Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 87
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:39:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe Diệp Vi , Diệp Binh khách sáo nữa, còn tò mò hỏi:
“Giá thị trường là bao nhiêu?”
“Thông thường nhân viên bán hàng ở shop quần áo đều là lương cơ bản cộng với hoa hồng, lương cơ bản ít, một tháng thể chỉ một hai trăm, doanh một tháng thể nhận bảy tám trăm, kém thì khi bằng xưởng .”
Diệp Binh nghĩ bụng việc ở xưởng kem, một ngày là mười đồng, một tháng nghỉ bốn ngày, lương hai trăm sáu mươi đồng.
Tuy rằng bao cơm, nhưng thời gian việc dài, tám giờ sáng , sáu giờ chiều tan , trừ một tiếng ăn cơm trưa, một ngày chín tiếng.
Vì mùa hè hiệu quả kinh doanh nên thường xuyên tăng ca, khi xưởng kem, hầu như ngày nào cũng tám chín giờ tối mới tan .
Tiền tăng ca thì , một tiếng một đồng, nên trong xưởng sẵn sàng tăng ca nhiều.
Anh xưởng kem từ ngày 11 tháng 7, gặp ba ngày chủ nhật, tổng cộng mười bảy ngày, lương cơ bản một trăm bảy mươi đồng, mỗi ngày tăng ca hai tiếng, tiền tăng ca là ba mươi tư đồng, tổng lương cộng là hai trăm linh bốn đồng.
Trước đó Diệp Binh khá hài lòng với mức lương , tuy thời gian việc dài, cũng vất vả, nhưng đời gì công việc nào vất vả?
Lao động thời vụ một tháng kiếm ba trăm đồng là , đặc biệt là ở xưởng kem còn mát mẻ.
việc sợ nhất là so sánh, ở xưởng kem mười bảy ngày, mỗi ngày thời gian việc mười một mười hai tiếng mới kiếm hơn hai trăm đồng.
Tối nay giúp chị bày sạp vài tiếng đồng hồ kiếm năm mươi đồng...
Mặc dù tối nay là trường hợp đặc biệt, chị đến giúp chỉ thể tính theo giá thị trường, nhưng tính theo giá thị trường thì lương cũng nhiều hơn lúc ở xưởng.
Và một câu mấy lọt tai, việc ở xưởng là những công việc lặp lặp , khá máy móc, cũng khó học hỏi gì.
Bày sạp tuy cũng chẳng việc kỹ thuật gì cao siêu nhưng mẹo vặt thì nhiều, cộng thêm việc gặp gỡ đủ hạng nên rèn luyện khả năng giao tiếp.
Trước đây Diệp Binh suy nghĩ nhiều về tương lai, cách khác là vì môi trường trưởng thành, khi nghĩ về tương lai luôn tự đóng khung việc xưởng thuê, sự khác biệt chẳng qua là xưởng quốc doanh xưởng tư nhân.
Cũng vì mà hồi cuối năm ngoái mới cảm thấy việc học đại học quan trọng.
nửa năm nay gia đình , , là cả khu tập thể nhà máy cơ khí đều đón nhận sự đổi lớn lao, mà sự đổi là do chơi cổ phiếu mang .
Trước đây coi thường việc chơi cổ phiếu, cảm thấy đó là việc đàng hoàng, nhưng bây giờ ai nấy đều kiếm một mẻ lớn thị trường chứng khoán.
Tin tức về việc phát hành phiếu bốc thăm ở Thâm Quyến tung , để thể tranh cướp , đến cả công việc cũng chẳng buồn quan tâm, nô nức đổ xô về thành phố phương Nam đó.
Diệp Binh ở trong đó, tự nhiên khó mà giữ sự bình thản.
những cú sốc đó đối với luôn chút xa vời, dù chị cũng là trong cuộc, thì cú sốc mà chứng khoán mang cho cũng lớn bằng việc tối nay bày sạp bốn tiếng đồng hồ kiếm gần một nghìn đồng.
Nghĩ đến đây, Diệp Binh hỏi:
“Chị, chị còn cần giúp ?”
Diệp Vi ngước mắt , trả lời, chỉ “Ừm?” một tiếng.
“Em tiếp tục giúp chị bày sạp,” Diệp Binh giấu giếm ý định của , , “Không lương cũng , em chỉ theo chị học hỏi thêm chút thôi.”
Diệp Vi , hỏi:
“Bên xưởng kem thì tính ?”
“Mùa hè ăn kem nhiều nên xưởng kem tháng sáu, bảy, tám nhiệm vụ sản xuất nặng nề nhất, hôm nay là 22 tháng 8 , sắp rảnh rỗi , lãnh đạo xưởng khi còn cầu cho em xin nghỉ bây giờ chứ.”
