Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:39:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bởi vì sự buông lỏng của Diệp Vi, những phía chỉ dừng ở việc hai cùng , mà còn nhóm năm cùng chọn quần áo xong xuôi, cử một đại diện thanh toán.”

 

Mặc dù lượng mua sắm của từng cá nhân thì vẻ giảm xuống, nhưng vì mua trở nên đông hơn, nên tính tổng thể , doanh bán hàng thực tế tăng lên.

 

Làn sóng nhiệt mua sắm kéo dài mãi cho đến tám giờ tối mới dần hạ nhiệt.

 

Ban đầu Diệp Vi dự định nhân lúc thưa sẽ kiểm kê quần áo còn , nào ngờ còn kịp xuống thì phụ dẫn theo con nhỏ tới.

 

Diệp Vi thấy đứa trẻ đó trông quen mắt, khi chào hỏi bèn hỏi đối phương từng đến đây , phụ xong bắt đầu phàn nàn:

 

“Nó chẳng đến , về nhà cứ khăng khăng chấm trúng chiếc xe đồ chơi, đòi mua cho bằng , đồng ý là nó lăn đùng ăn vạ với , gào t.h.ả.m thiết, ồn ào ch-ết !”

 

Diệp Vi :

 

“Chị thể dẫn con đến đây, chứng tỏ chị là thương con.”

 

“Cứ độc một mống thôi, thương thì ?”

 

Nghe lời mát lòng mát , sắc mặt vị phụ dịu đôi chút, chỉ chiếc xe đồ chơi mà con trai đang sờ mó chịu buông tay hỏi, “Cái bao nhiêu tiền?”

 

“Ba mươi đồng.”

 

“Ba mươi đồng!”

 

Vị phụ trợn tròn mắt, chỉ dòng chữ bảng đen , “Một chiếc áo của cô cũng mới mười chín đồng chín, mua hai cái còn giảm giá, một chiếc xe đồ chơi lấy tận ba mươi đồng?”

 

Diệp Vi hề hoảng hốt, ôn tồn :

 

“Giá mười chín đồng chín là dành cho mẫu áo dài tay cơ bản , các loại quần áo khác cũng ba bốn mươi đồng, nhưng mẫu xe đồ chơi giá nhập thực sự cao, vì quá đắt nên sợ bán , tổng cộng mới nhập về năm chiếc thôi.

 

Hơn nữa xe đồ chơi cũng chương trình, thể tặng kèm một con thú bông, nếu chị vẫn mua quần áo giao mùa cho cháu thì cũng thể xem qua cửa hàng , nếu chọn mẫu nào ưng ý thể tính chung với xe đồ chơi để hưởng giảm giá.”

 

Vị phụ lướt qua quần áo treo giá, cảm thấy kiểu dáng trông cũng khá , nếu chiết khấu thì mua hai bộ cũng đáng tiền.

 

mà... chị con trai đang ôm khư khư chiếc xe đồ chơi chịu buông:

 

“Cho dù giảm giá thì mấy chục đồng một chiếc xe đồ chơi cũng quá đắt, thể bớt thêm chút nữa ?”

 

“Thật sự là bớt chị.”

 

Diệp Vi cầm chiếc xe đồ chơi loại rẻ tiền hơn bàn lên:

 

“Nếu chị cảm thấy mẫu giá cao thì thể xem qua mẫu , tuy rằng gia công tinh xảo bằng nhưng cũng thể chạy , hơn nữa giá rẻ, một chiếc chỉ mười đồng thôi.”

 

Nếu sự so sánh, vị phụ chừng sẽ thấy chiếc xe đồ chơi năm đồng là đắt, nhưng bây giờ thì... chị hề do dự, trực tiếp hỏi con trai mua loại mười đồng .

 

Đứa trẻ tuy hiểu lắm những lời Diệp Vi , nhưng nhạy cảm với mức độ hấp dẫn của món đồ chơi, bĩu môi :

 

con chỉ chiếc xe lớn cơ.”

 

“Con thì ích gì?

 

Một chiếc xe bằng mấy ngày lương của đấy, chỉ cái thôi, con lấy thì chúng về.”

 

Nói đoạn, chị giằng lấy chiếc xe đồ chơi đắt tiền từ trong lòng con trai đặt lên bàn, dắt tay đứa trẻ định về.

 

Đứa con nhận thực sự chịu mua, vội vàng đổi ý:

 

“Xe nhỏ, xe nhỏ, xe nhỏ, con lấy xe nhỏ mà hu hu hu...”

 

“Đồng ý sớm .”

