Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:39:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mặc dù Diệp Vi từng gặp những đồng nghiệp đó của Diệp Binh, nhưng vì đó từng thuê chứng minh nhân dân của họ nên ít.

 

Mấy ngày nay họ bày sạp cũng luôn đồng nghiệp của đến ủng hộ, cô nể mặt Diệp Binh nên đều giảm giá cho họ.”

 

mắt Diệp Vi thực sự từng gặp.

 

điều gì lạ, công nhân chính thức và lao động thời vụ ở xưởng kem cộng gần trăm , cô chỉ thuê năm mươi chiếc chứng minh nhân dân, Trần Kiến chính là một trong mấy chục còn đó.

 

Diệp Vi đưa tay bắt tay , :

 

“Chào , Tiểu Binh lúc đa tạ các quan tâm .”

 

“Nói gì là quan tâm, Tiểu Binh tính tình còn chăm chỉ việc, ở đơn vị chúng quý mến lắm.”

 

Trần Kiến hì hì , “Mấy ngày nay mấy bảo bày sạp ở đây, trong bụng nghĩ cũng đến ủng hộ việc ăn chút, khi đến còn lo tìm thấy , ngờ đến nơi gặp ngay Tiểu Binh .”

 

Diệp Vi kinh ngạc hỏi:

 

“Anh đặc biệt đến để ủng hộ việc ăn ?”

 

“Cũng hẳn là đặc biệt ủng hộ,” Trần Kiến xua tay, “Chủ yếu cũng là quần áo trẻ em các bán giá rẻ mà chất lượng , đúng lúc cháu trai sắp sinh nhật, đến mua mấy bộ quà.”

 

Nói xong, Trần Kiến bước sạp hàng, lật xem quần áo với Diệp Vi:

 

chọn quần áo lắm, chị thể giúp xem mẫu nào ?”

 

Chưa đợi Diệp Vi lên tiếng, Diệp Binh mở lời:

 

“Để em giúp chọn cho, mẫu áo khoác là hàng mới về hôm nay đấy, mới một tiếng mà bán hai chiếc , còn hai mẫu nữa đều là những mẫu bán chạy nhất...”

 

Thấy Diệp Binh bắt đầu giới thiệu, Trần Kiến đành thu hồi ánh mắt, theo mấy mẫu quần áo lấy , gật đầu :

 

“Mấy mẫu đúng là tệ... nhưng chị dâu quản con nghiêm lắm, mua quần áo cho cháu thì nhất nên chọn mẫu chị thích, cho nên thể phiền chị Vi đây tư vấn thêm cho chúng , hai đều là phái nữ chắc mắt cũng tương đồng .”

 

“Em...”

 

Diệp Binh hết câu Diệp Vi bước tới, hỏi Trần Kiến cháu trai bao nhiêu tuổi, cao bao nhiêu, da trắng đen, khi xác định xong liền :

 

“Mẫu áo khoác mới mà Tiểu Binh lấy hợp đấy, quần thì thể phối với chiếc quần đen , trông sẽ bảnh bao, nhưng chị dâu nên chỉ thể đưa gợi ý thôi, chị thực sự thích thì dám chắc.”

 

“Chị chắc chắn sẽ thích.”

 

Trần Kiến khẳng định:

 

“Lấy bộ , bao nhiêu tiền?”

 

Diệp Vi báo giá, nể mặt Diệp Binh thể giảm giá 10% cho .

 

Trần Kiến đáp , tay thò túi lấy tiền đưa qua.

 

Đó là một tờ một trăm đồng.

 

Diệp Vi nhận tiền trả tiền thừa và bảo Diệp Binh đóng gói quần áo cho Trần Kiến, nhận lấy tiền và quần áo, :

 

về nhất định sẽ quảng bá cho việc ăn của các với bà con lối xóm, giới thiệu thêm cho các vài khách hàng nữa.”

 

“Vậy thì đa tạ .”

 

Diệp Vi xong bảo Diệp Binh tiễn khách.

 

Chợ đêm dài, Diệp Binh tiễn xong nhanh ch.óng , chỉ là sắc mặt cho lắm.

 

Nghĩ nhiều chi tiết lúc nãy, Diệp Vi nghi hoặc hỏi:

 

“Em với Trần Kiến quan hệ ?”

 

“Cũng hẳn là , chỉ là...”

 

Diệp Binh vẻ mặt rối rắm, suy nghĩ hồi lâu mới tìm từ ngữ để , “Em cảm thấy con kỳ quái.”

 

Diệp Vi nhớ Trần Kiến vẻ nhiệt tình quá mức, và dường như đặc biệt quan tâm đến cô.

 

việc đặc biệt quan tâm đối với cô mà thì gì lạ, cô xinh , từ nhỏ đến lớn đều săn đón.

 

Mặc dù khi cha qua đời, những trong xưởng đây chút ý tứ với cô đều hoặc ép buộc, hoặc chủ động giữ cách với cô, nhưng lúc chơi vẫn thường xuyên những thanh niên cảnh gia đình cô mời cô uống nước.