Diệp Binh :
“Hơn nữa lúc em rõ với họ , chỉ kỳ nghỉ hè thôi, nếu thi đỗ thì tháng chín em học , giờ xin nghỉ cũng gì lạ.”
Mặc dù hồi cuối năm ngoái Diệp Binh từng ý định bỏ học, nhưng thành tích của thực tệ, cấp ba là dựa thực lực mà thi đỗ.
Chỉ là khi thi lên cấp ba lâu thì cha Diệp hy sinh, mấy năm nay trong nhà yên , dồn hết tâm trí việc học nên thành tích dần sa sút.
Sau khi Diệp Vi chuyện với cuối năm ngoái, mới hạ quyết tâm thi đại học, cộng thêm năm nay tình hình gia đình lên nên khổ học suốt một học kỳ.
Mặc dù căn cứ điểm tự chấm khi thi, đại học thì hy vọng gì mấy, nhưng chọn một trường cao đẳng tương đối thì khó.
Mà khi Diệp Vi về, nhận giấy báo nhập học của Học viện Xây dựng Thành phố.
“Còn mấy ngày nữa là khai giảng, em xin nghỉ cũng , nhưng em thực sự định nghỉ ngơi vài ngày mới học luôn ?
Tối nay chắc em cũng cảm nhận , đó động đậy cũng thể vã mồ hôi hột, mà sáng mai chị định công viên gần đây xem thử, nắng sẽ còn nóng hơn nữa, em chắc chắn đến giúp chị chứ?”
Diệp Binh :
“Chị còn sợ phơi nắng, em là đàn ông thì càng sợ !”
“Vậy thôi, thứ hai tuần em đến xưởng xin nghỉ, khi khai giảng thì ở nhà giúp chị bày sạp,” Diệp Vi dừng một lát , “Cũng để em công, lương cơ bản tính theo một trăm năm mươi đồng, một ngày năm đồng, hoa hồng tính theo doanh thu.”
Nếu Diệp Vi đưa lương cố định cho , lẽ còn do dự vì lo lắng sự đóng góp của xứng với tiền lương, nhưng Diệp Vi thì còn lo ngại gì nữa, đáp:
“Dạ .”...
Ngày hôm Diệp Vi dậy khá sớm, ăn sáng xong, tám giờ thì cùng Diệp Binh ngoài.
Công viên cách đó xa, đạp xe ba bánh qua cũng chỉ mất mười phút, khi hai đến nơi bên trong đang náo nhiệt, quảng trường các cụ ông cụ bà tập Thái Cực Quyền, cầm b.út lông chữ, còn đối diện đ-ánh cờ tướng.
Người dắt trẻ con dạo cũng ít, thường là lũ trẻ túm tụm chơi đùa với , lớn hoặc hoặc bên cạnh tán gẫu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-87.html.]
Ngoài còn những đến bày sạp như Diệp Vi, nhưng lượng nhiều, bán đồ ăn vặt cũng , đồ chơi nhỏ cũng , vì hàng hóa nhiều nên cần bày sạp, chỉ cầm tay vài món giữa lũ trẻ để thu hút sự chú ý của chúng.
Diệp Binh đặt chiếc bàn vác vai xuống đất, thấy cảnh bèn thắc mắc:
“Chị, lát nữa em cũng cầm mấy món đồ chơi qua bên thu hút nhé?”
Diệp Vi ngẩng đầu qua, thấy mấy qua mấy vòng cũng chẳng bán lấy hai món đồ, đó là kể phụ còn chút đề phòng họ, thấy họ tiếp cận con là vội vàng dắt trẻ chỗ khác ngay.
Vì họ mà chỉ trong vài phút ngắn ngủi, lũ trẻ đó đổi hai ba khu vực để chơi đùa.
Cô lắc đầu :
“Không cần , họ cứ tới lui, chỉ chúng bày bàn ở đây, ngược còn nổi bật hơn, cũng dễ gây khó chịu.”
Vừa , cô bày từng món hàng mang theo lên bàn, treo quần áo lên cẩn thận.
Và cô đúng, quảng trường chỉ một sạp hàng của họ, bày thu hút sự chú ý của ít phụ và trẻ em.
Ngoài lẽ vì hai chị em trông đều ưa , cũng lẽ vì họ sự ép uổng như những bán hàng rong , phụ đối với họ hề né tránh như né tránh những bán rong, nhanh ch.óng dắt con tới.
Trẻ con tới tự nhiên sẽ dán mắt đồ chơi, còn lớn thì quần áo, đó hỏi thăm dò rằng đây từng thấy Diệp Vi, hỏi thăm tại cô đến đây bày sạp.
Diệp Vi tiên mới bắt đầu bày sạp, chỉ bày ở đây, ở chợ đêm bên Tân Thôn cũng sạp hàng.
