Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 89
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:39:52
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôn Hồng :
“Theo như bà thì tiền cô kiếm đây cũng đủ để tiêu xài như , liên quan gì đến việc bày sạp?”
“Sao thể giống , tiền kiếm từ phiếu nhận mua là ngẫu nhiên, là của trời cho, nếu bản lĩnh mà tiêu xài bừa bãi thì chắc chắn giữ tiền .”
Đinh Ái Lệ , “Tiểu Diệp hạng tính toán, cô dám tiêu xài phóng khoáng như chắc chắn là tìm con đường kiếm tiền .”
Tôn Hồng ngẫm nghĩ về tính cách của Diệp Vi, cảm thấy những lời Đinh Ái Lệ cũng lý, cảm thán:
“Cái con bé Tiểu Diệp đúng là bản lĩnh thật.”
“Phải đấy, bản lĩnh.”
Đinh Ái Lệ lẩm bẩm:
“Cho nên con đường con bé chọn chắc chắn là kiếm tiền.”
Hai gia đình sống chung mười mấy năm, Đinh Ái Lệ tính tình thế nào Tôn Hồng tự nhiên rõ, nhanh ch.óng nhận ý tứ trong lời của cô , trợn mắt hỏi:
“Không lẽ bà học theo Tiểu Diệp bán quần áo trẻ em và đồ chơi đấy chứ?”
Tâm tư toạc , mặt mũi Đinh Ái Lệ sượng, hỏi ngược :
“Bà học ?”
“...”
Tôn Hồng đúng là từng nghĩ tới, nhưng đợi cô trả lời, Đinh Ái Lệ giành :
“ chỉ học hỏi kinh nghiệm thành công của Tiểu Diệp thôi, chứ tranh giành ăn với con bé , Thượng Hải lớn thế , cùng lắm thì nhập hàng xong chỗ khác bày sạp.
Vả bà tưởng chỉ ý nghĩ đó thôi ?
Tiểu Diệp ăn khấm khá, trong khu tập thể ai mà chẳng ham?”
Đinh Ái Lệ , xúc thức ăn từ chảo đĩa, đồng thời lẩm bẩm:
“Cứ chờ mà xem, thời gian tới chắc chắn sẽ ít nhập quần áo trẻ em và đồ chơi về bán .
còn học theo là nên định chỗ khác bày sạp, chứ khác thì chắc cái tự giác đó .”
Nói xong, thèm để ý đến Tôn Hồng nữa, bưng đĩa thức ăn xào xong đẩy cửa nhà....
Lúc Đinh Ái Lệ và Tôn Hồng trò chuyện thì chị em Diệp Vi xa, vì thấy nội dung cuộc trò chuyện nên cô Đinh Ái Lệ định bụng học theo bán đồ trẻ em và đồ chơi.
dù , Diệp Vi cũng sẽ quá để tâm, vì tin tưởng cô sẽ tự giác nơi khác bày sạp, mà là vì cô hiểu rõ ăn kinh doanh hề đơn giản như .
Việc ăn của cô , ngoài việc khai trương chương trình khuy-ến m-ãi, còn vì mắt của cô tồi, chọn những mẫu đồ trẻ em lòng lớn tuổi quê mùa, khác học theo cô bán đồ trẻ em nhưng chắc con mắt đó.
Tất nhiên hạng như Đinh Ái Lệ cũng thể chọn cách chép y hệt các mẫu của cô, nhưng quá trình đó cần thời gian.
Đầu óc cô vấn đề gì, đời nào rõ học theo mà còn cho họ nhập hàng ở .
Đinh Ái Lệ chép mẫu của cô thì tiên đến Thâm Quyến, tìm từng khu tập trung xưởng may một.
Từ Thượng Hải đến Thâm Quyến, cả lẫn về nghỉ ngơi chút nào cũng mất ba ngày trời, may mắn thì lẽ ba bốn ngày cô tìm mẫu tương tự, may thì mười ngày nửa tháng là chuyện thường.
Mà tìm mẫu tương tự nghĩa là cô thể lấy hàng với cái giá giống như Diệp Vi.
Vả cô khác với Diệp Vi Thâm Quyến , bây giờ cô là vì nhập hàng, chi phí trong thời gian đều tính giá vốn.
Tính bình quân , giá vốn mỗi bộ quần áo chắc chắn sẽ cao hơn việc Diệp Vi trực tiếp liên hệ gửi hàng, nếu thực sự bày sạp cạnh cô thì cô chẳng ngại chơi cuộc chiến giá cả .
Hơn nữa đầu tháng chín Diệp Vi còn Thâm Quyến một chuyến, đến lúc đó sẽ chọn thêm một mẫu mới, những kẻ chép mẫu chắc đuổi kịp cô.
Đợi họ bôn ba đến Thâm Quyến nữa, lúc về trời trở lạnh, đồ mùa đông tung thị trường, hàng họ nhập về chừng sẽ tồn đọng trong tay.
