Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 99
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:40:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mặc dù điểm đổi vẫn là những nơi đó, nhưng xếp hàng đổi phiếu rút thăm ít hơn nhiều so với những tin vội vã chạy đến Thâm Quyến tranh mua đó.
Họ thức dậy từ lúc trời sáng, ăn xong bữa sáng qua đó xếp hàng, hàng cũng dài lắm.”
Vừa quá 9 giờ, bốn đổi phiếu rút thăm, đó chia hai nhóm, mỗi việc của .
Buổi sáng Diệp Vi đến khu tập trung quần áo gặp chủ cửa hàng bán sỉ từng hợp tác, bà chủ Trần Tú Liên sớm cô sẽ tới, ngoài những mẫu mới nhập cửa hàng , bà còn lấy cuốn sổ tay mẫu mới mà xưởng may đưa cho bên bán sỉ.
Trần Tú Liên :
“Mấy mẫu cô ưng mẫu nào cũng thể chọn, bên ghi đó thể trực tiếp nhập hàng từ xưởng."
Diệp Vi hỏi:
“Giá cả đắt hơn những mẫu sẵn ở cửa hàng ?
Còn chất vải..."
Diệp Vi gật đầu, tiên chọn vài mẫu đồ mùa đông ở cửa hàng, xem sổ tay chọn thêm hai mẫu nữa, vì một trong đó yêu cầu về chất vải khá cao nên hẹn ngày mai gặp mặt nữa để xác nhận cuối cùng.
Buổi chiều Diệp Vi đến khu tập trung xưởng đồ chơi, chọn vài món đồ chơi giá tương đối rẻ, đồ chơi đắt tiền khi cân nhắc vẫn chọn một mẫu xe đồ chơi chạy điện, ngoài lấy thêm một mẫu b.úp bê.
Giá nhập b.úp bê cũng xấp xỉ chiếc xe đồ chơi điều khiển từ xa nhập đó, đặc sắc ở chỗ thể phát nhạc, ngoài quần áo của b.úp bê thể mặc cởi , thuận tiện cho việc chơi trò đồ, cô cảm thấy các bé gái chắc sẽ khá thích.
Vì Diệp Vi dự định máy bay về, mà máy bay yêu cầu về trọng lượng hành lý, phí quá cước hề thấp, nên khi xác định kiểu dáng và lượng hàng nhập, cô trực tiếp nhờ ông chủ liên hệ bên vận chuyển thủ tục ký gửi.
Thủ tục xong, thấy thời gian còn sớm, Diệp Vi tiện đường ghé qua công ty Hoành Đạt, hỏi thăm chiếc nhà nhún nhảy cô đặt tiến hành tới bước nào .
Câu trả lời là vẫn tới lượt cô, nhưng nếu gì bất ngờ thì chiếc nhà nhún cô đặt mấy ngày tới là thể bắt đầu , thuận lợi thì giữa tháng cô thể nhận hàng.
Rời khỏi xưởng đồ chơi Hoành Đạt, Diệp Vi và Trương Giang Minh trực tiếp về khách sạn.
Thấy sắp đến thời gian cô thường bày hàng, khi về phòng Diệp Vi gọi một cuộc điện thoại về nhà, nếu Diệp Binh xin nghỉ thì lúc chắc đang ở nhà.
Điện thoại reo hai tiếng, nhanh nhấc máy, đầu dây bên là Diệp Binh, chắc là thấy s-ố đ-iện th-oại gọi tới từ Thâm Quyến nên mở miệng gọi:
“Chị?"
“Ừm, là chị đây, hôm nay đăng ký thế nào ?"
“Tốt lắm ạ, thầy cố vấn , duyệt cho em nghỉ ba ngày."
Diệp Binh hỏi, “Chị, việc của chị lo liệu thế nào ?"
“Cũng thuận lợi, ngày mai chắc chị sẽ về."
Diệp Binh ngạc nhiên:
“Ngày mai về ?"
“ ."
Diệp Vi gọi cuộc điện thoại chỉ vì chuyện Diệp Binh xin nghỉ, nên nhanh ch.óng kéo chủ đề , “Trường học thế nào?
Môi trường ?
Ký túc xá định xong ?
Có gặp bạn cùng phòng ?"
“Môi trường trường học , chỉ là vị trí hẻo lánh một chút, nhưng em ở nội trú nên ảnh hưởng lắm.
Ký túc xá phân xong , em gặp một bạn cùng phòng, khi em về những khác vẫn tới, bạn cùng phòng em gặp là , nhiệt tình..."
Diệp Binh luyên thuyên kể một tràng dài, chợt nhớ đây là điện thoại đường dài, giọng đột ngột dừng , khi mở miệng nữa tốc độ nhanh hơn hẳn:
“Cước điện thoại đắt, chị ơi em với chị nữa, còn bày hàng đây, cúp máy đây ạ."
