Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:40:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc hai đến, quầy thủ tục đang một hàng dài quá đông, hai hỏi thăm nhân viên công tác, chuyến bay họ định đang thủ tục, vội vàng xếp cuối hàng.”

 

Đứng hàng xong, Trương Giang Minh lật lật cái túi đeo , lấy vé máy bay và các loại giấy tờ cầm tay, hàng đang tiến lên chậm chạp, lo lắng hỏi:

 

“Vi Vi, chúng thủ tục chắc vấn đề gì chứ?

 

Nếu vấn đề lên máy bay thì tính ?"

 

Diệp Vi rời mắt khỏi dãy ghế trống xa, an ủi:

 

“Sẽ , chúng mua vé , giấy tờ cũng thiếu cái nào, chắc chắn sẽ thủ tục thuận lợi thôi."

 

“Hy vọng là ."

 

Trương Giang Minh dứt lời, Diệp Vi thấy một giọng quen thuộc từ phía truyền tới:

 

“Đồng chí Diệp?

 

Ồ còn cả Tiểu Trương nữa, khéo quá nhỉ!"

 

Trương Giang Minh sớm quên giọng của Vương Hạo, tiếng đầu thấy Vương Hạo và Dương Chinh Minh, ngay lập tức lộ biểu cảm như thấy ma:

 

“Sao hai ở đây?"

 

“Chúng Thâm Quyến, xuất hiện ở đây chẳng bình thường ?"

 

Vương Hạo mỉm hỏi:

 

“Hai đang xếp hàng thủ tục, là mua vé máy bay bay Thâm Quyến một tiếng ?

 

Oa, chúng duyên thật đấy, đúng lúc cùng một chuyến bay luôn!"

 

Vừa đưa vé máy bay mặt Diệp Vi và Trương Giang Minh.

 

Dương Chinh Minh nhiều như , nhưng tâm trạng thể thấy rõ qua ánh mắt, cong môi với Diệp Vi:

 

“Khéo thật."

 

Diệp Vi ngạc nhiên khi Dương Chinh Minh và Vương Hạo cũng xuất phát Thâm Quyến hôm nay, dù khi gọi điện cô cũng cho thời gian , nhưng cô ngờ thật sự đoán trúng phương thức di chuyển của cô, càng bất ngờ hơn khi mua cùng một chuyến máy bay với cô.

 

:

 

là khéo thật."

 

Vương Hạo xen :

 

“Nên mới hai duyên mà."

 

Trương Giang Minh lầm bầm vẻ vui:

 

“Ai mà là duyên phận là nghiệt duyên chứ."

 

Vương Hạo nghiến răng, cảm thấy Trương Giang Minh đúng là đầu gỗ, cực kỳ sắc mặt khác.

 

Lại ngước mắt em , ánh mắt như khóa c.h.ặ.t Diệp Vi , một chút xíu cũng chia cho những khác, ước chừng cũng chẳng lọt tai câu của Trương Giang Minh.

 

Một mặt thầm cảm thán yêu đương đúng là ảnh hưởng tới chỉ thông minh, một mặt đưa tay quàng cổ Trương Giang Minh, kéo một góc :

 

“Tới đây tới đây, mấy ngày chúng gặp, ôn chuyện cũ chút nào."

 

Trương Giang Minh thầm nghĩ với lắm ?

 

Có chuyện cũ gì mà ôn chứ.

 

Vương Hạo trông cao cũng chẳng vạm vỡ bằng , lực tay nhỏ chút nào, kéo một góc :

 

“Bọn họ đang chuyện yêu đương, chúng cần thiết xen , thấy đúng ?"

 

Trương Giang Minh mà nhíu mày:

 

“Bọn họ chuyện yêu đương hồi nào?

 

Rõ ràng là bạn bám dai như đỉa ."

 

Nghĩ đến việc kéo tới sân bay từ lúc trời sáng, chờ cả nửa buổi sáng, khó khăn lắm mới thấy xuất hiện còn dám trực tiếp lộ diện, chạy thục mạng mua vé máy bay mới tạo ảo giác tình cờ gặp gỡ, Vương Hạo thật sự nổi lời phủ nhận.

 

“Xem kìa, Minh ca nhà tuy thích bạn nhưng kẻ vô , thể bám dai như đỉa chứ?"

 

Do dự hồi lâu, Vương Hạo vẫn nghiến răng, mắt chớp dối, “Hôm nay chúng đúng là tình cờ gặp thật mà."

 

Trương Giang Minh mím môi, lên tiếng.

 

Vương Hạo thừa thắng xông lên, tiếp tục :

 

“Thực thấy, đồng chí Diệp đối với Minh ca là thật sự ý gì ."

 

“Anh ?"

 

Trương Giang Minh liếc xéo .

 

“Vậy thấy đồng chí Diệp là thế nào?"