 

Chỉ là cô vì cân nhắc sự an nên bao giờ chạm đồ lạ mua cho, vì gánh nặng gia đình quá lớn, lãng phí thời gian một đoạn tình cảm kết quả nên khước từ thiện ý đó, độc cho đến tận bây giờ.

 

Diệp Vi chú ý thấy lúc Trần Kiến cô mắt sáng lên một cái, nên cô theo quán tính cho rằng sự quan tâm đặc biệt của là vì ý với .

 

Diệp Vi Diệp Binh Trần Kiến kỳ quái chắc chắn vì biểu hiện tối nay mà là ở sự tiếp xúc trong thời gian đồng nghiệp.

 

ngày hôm nay cô từng gặp Trần Kiến.

 

Cho nên cô cảm thấy Trần Kiến mắt sáng lên là vì ý với , khả năng là tự luyến .

 

Hơi hổ chút.

 

nghĩ lời đó khỏi miệng nên Diệp Vi trấn tĩnh , hỏi:

 

“Anh kỳ quái ở chỗ nào?”

 

“Anh xưởng muộn hơn em nửa tháng, đến bắt chuyện quen với em.”

 

Lúc đầu Diệp Binh nghĩ nhiều, dù công nhân ở xưởng kem phần lớn đều ở độ tuổi ba bốn mươi, họ trạc tuổi tình cờ cùng một phân xưởng nên Trần Kiến thích tìm chuyện là chuyện bình thường.

 

mới thiết hơn một chút Trần Kiến thăm dò đến nhà chơi, bảo nhà nhỏ tiện tiếp khách.

 

Chắc thấy vui nên Trần Kiến nhắc chuyện đó nữa.

 

bao lâu Trần Kiến cứ luôn miệng tiệm game vui thế nào ở mặt , còn rủ chơi cùng.

 

Diệp Binh tuy từng đến tiệm game nhưng dù là ở trường ở khu tập thể đều những nghiện tiệm game, còn một chơi máy đ-ánh bạc thua ít tiền.

 

Anh vì keo kiệt nên xưa nay luôn kính nhi viễn chi với tiệm game.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-90.html.]

Trần Kiến nhiều Diệp Binh liền xa lánh .

 

Lúc Diệp Binh kể , trong trung xuất hiện dòng chữ thảo luận:

 

【Cái gã Trần Kiến ...

 

đúng là kỳ quái thật!】

 

【Đù!

 

lúc nãy cứ chằm chằm nữ chính, lẽ là đang ôm mưu đồ về “Sát Trư Bàn" (bẫy lừa tình tiền) đấy chứ?

 

dựa cái bản mặt quyến rũ nữ chính thì cũng quá tự tin đấy!】

 

【Cũng khả năng là rủ Diệp Binh đ-ánh bạc, lúc đầu thì chơi máy game cho nghiện sẽ dắt lên bàn bạc, bài cũ rích

 

bảo mà, Diệp Vi phất lên mà xung quanh sóng yên biển lặng thế, cứ tưởng những năm 90 hạng , hóa hành động từ lâu

 

Nhìn dòng chữ, trong lòng Diệp Vi chút nghi hoặc, “Sát Trư Bàn" là cái gì?

 

Dòng chữ phía về bài cũ rích thì cô , mấy năm nay đền bù giải tỏa nhiều, nhiều nơi dân ký tên nhận tiền xong là đó kéo lên bàn bạc .

 

Một đêm trôi qua đừng là tiền đền bù, mà khéo còn gánh thêm một nợ.

 

Cho nên khi giá phiếu nhận mua tăng lên cô dặn dò Diệp Binh, Diệp Phương tin tưởng lạ.

 

Còn về dòng chữ xung quanh cô sóng yên biển lặng, thực là họ chú ý thấy thời gian lạ xuất hiện gần khu tập thể nhà máy cơ khí rõ ràng nhiều hơn .

 

Ngay cả khi cô chỉ cần qua một con đường cũng gặp vài lạ hỏi đường .

 

Còn cả những khách hàng thường xuyên đến mua đồ, ngày càng trở nên quen thuộc với cô nữa, ai dám đảm bảo họ thực sự là khách hàng?

 

Dưới vẻ bình lặng sóng ngầm sớm cuộn trào, Diệp Vi bao giờ dám lơ là cảnh giác.

 

Chương 46 Hai nỗi nghi ngờ mặc dù Trần Kiến lẽ ý ...

 

Mặc dù Trần Kiến lẽ ý , nhưng vẫn đang ở giai đoạn lập kế hoạch, Diệp Binh cùng bước sòng bạc nên dù báo công an cũng vô dụng.

 

Mà Diệp Vi thì đời nào để Diệp Binh dấn hiểm nguy ở sòng bạc cả, những thứ chạm thì thôi chứ chạm chắc chắn sẽ để dấu vết trong lòng, thể sẽ ảnh hưởng đến tương lai của .