Đừng nghĩ sạp hàng chợ đêm là cửa hàng chính quy, thuê sạp ở đó cũng nộp ít giấy tờ đấy, trong nghề một cái là cô đáng tin cậy hơn hẳn những vác bao tải bán đồ.
Mà vị phụ dắt con đến đầu tiên, tình cờ là trong nghề, bèn :
“Thật , đây cô từng bày sạp ở chợ đêm ?
Nhà ngay gần đó, thấy cô nhỉ?”
“Tối qua chúng mới bày sạp ở chợ đêm, lẽ chị tình cờ dạo nên lỡ mất.”
Diệp Vi , “Tối nay chị , chắc chắn sẽ thấy chúng .”
Diệp Binh đúng lúc xen :
“ thế, tối qua chúng chỉ bày sạp, mà vì chương trình nên ăn cực kỳ, nhiều quanh đó đều đến mua quần áo và đồ chơi đấy.”
Hai thế, vị phụ sực nhớ :
“Là các !
Hôm qua mệt nên ngủ sớm, sáng nay mới ở chợ đêm sạp chương trình, nghĩ bỏ lỡ mà tiếc hùi hụi đây!”
Nói đoạn mắt chị đảo một cái, “Bây giờ mua đồ, các còn giảm giá ?”
“Hôm qua là mới khai trương, chương trình hạn định thời gian, hôm nay còn chiết khấu lớn như nữa , nhưng nếu chị mua đồ hai mươi đồng, thể tặng chị một con thú bông.”
Mặc dù miệng , nhưng khi đối phương về chương trình tối qua, Diệp Vi chị ước chừng sẽ mua món đồ nào quá hai mươi đồng .
mua thì luôn cơ hội khác, Diệp Vi suy nghĩ một chút :
Ngoài chị cũng thể quan tâm nhiều hơn đến sạp hàng của chúng , ưu đãi khai trương tuy còn nữa nhưng Trung thu, Quốc khánh lẽ sẽ chương trình.”
Quả nhiên, vị phụ thì mắt sáng lên:
“Các còn chương trình nữa ?
Có thể giảm bao nhiêu?”
Mặc dù đó dự định , nhưng lúc Diệp Vi trả lời khẳng định:
“Chị yên tâm, chắc chắn sẽ chương trình mà, cụ thể giảm bao nhiêu thì giờ xác định , đến lúc đó chị thể ghé qua sạp chúng xem thử.”
“Được thôi.”
Không nhận câu trả lời chắc chắn, đối phương chút thất vọng, nhưng nhanh ch.óng nghĩ , chương trình vẫn hơn là , , “Đến lúc đó nhất định sẽ ghé.”
Chị chỉ con thú bông lớn mà con gái đang chấm trúng hỏi bao nhiêu tiền, là hai mươi đồng, vội vàng chỉ con thú bông nhỏ mà Diệp Vi tặng lúc nãy tiếp tục hỏi giá.
Lần giá cả coi như chấp nhận , bèn trả tiền mua luôn.
Có sự khởi đầu , đó rải r-ác dắt con đến, đương nhiên cũng trường hợp trẻ con tới thấy món đồ chơi ưng ý về mè nheo lớn đòi mua.
Tóm đến mười giờ, đội ngũ tập thể d.ụ.c buổi sáng và dắt trẻ dạo dần tản , công viên khôi phục sự yên tĩnh, hai chị em kiểm kê hàng hóa, xác định ngoại trừ bi ve, họ bán ba mươi ba món đồ chơi.
Mặc dù phần lớn những món bán là đồ nhỏ giá một hai đồng, lợi nhuận cao, nhưng trừ giá vốn thì lợi nhuận cũng ba mươi đồng.
Quần áo thì bán bộ nào, vì ai trúng, cũng vì vị phụ đầu tiên với những khác là tối qua cô từng chương trình, mà là vì phụ cơ bản đều đến để dắt trẻ chơi, trong mang theo bao nhiêu tiền.
trong hai tiếng đồng hồ đó, ba vị phụ bày tỏ ý định mua, nếu khi về nhà họ đổi ý thì lẽ sáng mai doanh của họ thể tăng gấp đôi.
Còn về phía chợ đêm, khi chương trình kết thúc doanh thể sẽ sụt giảm, nhưng nếu một tối thể bán ba đến năm bộ quần áo, kèm theo bán một ít đồ chơi, thì kiếm năm sáu mươi đồng một tối là việc nhẹ nhàng.
Cộng cả hai bên , trừ tiền lương trả cho Diệp Binh, một ngày cô cũng kiếm xấp xỉ một trăm đồng.
Mặc dù tình hình thực tế lẽ như dự tính, vì lượng khách ở công viên khá đơn điệu, đồ chơi thể bán chạy mãi vẫn là một vấn đề.
cho dù phần thu nhập , chỉ bày sạp ở chợ đêm thì một tháng kiếm hơn một nghìn đồng cũng khá dễ dàng.