NHẬT KÝ SỦNG ÁI THÊ TỬ CỦA VƯỢNG TÀI - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-06 10:27:55
Lượt xem: 2,466

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 2

 

Nếu ăn nam nhân cực phẩm, cảm giác đói khát như hình với bóng sẽ quấn lấy .

 

Làm gì cũng sức.

 

Lâm phu nhân vội vã chạy tới, chỉ trán mắng:

 

“Chẳng qua chỉ mất một nam nhân thôi , cần thất hồn lạc phách như ?”

 

Ta tựa vai bà.

 

Đói đến mức còn sức chuyện.

 

Bà càng thêm đau lòng.

 

Lâm phu nhân khuyên :

 

“Con đó, trời sinh là mỹ nhân mê hoặc . Nam nhân thấy đều thần hồn điên đảo. dựa sắc để giữ chân nam nhân thì thể lâu dài. Con vẫn nên nhân lúc tuổi trẻ, tìm một nam nhân quyền thế mà nắm giữ.”

 

Ta kéo tay áo bà, nũng:

 

“Con mới mười chín tuổi thôi mà, thời gian còn dài lắm. Mười năm con vẫn xinh như , nhưng đám nhân thì chắc còn quyền còn thế .”

 

Lâm phu nhân thở dài:

 

“Cũng … bây giờ thời cuộc hỗn loạn. Hôm nay c.h.ế.t một hầu gia, ngày mai c.h.ế.t một tướng quân, công danh phú quý rốt cuộc cũng chỉ là bụi đất.”

 

nhắc chuyện đó nữa, mà sang việc chính.

 

Vị hôn thê của Thẩm Minh Chương cũng dọn Lâm gia ở.

 

 

Bà sợ gây chuyện, nên bộ tịch một chút, nhốt đến U Sơn Tiểu Trúc một thời gian.

 

Nơi đó sát hậu sơn, yên tĩnh.

 

Nghe , ấm ức :

 

“Ở đó muỗi nhiều, giường cứng, .”

 

Lần Lâm phu nhân quyết tâm.

 

Bà giả vờ mắng vài câu, sai hạ nhân đưa .

 

Ta vài bước đầu bà, lưu luyến nỡ.

 

Lâm phu nhân thở dài :

 

“Ài… nhốt nó ở U Sơn Tiểu Trúc cho . yến sào, canh sâm, điểm tâm mỗi ngày cắt. Quần áo, trang sức… tất cả đều mang sang cho nó.”

 

Ta chớp mắt bà, cảm động vô cùng, nước mắt cũng sắp rơi .

 

Ta nhào tới ôm lấy bà, nũng:

 

“Phu nhân, yêu nhất!”

 

Bà đẩy , thở dài liên tục:

 

“Đi , cái đồ chỉ đòi nợ .”

 

Ta vui vẻ nhảy nhót, tung tăng chạy tới U Sơn Tiểu Trúc chịu cấm túc.

 

Phía , Lâm phu nhân còn gọi với theo:

 

“Không kén ăn! Không ngủ trong bụi hoa! Này ! Đi cho đàng hoàng! Không nhảy múa lan can!”

 

 

Vừa bước U Sơn Tiểu Trúc.

 

Thì một cơn gió thổi qua mang theo mùi hương lạnh lẽo thổi tới.

 

Giống như tuyết liên Thiên Sơn, trong vị ngọt còn lẫn một chút khí lạnh của băng tuyết.

 

Tai đỏ bừng lên.

 

Ở đây… giấu một tên nam nhân đồng trinh mà còn là hàng cực phẩm!

 

Ta cố nén kích động, hỏi ma ma bên cạnh:

 

“Ma ma, ai sống ở đây ?”

 

Ma ma ngạc nhiên đáp:

 

“Không ai cả. Từ khi Tam thiếu gia nhận tổ quy tông trở về kinh thành, U Sơn Tiểu Trúc bỏ trống nhiều năm .”

 

Ta càng thêm hưng phấn.

 

Hay lắm!

 

Hóa là một tên trộm.

 

Nếu để bắt , nhất định phạt ngươi cho trò!

 

 

Ta tìm thấy tên trộm trong con suối núi.