 

Sau khi cân nhắc Diệp Vi :

 

“Sau em đừng qua với nữa.”

 

Diệp Binh gật đầu , sực nhớ hỏi:

 

“Chị, chị cảm thấy vấn đề ?”

 

“Chín mươi chín phần trăm.”

 

Vẻ mặt Diệp Binh nghiêm trọng:

 

“Chị, chị cảm thấy định gì?”

 

“Dù định gì thì cũng ngoài mục đích vì tiền thôi.”

 

Diệp Vi trầm ngâm , “Nếu còn đến mua đồ thì em cứ coi như khách hàng bình thường thôi nhưng đừng ngoài cùng .”

 

Mặc dù từ tối nay thì để đạt mục đích Trần Kiến khá sẵn lòng chi tiền.

 

dù sẵn lòng đến mấy cũng thể nào đầu tư tiền bạc vô hạn , thời gian dài thấy tiến triển gì thì sớm muộn cũng sẽ từ bỏ thôi.

 

Nghĩ đến đây Diệp Vi bổ sung:

 

“Lần nếu bảo em giới thiệu quần áo đồ chơi thì em nhớ chọn loại đắt mà giới thiệu, chiết khấu cũng đừng cho nữa.”

 

Mặc dù nếu suy đoán thành sự thật thì hạng như Trần Kiến chuyên rủ rê khác đ-ánh bạc cũng chỉ là tầng lớp thấp kém, nhưng trong mắt Diệp Vi hạng càng đáng hận hơn.

 

Họ thường khoác lên lớp da giả nhân giả nghĩa để tiếp cận những sự phòng , kéo xuống vực thẳm c-ờ b-ạc cho đến khi tán gia bại sản.

 

Đào mỏ tiền của Diệp Vi chẳng thấy c.ắ.n rứt chút nào.

 

Huống chi hàng cô nhập chất lượng , giá cả đưa cũng cao, thuận mua bán chẳng tính là lừa .

 

Diệp Binh hiểu ý Diệp Vi, mím môi :

 

“Dạ .”...

 

Mặc dù cái khúc mắc Trần Kiến nhưng tối hôm đó tâm trạng hai chị em .

 

Vì hôm nay thêm khá nhiều hàng, quần áo treo đầy giá, khách hàng cũ và mới thấy đều sẵn lòng ghé xem thêm vài , mà xem thì cứ ba một chốt đơn.

 

Cho đến lúc chợ đêm đóng cửa họ tổng cộng bán ba mươi sáu bộ đồ trẻ em, trừ giá vốn thu nhập gần sáu trăm đồng.

 

Xe đồ chơi cũng bán ít, ban đầu Diệp Vi thắc mắc hôm nay ùa đến mua xe đồ chơi như , vả những đến dường như đều quen , lúc mới bắt đầu hỏi han cơ bản đều là mẫu xe đồ chơi điện đắt tiền .

 

Hỏi thăm một chút Diệp Vi nguyên nhân.

 

Hóa là vị phụ mua một lúc hai mẫu đồ chơi điện về tặng đồ chơi cho hai em trong nhà.

 

Thú bông vì to nên đứa trẻ tiện mang nên con gái bà khi nhận đồ chơi cơ bản đều chơi ở trong nhà.

 

Xe đồ chơi thì nhỏ hơn một chút còn thể điều khiển từ xa tự động chạy về phía nên con trai bà chỉ chơi trong khu tập thể mà còn mang đến cả trường học nữa.

 

Xe đồ chơi điện sức cám dỗ lớn với trẻ con, nếu những đứa trẻ xung quanh đều thì thôi, nhưng nếu khác thì những đứa trẻ khá cưng chiều ở nhà sẽ quấy đòi bằng .

 

Những phụ đến tối nay đều lũ trẻ ở nhà quấy rầy đến chịu nổi.

 

Vì lũ trẻ cơ bản đều là bạn học của con trai vị khách đó hoặc đơn giản là hàng xóm cùng một khu tập thể nên giữa họ phần lớn đều quen .

 

Gặp sạp hàng của Diệp Vi, nguyên nhân đối phương đến cũng giống như ai nấy đều khỏi khổ.

 

Tuy nhiên điều kiện kinh tế của những vị khách cơ bản đều bằng đó, một tính toán cảm thấy gánh vác thì nghiến răng mua chiếc xe đồ chơi giá ba mươi đồng, nhưng nhiều hơn đành lòng bỏ tiền bằng hai ngày lương để mua một món đồ chơi nên để dỗ dành đứa trẻ ở nhà họ sẽ chọn mua mẫu giá mười đồng.

 

Cuối cùng kiểm kê mẫu xe đồ chơi gia công tinh xảo điều khiển từ xa bán ba chiếc, mẫu xe đồ chơi gia công tương đối thô sơ và chỉ thể tự chạy bán hơn hai mươi chiếc.

 

 

Loading...