 

Vương Hạo hỏi, “Lẽ nào khác đuổi theo cô , cô cũng giống như bây giờ, chủ động nhưng cũng từ chối ?"

 

Trương Giang Minh cần nghĩ ngợi :

 

“Vi Vi loại đó."

 

“Chính là như đấy, đồng chí Diệp loại đó, nhưng đối mặt với sự săn đón của Minh ca, cô như , điều chứng tỏ điều gì ?"

 

Vương Hạo xong mãi đợi Trương Giang Minh mở lời, bèn tự hỏi tự trả lời, “Bởi vì cô đang cân nhắc , mà lúc , với tư cách là bạn thật lòng mong cô hạnh phúc, việc cần là ngăn cản, mà là cho cô đủ thời gian để suy nghĩ và đưa quyết định, hiểu ?"...

 

Mặc dù Dương Chinh Minh và Vương Hạo thể gấp rút mua vé cùng chuyến bay, nhưng chỗ sát thì thật sự cách nào, thể vẫn dùng chiêu cũ ở ga tàu Thâm Quyến .

 

Lúc đó Diệp Vi và Trương Giang Minh nhận là vì ngờ tới Vương Hạo sẽ , nhưng chiêu dùng một thì , dùng thứ hai thì coi thường khác .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-97.html.]

 

đều ở cùng một chiếc máy bay, cùng thiếu gì cách, nên Vương Hạo chẳng buồn nhắc tới chiêu đó nữa.

 

điều ngoài dự liệu của Vương Hạo là khi lên máy bay, Dương Chinh Minh tìm đổi chỗ, cứ thế vững vàng ở vị trí Diệp Vi vài hàng.

 

là “hoàng đế vội thái giám vội", câu thể là khắc họa chân thực về Dương Chinh Minh và Vương Hạo lúc , nhịn ba bốn phút, Vương Hạo nhịn nổi nữa, hạ thấp giọng hỏi:

 

“Minh ca, định nghĩ cách gì để cùng chỗ với đồng chí Diệp ?"

 

“Không."

 

Dương Chinh Minh ngẩng đầu, vài hàng ghế phía vốn dĩ thẳng tắp, thể thấy đỉnh đầu, lúc là đang cúi lưng cúi đầu mà khi qua chẳng thấy gì cả.

 

Thất vọng thu hồi ánh mắt, Dương Chinh Minh :

 

“Không thể ép quá gấp ."...

 

Cuộc đối thoại của hai Dương, Vương, Diệp Vi ở phía hề , lúc chút căng thẳng, đồng thời c-ơ th-ể cô cũng dần căng cứng theo việc máy bay cất cánh.

 

nhanh, cô rảnh để lo cho sự căng thẳng của nữa, vì bên cạnh cô một còn căng thẳng hơn.

 

Kể từ khi máy bay cất cánh, miệng Trương Giang Minh từng ngừng nghỉ, lúc đầu là phấn khích, khẽ kêu “sắp bay sắp bay ", đó là căng thẳng, lúc thì hỏi “ cảm thấy chút mất trọng lực nhỉ?", lúc thì “Vi Vi ch.óng mặt quá", đợi máy bay bay lên trung bắt đầu lo lắng, miệng lẩm bẩm sợ máy bay xảy chuyện.

 

Phía bên của Trương Giang Minh là một lạ, lúc đầu sắc mặt còn , hết câu hỏi đến câu hỏi khác, biểu cảm dần trở nên căng thẳng theo.

 

Diệp Vi thì ngược , lúc đầu cô căng thẳng nhưng Trương Giang Minh lảm nhảm nhiều chỉ thấy buồn .

 

Đợi khi máy bay bay v.út lên tận chín tầng mây, cô áp sát cửa kính phong cảnh bên ngoài, càng quên bẵng sự căng thẳng, trong lòng chỉ còn sự phấn khích.

 

Lại Trương Giang Minh lẩm bẩm bên cạnh, cô đưa tay vỗ vai , chỉ cửa sổ :

 

“Anh kìa."

 

Trương Giang Minh cứng đờ đầu , nương theo hướng chỉ của Diệp Vi nhổm qua ngoài.

 

Bên ngoài cửa sổ là những đám mây trắng bồng bềnh, từng đóa từng đóa như kẹo bông gòn, phía là độ cao vạn trượng, khi tầm mắt hạ xuống chân còn đang run rẩy, nhưng khi thấy thành phố ở cùng, sự căng thẳng dần tan biến, một loại cảm xúc khác thế.

 

Anh chỉ mặt sông uốn lượn hỏi:

 

“Vi Vi, đó là sông Phố Giang ?"

 

“Vâng."

 

“Kia là cầu Dương Thụ?"

 

“Có lẽ ?"

 

“Chắc chắn là nó ," Trương Giang Minh tin chắc phỏng đoán của , chỉ một nơi khác , “Vậy chỗ chắc chắn là nhà máy cơ khí, thế , nhà máy cơ khí nhỏ bé thật đấy..."

