mai xong, mắt sáng lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-tra-thu-cua-co-be-lo-lem/chuong-9.html.]

- Mẹ giỏi quá!

Hai con rằng, Ngọc Hân đang ngoài hành lang, sát cánh cửa phòng. Cô im, lặng lẽ đưa điện thoại lên, bật ghi âm.

Hôm , chiếc vòng "mất tích" phát hiện trong cặp của Ngọc Hân. Bà Mỹ Lan ầm ĩ lên, gọi ông Cường về, mắng c.h.ử.i cô thậm tệ mặt giúp việc. Ngọc Mai thì nức nở, bảo rằng:

- Chị, chị thành thế ... bố để chị thiếu thốn gì... em ngờ chị ...

Ngọc Mai tự khẳng định tội của Ngọc Hân. Ông Cường tát Ngọc Hân một cái thật mạnh.

- Đồ bất hiếu! Nhà tao nuôi mày ăn học, mày trả ơn bằng cách ăn trộm ?

Ngọc Hân ôm má, m.á.u rỉ từ khóe miệng. Cô . Cô chỉ thẳng mắt ba cô – đàn ông ngoại tình, bỏ rơi cô, giờ đây đ.á.n.h cô.

- Ba bằng chứng ? - cô hỏi, giọng đều đều.

- Mày còn cãi ?

Ông định tát thêm thì Ngọc Hân lùi , móc điện thoại từ trong túi , bật loa ngoài. Giọng Đinh Mỹ Lan vang lên rõ mồn một trong căn phòng: "Mẹ và con loại con ranh Ngọc Hân đó khỏi cuộc chơi... vu khống nó trộm vòng... sẽ gọi cho bà Trần...". Và tiếp theo là giọng Ngọc Mai: "Mẹ giỏi quá!"

Cả căn phòng như c.h.ế.t lặng. Ông Cường đơ . Bà Mỹ Lan mặt tái xám như tro. Ngọc Mai lùi về phía , run lẩy bẩy.

- Mày... mày dám... - Bà Mỹ Lan lắp bắp.

- Dì nghĩ là đứa ngốc ? - Ngọc Hân lạnh, m.á.u vẫn chảy từ khóe môi. Cô tiếp tục mở một video khác. Đó là clip từ camera an ninh của trường, cảnh Ngọc Mai lén phòng đồ, lấy giày của cô và dùng kéo cắt quai giày. Hình ảnh hiện rõ nét đến từng chi tiết.

- Đây là bằng chứng Ngọc Mai cố tình phá hoại tiết mục của trong cuộc thi tài năng. - Ngọc Hân , giọng lạnh tanh. - Cắt giày của , khiến suýt ngã sân khấu. May mà ngã. nếu ngã thì ? Có thể gãy cổ, thể chấn thương suốt đời. Đấy là điều em gái " bụng" của ?

Ngọc Mai lảo đảo, mặt cắt còn giọt m.á.u. Cô ngờ camera trong cái phòng để đồ cũ kỹ đó. Ông Cường cô con gái “ngây thơ” của với ánh mắt thể tin nổi. Bà Mỹ Lan cũng cứng họng, thể nên lời.

Ngọc Hân sang ông Cường:

- Ba thêm ? Hay ba con gửi đoạn ghi âm và video cho công an, cho báo chí, cho nhà họ Trần? Ba chọn .

Ông Cường phịch xuống ghế, tay run run. Ông hiểu rằng nếu những thứ lộ ngoài, chỉ bà Mỹ Lan, Ngọc Mai mà cả ông cũng sẽ vạ lây. Danh dự nhà họ Vũ sẽ tan tành.

- Con gì? - ông hỏi, giọng khản đặc.

Ngọc Hân ba mặt – bố, kế và cô em gái cùng cha khác . Cô thể khiến họ sụp đổ ngay lúc . cô còn nhiều thứ .

- Con một căn phòng riêng, chỉ con chìa khóa. Con tự do , tự do điều con , ai quản con gì. Và con ba chuyển giao cho con bộ tài sản của con để – căn nhà ở quận 3, sổ tiết kiệm tên con, và lô đất ở ngoại thành mà ba bán lấy tiền xây biệt thự .

Ông Cường mặt cắt còn giọt m.á.u:

- Con... con những thứ đó ?

- Mẹ con để di chúc. Bà ngoại con giữ. - Ngọc Hân lấy từ trong cặp một tập hồ sơ - Đây là bản . Ba xem bản chính ? Bà ngoại con sẵn sàng tòa bất cứ lúc nào.

- Mày định đòi tiền của cả ba mày ? - Ông Cường nghiến răng.

- Con đòi những gì của con và giờ là của con. Ba thể giữ phần của ba. cái gì của con, xin ba trả .

Bà Mỹ Lan chen :

- Mày điên ? Của cải nhà là của tao và chồng tao!

Ngọc Hân sang bà , ánh mắt sắc như d.a.o:

- Dì câm . Dì là ai mà lên tiếng ở đây? Dì là kẻ ngoại tình với chồng khi còn sống? Dì là kẻ lừa dối về đứa con gái Ngọc Mai của dì. Nó là con riêng con ruột của bố , dì tự rõ hơn ai hết.

Bà Mỹ Lan tái mặt, lùi một bước. Ông Cường cũng cứng họng, nên lời. Ngọc Hân tiếp tục vơi ông Cường:

- Ba ba ngày để suy nghĩ. Nếu ba đồng ý, con sẽ gửi những bằng chứng cho công an và báo chí. Không chỉ chuyện vu khống hôm nay và vụ hãm hại, mà còn cả những chuyện khác nữa. Con nhiều thứ ho.

Cô cất điện thoại, nhặt chiếc cặp lục tung lên, chỉnh sách vở.

- Con lên phòng đây. Mong ba sáng suốt.

Cô xoay bước lên cầu thang, để ba phòng khách với bộ mặt thất thần. Bước chân cô đều đặn, nhanh chậm, bước chân của chiến thắng.

Loading...