Nói xong đợi Diệp Vi phản hồi trực tiếp cúp điện thoại.
Diệp Vi đặt ống xuống, lúc thấy gõ cửa, mở cửa thì thấy Dương Chinh Minh trong bộ âu phục chỉnh tề ở cửa.
Lúc sáng khỏi cửa vẫn mặc đồ thường, quần áo từ lúc nào.
Kiểu dáng bộ âu phục khá , giống kiểu rộng thùng thình đang thịnh hành hiện nay, vặn, nổi bật đôi vai rộng eo thon của , khiến kìm mà thêm vài cái.
Sau khi chào hỏi, Dương Chinh Minh hỏi Diệp Vi đói , một nhà hàng khá ngon.
Diệp Vi đúng là khá đói, nhưng đồng thời cũng khá mệt, ngoài lắm.
Dương Chinh Minh liền trong khách sạn cũng một nhà hàng hương vị tệ, thế là bữa tối ăn tạm ở lầu.
Ăn xong bữa tối, ai nấy về phòng nghỉ ngơi.
Ngày hôm Diệp Vi đến khu tập trung xưởng may một chuyến, khi xem mẫu thử chốt hết các mẫu hôm qua chấm, liên hệ bên vận chuyển gửi hàng .
Bận rộn xong xuôi về khách sạn, hai Dương Chinh Minh vẫn về, Diệp Vi thu dọn hành lý, suy nghĩ một chút vẫn gọi một cuộc điện thoại cho , báo cho sắp về .
Đầu dây bên Dương Chinh Minh tâm trạng , vì công việc thuận lợi, mà là vì khi cô còn nhớ gọi điện cho .
biểu lộ sự vui mừng, chỉ thấp giọng hỏi:
“Sau khi về còn thể mời cô ăn cơm chứ?"
“Vì để cảm ơn ơn cứu mạng của ?"
“ cứ ngỡ bữa cơm hai ngày nay tính là lời cảm ơn ."
“Vậy là vì cái gì?"
“Vì theo đuổi cô."
Dương Chinh Minh thẳng , hỏi, “Có thể cho một cơ hội ?
Vi Vi."
Lần đầu tiên gọi cô là cô Diệp, cũng là đầu tiên thực sự gọi tên cô.
Vẫn là hai chữ đó, nhưng từ miệng , hiểu mang theo vài phần quyến luyến.
Diệp Vi nghĩ ngợi, cong môi :
“Anh Dương, nhớ là hình như vẫn tha thứ cho mà."
“Ưm..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-99.html.]
Người ở đầu dây bên trầm ngâm, “Vậy cô sẵn lòng tha thứ cho ?"
“Đợi về Thượng Hải tiếp nhé."
“Đây là thời hạn ?"
“Vâng."
“Thượng lộ bình an."
“Cũng chúc việc thuận lợi."...
So với lúc , đường về Thượng Hải , hai mới mở mang tầm mắt là Diệp Vi và Trương Giang Minh bình tĩnh hơn nhiều.
Máy bay hạ cánh buổi chiều tối, hai về đến nhà trời tối mịt, Trương Giang Minh báo với gia đình là sẽ về, bố để phần cơm nên rủ Diệp Vi cùng sang ăn.
Diệp Vi nghĩ Diệp Binh đang bày hàng nên từ chối yêu cầu, về nhà cất đồ xong là thẳng chợ đêm.
Lúc đến nơi Diệp Binh đang tiếp khách, tay cầm một món đồ chơi bằng bông gắn pin, trình diễn giới thiệu cho phụ , nhanh chốt một đơn.
Khách , cất tiền cái túi đeo chéo , cầm lấy ly nước đặt bàn, ngửa đầu uống một ngụm nước lớn.
Nước lạnh qua cổ họng, thấy Diệp Vi, vội lau vệt nước miệng tiến tới gọi:
“Chị!
Chị về ?
Đến lúc nào thế chị?"
“Vừa mới về đến nhà xong."
“Vậy chị ở nhà nghỉ ngơi một chút?"
“Ngồi máy bay nghỉ ngơi cả một buổi chiều , yên," Diệp Vi bước sạp hỏi, “Ăn cơm tối ?"
Diệp Binh gãi gãi đầu:
“Vừa nãy bận nên vẫn kịp ăn ạ."
“Chị gọi hai món, em ăn gì?"
“Em thế nào cũng ạ."
Nghe , Diệp Vi hỏi thêm nữa, đến các quán cơm bên khu phố bán đồ ăn vặt gọi hai món mặn một món canh, xong xuôi mượn chủ quán một cái khay, bưng đến sạp mượn Kim Mẫn Mẫn ở bên cạnh thêm một cái ghế cao, bày biện cơm canh là bắt đầu ăn.
