Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 91
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:39:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cộng thêm những món đồ chơi lẻ tẻ khác bán , trừ giá vốn, lợi nhuận mảng đồ chơi tối nay cũng một trăm bảy mươi, một trăm tám mươi đồng.”
Mặc dù ở bên ngoài tiện đếm tiền nhưng Diệp Vi ghi chép sổ sách nên trong lòng con .
Diệp Vi kiếm tiền tuy giống như một sắm sửa trang sức vàng bạc đầy nhưng về chuyện ăn uống cô chẳng hề keo kiệt, khi về mua khá nhiều đồ nướng đóng gói còn ghé tiệm trái cây mua một ít lúc ngang qua.
So với lúc cô còn nhỏ thì mấy năm gần đây trái cây ở Thượng Hải ngày càng phong phú, mùa trái cây rẻ thì dưa hấu, nho, đắt thì xoài, vải.
Diệp Vi đều mua mỗi loại một ít, vì chủng loại nhiều nên dưa hấu cô chỉ lấy nửa quả, trong nhà tủ lạnh sợ ăn hết để đến mai sẽ hỏng mất.
Hay là mua một cái tủ lạnh nhỉ?
nghĩ là cuối tháng tám , đến giữa tháng chín thời tiết sẽ trở lạnh, lúc đó tủ lạnh cơ bản chẳng dùng đến mấy nữa.
Đợi đến mùa hè sang năm chắc cô còn ở khu tập thể nhà máy cơ khí nữa, bây giờ mua tủ lạnh mà cứ chuyển chuyển thì phiền phức lắm nên cô dập tắt ý định đó.
Đợi sang năm tính , dù Diệp Binh cũng sắp học , trường xa nhà nên khi khai giảng chắc sẽ ở nội trú.
Diệp Phương học cấp ba chương trình nặng, ngày nào cũng sớm về muộn.
Cô ở nhà một cũng chẳng mấy khi đỏ lửa nên cần đông lạnh thịt thức ăn thừa, trời lạnh kem cũng chẳng ăn mấy nữa, tủ lạnh thực sự mua cũng .
Về đến nhà Diệp Phương vẫn đang bài tập, thấy động tĩnh liền chạy , tiên là giúp kiểm kê hàng hóa mới rửa tay bổ dưa hấu và hỏi:
“Sao hôm nay hai mua nhiều đồ ăn thế?”
Diệp Vi ghi sổ :
“Hôm nay ăn .”
Diệp Binh cầm miếng dưa hấu ăn :
“Hôm nay chúng bán ba mươi sáu bộ quần áo, chiếc xe đồ chơi mười đồng cũng bán hơn hai mươi chiếc, mẫu đắt tiền cũng bán ba món hàng đấy.”
Lần nào Diệp Vi và Diệp Binh bày sạp về Diệp Phương cũng sẽ giúp họ kiểm kê hàng hóa, mỗi ngày bán bao nhiêu hàng cô bé đều rõ, lúc kinh ngạc hỏi:
“Sao hôm nay ăn thế ạ?
Vì mẫu đứt size hàng ?
như thế thì đáng lẽ đồ trẻ em bán chạy mới đúng chứ, đồ chơi cũng bán chạy thế ạ?”
“Quần áo bán chạy đúng là vì nguyên nhân em nghĩ đấy, còn đồ chơi bán chạy thì thì dài dòng lắm.”
Diệp Binh lấy một xiên xúc xích chiên bột đưa cho Diệp Vi, bảo Diệp Phương mau ăn mới tràng giang đại hải kể nguyên nhân ùa đến mua xe đồ chơi.
Diệp Phương xong vui, ăn đồ nướng hỏi:
“Vậy bây giờ xe đồ chơi điều khiển từ xa chỉ còn một chiếc thôi ạ?
Sau nhập thêm hàng nữa chị?”
Mặc dù hôm nay xe đồ chơi điều khiển từ xa bán khá nhưng phần lớn thời gian nó đều chẳng ai ngó ngàng tới.
Trẻ con chấm trúng nó thì nhiều nhưng lũ trẻ tiền, mua là do lớn quyết định.
Mà đại đa lớn đều đành lòng bỏ tiền bằng hai ngày lương để mua một món đồ chơi.
Diệp Vi đặt b.út ghi sổ xuống :
“Không chỉ xe đồ chơi mà các loại đồ chơi khác cũng nhập thêm hàng , đúng lúc mấy ngày nữa chị Thâm Quyến đổi phiếu nhận mua, nhân tiện hai việc cùng lúc luôn.”
Nhắc đến chuyện Diệp Binh sực nhớ :
“Lúc đó em với Phương Phương đều học, chị Thâm Quyến thì việc ăn tính ạ?”
Diệp Vi cũng đang cân nhắc chuyện , nếu Diệp Binh học muộn vài ngày cô còn thể để tự bày sạp.
Tốc độ học hỏi của Diệp Binh nhanh, mấy ngày nay lúc cô ban ngày đều là để một công viên bày sạp.