Đồ chơi cũng , những đó học theo cô mua đồ chơi nhỏ thì ngay đó chiếc giường nhún cô đặt sắp về , nếu việc ăn giường nhún khởi sắc thì lượng khách mà ba dự án của cô thu hút thể dẫn lưu cho , là thứ mà những kẻ luôn chậm chạp hơn khác một nhịp thể so sánh .
Nếu khởi sắc thì tính , cái đầu mọc cổ là để dùng, cô luôn thể nghĩ cách.
Tóm , việc trong khu tập thể sẽ bắt chước bán đồ trẻ em và đồ chơi cơ bản đều trong dự liệu của Diệp Vi, trong lòng cô cũng cách đối phó.
Cũng chính vì , khi Diệp Vi nhận tin báo hàng về, cùng Diệp Binh gọi xe ba bánh ga tàu vận chuyển hàng về, những kẻ ý đồ trong khu tập thể đều rục rịch kéo đến, nhân lúc họ khu tập thể liền tới hỏi thăm dò kênh nhập hàng của cô, vẻ mặt cô hề lộ chút ngạc nhiên nào.
cô cũng nuông chiều những kẻ cảm thấy cùng sống trong một khu tập thể thì cô nên vô điều kiện chi-a s-ẻ kênh nhập hàng, cô như :
“Bà Trịnh mì dầu hành ngon, dựa tay nghề mà mở cả chuỗi cửa hàng , các vị bảo bà công khai bí quyết mì dầu hành ?”
“Ông Lý sửa xe đạp, mở tiệm sửa xe ở gần đây, mấy năm nay cuộc sống ngày càng lên, trong nhà tủ lạnh tivi màu đều đủ cả, chắc chắn là kiếm tiền, các vị bảo ông dạy các vị sửa xe ?”
Những ăn kinh doanh trong khu tập thể tuy nhiều phất lên giàu nhưng những nhà điều kiện khá lên rõ rệt thì mấy nhà.
Diệp Vi liệt kê từng ví dụ một, đó :
“Các vị yêu cầu họ công khai bí quyết, dạy nghề mi-ễn ph-í, mà hiển nhiên đòi kênh nhập hàng, tại chứ?
Chẳng vì thấy còn trẻ nên dễ bắt nạt ?”
Diệp Binh chắn mặt Diệp Vi, trừng mắt những cụ ông cụ bà mặt :
“Ai dám bắt nạt chị , liều mạng với đó!”
Lúc Diệp Binh mới lên cấp ba dáng cao, chỉ hơn một mét sáu, nhưng hai năm nay vọt lên nhanh, bây giờ cao một mét bảy mươi bảy, ở khu vực miền Trung như Thượng Hải thì tính là cao .
Sau khi thi đại học xong xưởng kem hơn một tháng, c-ơ th-ể rắn chắc hơn nhiều, giống như một trưởng thành .
Trước đây luôn lưng Diệp Vi nên cảm thấy gì, lúc nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, những kẻ cậy già lên mặt vẻ mặt đều trở nên do dự.
Thực mà , Diệp Vi từng học võ ở cung thiếu nhi nên còn đ-ánh nh-au hơn cả Diệp Binh.
những quen coi thường con gái, thấy cô dáng g-ầy cao thì nghĩ cô dễ bắt nạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-89.html.]
Đối mặt với vẻ mặt hung dữ của Diệp Binh, mấy gượng :
“Xem cháu kìa, đều là hàng xóm cả, thể cố tình bắt nạt khác , chúng chỉ là thuận miệng hỏi một câu thôi, cháu thì thôi .”
Lời Diệp Vi đương nhiên tin, nhưng cô vạch trần, chỉ bình thản hỏi:
“Chúng thể về ?”
Mấy vội vàng nhường đường để chị em Diệp Vi kéo xe rời .
Về đến nhà, hai chia mấy lượt vận chuyển hàng lên lầu.
Bận rộn cả một buổi sáng, cả hai đều khát nước, Diệp Vi rót hai ly nước, đưa cho Diệp Binh một ly, ngửa cổ uống ừng ực.
Diệp Binh thì chỉ uống một ngụm trầm tư hỏi:
“Chị, những đó truy hỏi kênh nhập hàng là tranh giành ăn với chúng ?”
Diệp Vi uống hết một ly nước rót thêm ly nữa, vội uống, trả lời:
“Có khả năng đó.”
Diệp Binh hỏi:
“Vậy bây giờ họ thôi truy hỏi kênh nhập hàng nữa là từ bỏ chuyện ?”
“Tất nhiên là , họ thôi truy hỏi là vì hỏi kết quả gì từ miệng chúng thôi.”
Lần Thâm Quyến đó, cô và Trương Giang Minh cùng về, da mặt họ dù dày đến thì trong trường hợp rõ đang toan tính chuyện gì cũng thể nào nghĩ một cái là đến tìm cô hỏi kênh nhập hàng ngay .