Trong lúc đó đợi Diệp Vi hỏi, Diệp Binh chủ động kể về tình hình buôn bán hai ngày nay.
Có lẽ là do ảnh hưởng của đợt khai giảng, việc buôn bán của sạp hai ngày nay , đặc biệt là quần áo trẻ em bán chạy, chỉ riêng hơn một tiếng khi Diệp Vi đến bán sáu bộ quần áo.
việc buôn bán ở công viên thì bình thường, Diệp Binh :
“Sáng nay em quan sát một chút, trẻ con trong công viên hôm nay ít hơn bình thường ít nhất là hai phần ba, còn đều là những đứa đến tuổi mẫu giáo."
“Đồ chơi bán thế nào?"
“Hòn bi bán cũng , ếch sắt chỉ bán hai con, con bán một cái."
Diệp Binh mím môi, thôi, “Ngoài ..."
“Gì thế?"
Diệp Vi ăn hỏi.
“Lúc chúng mới đến công viên bày hàng, chẳng trong công viên mấy đeo túi xách rao bán đồ chơi ?
Sau khi chúng đến thì việc buôn bán của họ kém , mấy ngày nay họ còn đến nữa ..."
Diệp Vi chuyện , gật đầu hỏi:
“Sau đó thì ?"
“Hôm nay hai xuất hiện, hơn nữa cũng mang theo bàn, bày sạp giống hệt chúng ."
“Đồ họ bán thì ?"
Diệp Binh trả lời:
“Vẫn là những món đồ chơi đó, cũng hòn bi và ếch sắt, những món khác thì trùng lặp với đồ chúng bán nhiều lắm."
“Việc buôn bán của họ thế nào?"
“Kém hơn chúng một chút."
Diệp Vi suy nghĩ một chút :
“Trước đây họ sự so sánh, việc đeo túi rao bán đồ chơi dễ khiến phụ cảnh giác, khi chúng xuất hiện sự đối chiếu, họ chắc chắn sẽ hiểu nguyên nhân và thực hiện điều chỉnh.
Công viên là nơi công cộng, họ bày sạp thì chúng ngăn , kệ họ ."
Làm ăn kinh doanh thì khó tránh khỏi cạnh tranh, chỉ cần thủ đoạn thấp hèn thì cạnh tranh hẳn là chuyện .
Tại chợ đêm bên Tân Thôn thể phát triển đến quy mô như ngày hôm nay?
Chẳng là vì sự cạnh tranh lành mạnh thu hút nhiều lượt khách hơn, mới dần dần phát triển lên ?
Mấy vấn đề Diệp Binh nhắc tới, vẫn là việc lượng trẻ em giảm khi khai giảng là quan trọng hơn cả.
cô vẫn đến công viên xem qua, lượng trẻ em giảm đến mức độ nào, hơn nữa cũng chỉ mới khai giảng, lượng trẻ em chỉ giảm ngày thường là đều ít thì tạm thời .
Cô dự định sẽ tiếp tục bày hàng vài ngày nữa, xem tình hình thế nào mới đưa quyết định tiếp theo.
Tìm hiểu rõ tình hình buôn bán xong, Diệp Vi hỏi Trần Kiến mấy ngày nay tới , Diệp Binh lắc đầu:
“Mấy ngày nay đều thấy bóng dáng , bây giờ chị về , thể sẽ xuất hiện đấy, chị ơi, là em cùng chị bày hàng thêm vài ngày nữa nhé?"
“Hắn mục đích, sẽ gì chị , việc học của em mới là quan trọng, cần vì mà lỡ thời gian."
Hai chị em ăn cơm xong, khách khứa dần đông lên, trong đó một là khách quen, Diệp Vi hai ngày Thâm Quyến lấy hàng, thấy cô liền hỏi mẫu mới về .
Biết hàng khá nhiều, một cô mang về hết nên gửi vận chuyển, hai ngày nữa mới tới, những đều chút thất vọng, nhưng đồng thời cũng hứa lúc đó sẽ đến xem.
Nói chung, doanh bán buổi tối đúng như Diệp Binh , nhờ sự thúc đẩy của đợt khai giảng mà tăng lên ít, một ngày thể bán hai ba mươi bộ quần áo.
Đồ chơi cũng bán khá , Diệp Vi đến lúc 7 giờ, 10 giờ chợ đêm đóng cửa, ba tiếng đồng hồ lợi nhuận cũng gần năm mươi tệ.
Sáng hôm đến công viên bày hàng, sự cạnh tranh đúng là lớn hơn hẳn so với , những bắt chước bày sạp tăng gấp đôi so với hai nhóm mà Diệp Binh tối qua, lên thành bốn nhóm.