Chợ đêm tuy sẽ đông hơn một chút nhưng Diệp Vi tin rằng thể xoay xở .
trường của đúng ngày mùng 1 tháng 9 khai giảng, tuy việc báo danh kéo dài ba ngày nhưng tiện trì hoãn quá lâu, Diệp Vi ăn xong xúc xích chiên :
“Nghỉ vài ngày .”
“Nghỉ một hai ngày thì còn chứ thời gian dài khách hàng khi tưởng bày sạp nữa .”
Sạp hàng ở chợ đêm khác với cửa hàng độc lập, cửa hàng độc lập nếu chủ tiệm việc thể dán một tờ thông báo cửa nêu rõ tình hình và cho khi nào .
Chợ đêm đến giờ là dọn sạp , ban ngày cửa hàng phía sạp của họ kinh doanh nên chẳng chỗ nào dán thông báo cả.
Diệp Binh nghĩ một lát :
“Hay là thế , ngày mùng 1 tháng 9 ban ngày em báo danh, xong việc em trực tiếp tìm giáo viên chủ nhiệm xin nghỉ vài ngày để trụ chờ chị về.”
“Có xin nghỉ ?”
Diệp Binh thực cũng chắc chắn lắm nhưng vẫn :
“Chắc là ạ.”
Diệp Phương nãy giờ vẫn im lặng họ trò chuyện bèn :
“Hay là em cũng xin nghỉ...”
“Em là học sinh cấp ba tùy tiện xin nghỉ .”
Diệp Vi cần suy nghĩ từ chối đề nghị của Diệp Phương, với Diệp Binh, “Lúc đó em cứ thử xem , nếu thì thôi, nghỉ vài ngày cũng ảnh hưởng gì , chị định máy bay cho nhanh, cả lẫn về trong một ngày là xong, chắc sẽ sớm thôi.”
Diệp Phương lúc đầu ỉu xìu nhưng thấy lời đó của Diệp Vi sự chú ý lập tức dời :
“Chị, chị sắp máy bay ạ?”
Diệp Binh tò mò hỏi:
“Đi Thâm Quyến thể máy bay ạ?
Người bình thường chúng cũng thể mua vé máy bay ạ?”
“Chị nhờ đơn vị cho một bức thư giới thiệu là thể mua , Thâm Quyến thì cần giấy phép vùng biên, chị thể bay đến Quảng Châu trung chuyển từ Quảng Châu qua.”
Diệp Phương hỏi:
“Không thể bay thẳng đến Thâm Quyến ạ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-91.html.]
Thâm Quyến sân bay ạ?”
“Hình như sân bay nhưng thể bay thẳng ...”
Diệp Vi do dự , “Chị cũng rõ lắm, cần hỏi thăm thêm, tóm dù trung chuyển từ Quảng Châu cũng tiết kiệm nhiều thời gian .”
Nghĩ đến việc Diệp Vi Thâm Quyến chỉ riêng xe mất ba bốn ngày, Diệp Phương gật đầu:
“ là thật.”
Bàn bạc xong xuôi việc sắp xếp cho mấy ngày Diệp Vi Thâm Quyến, Diệp Vi giả vờ thản nhiên hỏi Diệp Phương dạo gần đây xung quanh ai kỳ kỳ quái quái .
Diệp Phương hiểu ý cô lắm hỏi:
“Người thế nào thì tính là kỳ kỳ quái quái ạ?”
“Người lạ, hoặc là quen cứ rủ em đến tiệm game chơi.”
“Bên ngoài trường học là đường cái, lạ lúc nào cũng nhiều, hằng ngày em học tan học đều cùng với San San, Na Na nên cũng chẳng mấy khi để ý đến lạ nên vẫn ạ.”
Còn về chuyện quen rủ cô đến tiệm game chơi, Diệp Phương học lớp chọn, bạn học đều chuyên tâm học hành chẳng ai đến tiệm game cả.
Những đứa ham chơi ở các lớp khác chẳng giao thiệp gì với cô nên tự nhiên cũng chẳng đột ngột đến rủ cô chơi cùng.
Diệp Phương lắc đầu :
“Chắc là hạng như chị ạ?”
“Không là ,” Diệp Vi yên tâm, “Bình thường em nhớ cùng bạn bè đừng một , đối mặt với lạ cũng cảnh giác một chút.”
“Chị yên tâm, em mà.”
Diệp Phương thông minh, mặc dù Diệp Vi rõ nhưng cô bé cũng lờ mờ đoán điều gì đó bèn hỏi:
“Chị đột nhiên hỏi em cái , lẽ xung quanh xuất hiện hạng kỳ quái ạ?”
Diệp Vi sợ Diệp Phương mặt tối của xã hội nên kể chuyện Trần Kiến và :
“Chị nghi ngờ cố tình tiếp cận hai em, rủ đến tiệm game là để dụ đ-ánh bạc.”
Mặc dù trải qua biến cố gia đình nhưng trong ba chị em, Diệp Phương thực sự là tương đối đơn thuần, xong suy đoán của Diệp Vi vẻ mặt cô bé chút căng thẳng:
“Đáng sợ quá!