Mà cô sớm dặn dò Trương Giang Minh chuyện giữ bí mật , những đó khi đến tìm cô chắc chắn tìm Trương Giang Minh hỏi thăm nhưng kết quả.
Thậm chí khi còn hỏi cả mấy Trần Linh nữa, nhưng họ chỉ cô nhập hàng từ Thâm Quyến chứ vị trí cụ thể thì rõ.
Họ còn cách nào khác mới liên thủ đến ép hỏi cô, vô vọng lẽ sẽ bỏ cuộc, nhưng chắc chắn sẽ tiếp tục tìm kiếm kênh nhập hàng.
Còn chuyện cuối cùng họ nhập loại hàng khác trực tiếp chép mẫu của cô thì tạm thời , nhưng một điều thể khẳng định.
Diệp Vi :
“Cứ chờ mà xem, bao lâu nữa khu tập thể chắc chắn sẽ Thâm Quyến.”
Diệp Binh cuống lên, vội hỏi:
“Vậy chúng tính ?
Có cần phòng gì ?”
“Yên tâm, chị tính toán cả ,” Diệp Vi uống cạn ly nước cuối cùng, dậy , “Kiểm hàng .”
“Dạ.”...
Đối chiếu với sổ nhập hàng để kiểm hàng xong, xác định vấn đề gì, Diệp Vi bưu điện chuyển tiền, đó về gọi điện cho bà chủ sỉ thông báo nhận hàng và chuyển tiền xong.
Cô cái tự giác đó, đối phương tự nhiên vui vẻ, chúc Diệp Vi buôn may bán đắt và hứa mẫu mới sẽ gọi điện cho cô.
Bận rộn cả buổi sáng, ăn xong cơm trưa Diệp Vi cả, ở nhà ngủ một mạch đến hơn bốn giờ, mới dọn dẹp đồ đạc ngoài bày sạp.
Hai ngày nay vì tình trạng đứt size ngày càng nhiều nên doanh đồ trẻ em sụt giảm đôi chút, một ngày chỉ bán năm sáu bộ quần áo.
khách hàng ý định mua thì ít, chẳng qua vì đứt size nên mới đặt hàng, Diệp Vi với họ là hôm nay hoặc ngày mai hàng sẽ về, chập tối hai chị em mới đến chợ đêm những khách hàng ý định từ tìm đến.
Chưa đến sáu giờ hai chị em bắt đầu bận rộn, mãi đến sáu giờ năm mươi mới tranh thủ thời gian mua đồ ăn.
Lúc Diệp Binh mua hủ tiếu xào, Diệp Vi kiểm kê hàng hóa, đếm kỹ tiền thu , phát hiện chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ họ bán mười lăm bộ quần áo.
Trong đó phần lớn quần áo là do khách hàng ý định từ mua, một phần nhỏ là cư dân gần đó ngang qua chợ đêm thấy sạp của họ náo nhiệt nên ghé chọn lựa.
Và mẫu bán chạy nhất chính là mẫu hot đứt size đó, hai mẫu áo khoác mới nhập cũng bán khá , mỗi loại bán hai chiếc.
Lợi nhuận đồ trẻ em cao, cơ bản đều là lãi gấp đôi, ngay cả mẫu cơ bản nhất thì một bộ quần áo cũng lãi hơn mười đồng.
Huống chi trong một tiếng mẫu cơ bản chỉ bán hai bộ, các mẫu khác lợi nhuận còn cao hơn.
Dù tính cả chi phí vận chuyển thì lợi nhuận của mười lăm bộ quần áo cũng hai trăm hai mươi đồng, gần bằng doanh thu cả ngày của cô ngày thứ hai bày sạp .
sổ sách thể tính như , hôm nay thể khởi đầu thuận lợi chủ yếu là vì hai ngày bán quá ít.
Mà qua cơn cao điểm nhỏ của ngày hôm nay, những ngày e là khó doanh như thế .
Diệp Vi đang nhẩm tính thì Diệp Binh bưng hủ tiếu xào xong , thấy cô đang chằm chằm sổ sách bèn thuận miệng hỏi:
“Bán bao nhiêu bộ quần áo chị?”
“Mười lăm.”
“Khá đấy chứ.”
Diệp Binh xuống ghế đẩu, ăn .
“Cũng .”
Ăn xong hủ tiếu, Diệp Vi đưa bát giấy cho Diệp Binh bảo vứt thùng r-ác bên ngoài.
Diệp Binh lúc một , lúc về bên cạnh cùng một tóc húi cua, đến sạp hàng đợi Diệp Binh giới thiệu chủ động đưa tay với Diệp Vi :
“Chị là chị Vi ?
cứ Tiểu Binh nhắc về chị suốt!”
Diệp Vi nghi hoặc Diệp Binh, giải thích:
“Anh là Trần Kiến, đồng nghiệp cũ của em ở xưởng kem, lúc em vứt r-ác thì tình cờ gặp .”