 

Trong quá trình nhận diện, máy bay dần bay khỏi khu vực nội thành, nhà tầng dần thưa thớt , biến thành núi non đồng ruộng.

 

Trương Giang Minh , kìm thốt lên cảm thán:

 

“Sau ngày hôm nay, cũng là từng máy bay ."

 

“Vâng."

 

Vì Diệp Vi ở vị trí sát cửa sổ nên Trương Giang Minh áp sát cửa quá lâu, nhanh trở .

 

Trong lòng còn căng thẳng nữa, sự tò mò dâng lên, bắt đầu quan sát khoang phổ thông mà họ đang , thỉnh thoảng thì thầm vài câu với Diệp Vi.

 

Trong những cuộc trò chuyện khẽ khàng, hai tiếng đồng hồ nhanh ch.óng trôi qua, máy bay sớm bay phạm vi Thâm Quyến.

 

Họ cùng lên máy bay với hai Dương, Vương, mặc dù trong quá trình bay cùng , nhưng khi xuống máy bay cùng cũng trở thành chuyện tự nhiên.

 

Ra khỏi sân bay, Dương Chinh Minh hỏi thăm Diệp Vi dự định ở .

 

Diệp Vi vẫn nghĩ kỹ, nhà nghỉ cô và Trương Giang Minh ở vị trí khá hẻo lánh, mà sở dĩ ở đó là vì điểm bán phiếu rút thăm gần đó ít hơn.

 

đến đổi phiếu rút thăm nhiều đến thế, họ thể tìm một khách sạn điều kiện hơn một chút, hoặc là ở gần khu công nghiệp.

 

Diệp Vi suy nghĩ của , Dương Chinh Minh xong bèn thuận thế giới thiệu khách sạn , môi trường bên trong khá , hơn nữa xa khu công nghiệp họ gặp .

 

Nghe lời , Diệp Vi nhớ Dương Chinh Minh bắt taxi đưa họ về.

 

Lúc đó cuộc đối thoại giữa và tài xế, cô cảm thấy lẽ vòng khá xa, chỉ là cô , cũng cuối cùng trả bao nhiêu tiền, trong lòng khái niệm rõ ràng về cách.

 

Bây giờ thì .

 

Tuy nhiên chỗ ở đúng là khá gần khu công nghiệp, hơn nữa gần đó cũng điểm đổi phiếu nên cô đồng ý ở cùng họ, thế là bốn cùng bắt xe qua đó.

 

Khách sạn tuy xa khu công nghiệp nhưng thực địa thế hề tệ, cũng là khu vực trung tâm hơn của Thâm Quyến.

 

Khách sạn xây dựng cũng khá , phía là một khu vườn, cửa đài phun nước nhỏ, đại sảnh trang trí càng vàng son lộng lẫy, cái là khách sạn cao cấp, bỏ xa cái nhà nghỉ Diệp Vi ở đó mấy con phố.

 

Mà bên trong ngoài chỗ ở ăn uống , hạng mục giải trí cũng ít, bên trong phòng tập gym chuyên dụng, hồ bơi, góc sách và quán , ngoài còn thể massage, vô cùng thoải mái.

 

Trên đường đến khách sạn, Trương Giang Minh còn chút bằng lòng, ở cùng hai Dương, Vương cho lắm, nhưng khi nhận phòng còn tận hưởng hơn bất cứ ai.

 

Buổi chiều những khác nghỉ ngơi trong phòng, thì dạo khắp khách sạn, tập gym, bơi lội, massage, còn uống một tách cà phê.

 

Lần đầu tiên uống cà phê, cảm thấy thứ đắng khó uống, nếu trả tiền mới uống hết, buổi tối khi ăn cơm mặt chê bai một trận.

 

Bữa tối ăn cùng Dương Chinh Minh và những khác, đến một quán cơm bên ngoài ăn món khách gia, ngoài hải sản ở đây rẻ nên bốn gọi ít.

 

Ăn cơm xong, mấy bộ về.

 

Lúc đầu là Diệp Vi và Trương Giang Minh phía , Dương Chinh Minh và Vương Hạo phía , nửa đường thì đổi đội hình, thành Diệp Vi và Dương Chinh Minh phía .

 

Thâm Quyến cuối tháng 8 vẫn giống như một cái lò lửa, Diệp Vi sợ nóng nên mặc mát mẻ, áo thun ngắn tay phối với quần đùi ba phân, tóc buộc đuôi ngựa tùy ý, đung đưa theo nhịp bước chân.

 

Dương Chinh Minh vô ý cúi đầu, thấy đôi chân dài trắng đến lóa mắt của cô ánh đèn màu cam, tự nhiên chuyển ánh mắt , mở lời hỏi:

 

“Hai dự định ở mấy ngày?"

 

 

Loading...