Chị, là chúng báo công an luôn ?”
“Bây giờ báo công an chắc cũng vô dụng thôi,” Diệp Vi lắc đầu, “Cứ để , đợi tốn tiền mà chẳng việc gì thì chừng sẽ tự bỏ cuộc thôi.”
Lúc Diệp Vi thực sự định báo công an vì cô tưởng thực sự tiếp cận bên cạnh cô chỉ Trần Kiến, nhưng nhanh cô bên cạnh xuất hiện những “ bạn" kỳ kỳ quái quái chỉ Diệp Binh....
Sau khi từ Thâm Quyến về, việc đầu tiên Trương Giang Minh là với gia đình chuyện học bằng lái xe.
Lúc đầu Lâm Lệ Phương chút thất vọng.
Bà cứ tưởng Trương Giang Minh ở Thâm Quyến cùng Diệp Vi là vì cũng định chút kinh doanh nhỏ, nào ngờ mong ngóng bao nhiêu ngày chẳng mang món hàng nào về mà học bằng lái xe.
Nếu là mấy năm Lâm Lệ Phương cũng sẽ thấy học bằng lái xe là , “ống , vô lăng, cán bộ nhân sự, nhân viên bán hàng[1]" mà, nếu Trương Giang Minh thể lái xe chuyển sang đội vận tải thì lương bổng sẽ tăng lên ít.
bây giờ nhà máy cơ khí sắp đóng cửa , lúc học lái xe chuyển sang đội vận tải thì ích gì chứ, sớm muộn gì chẳng cũng thất nghiệp ?
Mặc dù kỹ thuật thì khi thất nghiệp cũng chẳng sợ tìm việc , nếu vận may thể công ty vận tải hành khách giống như chồng của Tôn Hồng ở nhà 68 thì nửa đời coi như chỗ dựa .
thời đại đổi , đây suất xưởng quốc doanh ai nấy đều tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, bây giờ công nhân xưởng quốc doanh ai mà chẳng nhảy xuống biển kinh doanh chứ?
Trong khu tập thể của họ cũng khối đang rục rịch đấy thôi.
Nào ngờ Trương Giang Minh ở Thâm Quyến bận rộn cùng Diệp Vi nửa buổi chẳng nhập món hàng nào về thì thôi còn nảy ý định học bằng lái xe nữa.
Lâm Lệ Phương suýt chút nữa là sờ trán xem lẫn .
Trương Giang Minh né bàn tay định vươn tới :
“Ai lẫn chứ, con đây là cân nhắc kỹ lưỡng mới đưa quyết định đấy, vả con định chuyển sang đội vận tải công ty vận tải thuê , con định tự cơ.”
Lâm Lệ Phương chẳng thèm liếc mắt lấy một cái:
“Tự ?
Làm cái gì?”
“Hiện giờ con hai dự định, một là mua một chiếc xe ...
để chạy taxi, hai là mua một chiếc xe tải để chở hàng.”
Trương Giang Minh hết câu Lâm Lệ Phương ngụm nước uống sặc, “phụt" một cái phun đầy đất ho sặc sụa, lời của cũng ngắt quãng.
Đợi Lâm Lệ Phương khó khăn lắm mới bình phục , bà đưa bàn tay mở rộng đặt bên tai ghé sát Trương Giang Minh hỏi:
“Con nữa xem, con mua cái gì cơ?”
“Mẹ, tai hỏng ?”
Trương Giang Minh phàn nàn hỏi nhưng vẫn lặp một nữa , “Con định mua một chiếc xe ...”
“Mua xe !”
Lâm Lệ Phương “hả" một tiếng, “Giọng con cũng lớn thật đấy, con một chiếc xe bao nhiêu tiền ?
Hai gian nhà của chúng bán hết cũng chẳng mua nổi một chiếc xe !”
Trương Giang Minh vui :
“Con thèm đ-ánh chủ ý lên hai gian nhà , đầu năm xưởng phát phiếu nhận mua...”
“Con chỉ sáu tờ phiếu nhận mua thôi, bán sáu vạn đồng,” Lâm Lệ Phương ngắt lời nhắc nhở, “Bây giờ tùy tiện một chiếc xe cũng bảy tám mười vạn , sáu vạn của con mà đủ dùng ?
Mẹ cho con nhé, với bố con đời nào bù thêm tiền cho con mua xe đấy!”
“Mẹ, coi thường khác thế nhỉ, con bao giờ nghĩ đến chuyện để với bố bù tiền cho con mua xe nhé!”
Mặc dù hồi đầu năm lúc mua phiếu nhận mua Diệp Vi dặn dò cho bất kỳ ai , giá phiếu nhận mua tăng lên cô một nữa dặn dò để lộ tài sản ngoài nhưng Trương Giang Minh cách hiểu riêng với lời của cô.
Hồi đầu năm dặn cho bất kỳ ai , đối tượng bao gồm cả bố chắc là lo lắng bố sẽ phản đối mua phiếu nhận mua thôi.