 

Hắn mặc một y phục lụa trắng như tuyết, cứng đờ trong nước, trông như trúng độc.

 

Dung mạo tĩnh lặng, lạnh lẽo như băng tuyết.

 

Bên bờ suối còn mấy t.h.i t.h.ể mặc đồ đen, cho khóm hoa vốn xinh vấy bẩn lộn xộn.

 

Ta bịt mũi, cẩn thận vòng qua.

 

Sợ váy dính m.á.u, đúng là bẩn c.h.ế.t .

 

Ta mới gần tên trộm.

 

Đột nhiên cảm thấy một luồng gió mạnh từ phía .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-sung-ai-the-tu-cua-vuong-tai/chuong-2.html.]

Một lưỡi đao lướt qua sát tai .

 

Ta tò mò đầu .

 

Một đang kinh ngạc :

 

“Ngươi thể tránh đao của ?”

 

Ta mấy sợi tóc rơi xuống vai, ấm ức :

 

“Ngươi đứt tóc , xin .”

 

Hắn gương mặt , hai mắt sáng rực, tham lam đến mức như nuốt chửng:

 

“Không ngờ trong rừng sâu núi thẳm một đại mỹ nhân tuyệt sắc như .”

 

Tên đáng ghét hôi quá.

 

Ta thích.

 

Ta chống cằm :

 

“Đừng gần nhé. Ngươi bẩn lắm.”

 

Hắn hề hề hai tiếng, bước lên một bước.

 

Ngay khoảnh khắc

 

Hai mắt nổ tung, m.á.u chảy từ thất khiếu, ngã lăn c.h.ế.t.

 

Ta giật kêu lên, sợ sẽ đè lên .

 

Hắn ngã xuống suối, nước b.ắ.n tung tóe.

 

Ta lẩm bẩm:

 

“Vô lễ, xin , còn lời.”

 

 

Tên trộm trong suối thì từ từ mở mắt.

 

Hắn một cái.

 

Mu bàn tay nổi lên một mảng phát ban đỏ.

 

Trông g.i.ế.c .

 

Ta tức vô cùng, bẻ một cành hoa, quất thẳng mặt .

 

Thật quá đáng!

 

Ta chỉ ngủ với thôi, g.i.ế.c !

 

Gai hoa rạch lên mặt , để những vết m.á.u nhạt nhạt.

 

Hắn vẫn .

 

Giống như một pho tượng lưu ly.

 

Trong đôi mắt đen thẫm một chút cảm xúc nào.

 

Hắn vẫn g.i.ế.c .

 

Mảng phát ban đỏ tay ngứa ngáy đến khó chịu.

 

Ta khó chịu đến bật , ném cành hoa mặt .

 

Cánh hoa che mất mắt .

 

Ta :

 

“Ta lập tức tìm phu nhân cáo trạng, để trừng trị tên trộm như ngươi!”

 

Ta tức giận định .

 

chút nỡ.

 

Hắn… thơm quá.

 

Chắc chắn cũng ngon.

 

Ta lau nước mắt, nhịn .

 

Không … đói quá .

 

Ăn một , cáo trạng cũng .

 

Ta lục lọi trong túi thơm, chọn tới chọn lui, cuối cùng lấy một viên t.h.u.ố.c nhỏ màu đỏ nhét cho .

 

Nhìn tình trạng của , lẽ là trúng hàn độc.

 

Hắn chịu mở miệng.

 

Ta tát một cái, thúc giục:

 

“Mau mở miệng, bây giờ ngươi c.h.ế.t.”

 

Hắn vẫn nhúc nhích.

 

Ta tát thêm một cái.

 

Lần tay cũng đỏ lên.

 

Ta tức quá buông lời dọa:

 

“Nếu còn uống t.h.u.ố.c, ném ngươi bầy khỉ cái đấy!”

 

Lúc mới phản ứng, nuốt viên t.h.u.ố.c.

 

Ta thấy nơi bẩn quá, bèn trốn khóm hoa bên cạnh nghỉ ngơi, chờ t.h.u.ố.c phát huy tác dụng.

 

Ai ngờ chờ một hồi… ngủ mất.

 

 

Loading...