 

Vị phụ phàn nàn buông tay con , chọn lấy một chiếc xe trong những chiếc xe đồ chơi mười đồng đặt bàn mà chị cảm thấy gia công nhất, đưa cho con trai móc tiền định thanh toán, sực nhớ bèn hỏi:

 

mua chiếc xe đồ chơi , mua thêm bộ quần áo nữa thì giảm giá ?”

 

“Thế , quần áo sẽ giảm cho chị 10%, nhưng chiếc xe thì bớt , chỉ thể tặng chị một con thú bông thôi.”

 

Diệp Vi cầm con thú bông nhỏ hơn hẳn loại tặng khi mua đủ năm món lên, tỏ ý sẽ tặng món .

 

Vị phụ con thú bông, nhẩm tính giá cả trong lòng, :

 

“Được , để chọn xem bộ nào hợp .”

 

Cuối cùng, vị phụ mua hai bộ quần áo và một chiếc xe đồ chơi về.

 

họ, rải r-ác những phụ con cái mè nheo chịu nổi dẫn đến mua đồ chơi, trong quá trình đó giá quần áo rẻ chiết khấu, cơ bản đều sẽ mua thêm từ một đến hai bộ quần áo mới .

 

Ngoài những phụ con cái kéo đến , những mua quần áo và sống gần đó cũng lục tục giới thiệu khách hàng đến.

 

Thực tế mà , thông thường dù là khách quen cũng vội vã đến thế, nhưng vì Diệp Vi ưu đãi chỉ duy nhất trong ngày hôm nay, những đó nghĩ rằng bỏ lỡ cơ hội sẽ còn dịp khác, thấy thời gian vẫn còn muộn, những ở gần đều kéo đến hết.

 

Đợt khách bận rộn mãi cho đến tận chín giờ rưỡi.

 

Sau chín giờ, còn mấy dạo chợ đêm nữa.

 

Vì xe buýt thường chỉ chạy đến giờ , nên những ở xa thường sẽ bến xe chín giờ, còn những ở gần nếu là con gái trẻ cũng sẽ lo lắng buổi tối ngoài một nguy hiểm.

 

Cho nên nhiều sạp hàng tám giờ rưỡi là còn khách, Diệp Vi thể bận rộn đến tận chín giờ, một là vì chương trình khuy-ến m-ãi, hai là vì những trẻ con kéo đến cơ bản đều sống ở gần đây, khá thuận tiện.

 

Vì việc kinh doanh hơn Diệp Vi tưởng tượng, nên khi vắng khách cô hề lề mề, bảo Diệp Binh dọn dẹp đồ đạc, còn thì đến sạp bán đồ chiên bên cạnh mua chút đồ ăn.

 

Đợi Diệp Binh dọn dẹp xong, đồ chiên cũng lúc xong, cô nhờ ông chủ đóng gói giúp, xách theo cùng Diệp Binh về....

 

Về đến nhà, Diệp Phương học về, đang bài tập trong phòng, thấy động tiếng liền chạy hỏi:

 

“Chị, hai, hai về , tối nay ăn thế nào?”

 

“Em đoán xem.”

 

Diệp Binh vẻ bí mật xong, thấy Diệp Phương ghé đầu hàng mang về, vội vàng đặt đồ xuống đưa tay che mắt Diệp Phương :

 

“Không ăn gian.”

 

Diệp Phương khẽ hứ một tiếng, hỏi:

 

“Em đoán trúng thì lợi lộc gì ?”

 

“Thưởng cho em đồ chiên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-86.html.]

 

Diệp Binh .

 

Mùi thơm của đồ chiên nồng, cô ngửi thấy từ lâu, cũng chắc chắn sẽ phần của , nhưng hề phản đối, giả vờ trầm tư một lát :

 

“Làm ăn , đúng ?”

 

“Không hổ là em gái , thông minh thật!”

 

Diệp Binh xong, từ trong bọc giấy dầu Diệp Vi đặt bàn lấy một xiên đồ chiên, đưa cho Diệp Phương , “Thưởng cho em đấy.”

 

Diệp Phương nhận lấy xiên thịt nhưng vội ăn, quan tâm hỏi:

 

“Hàng mang bán bao nhiêu ?”

 

“Quần áo bán ít nhất là một nửa đấy.”

 

Diệp Phương chấn kinh:

 

“Một tối mà hai bán nhiều thế cơ ?!”

 

Mặc dù lúc Diệp Vi và Diệp Binh ngoài cô vẫn học về, nhưng hàng hóa đặt ở phòng ăn, mang bao nhiêu cô một cái là ngay.

 

Đồ chơi vì lượng khá nhiều nên mỗi loại họ chỉ mang một phần tư, nhưng quần áo tổng cộng mới hai trăm bộ, lượng từng mẫu từng size đều nhiều, vì chắc mẫu nào sẽ bán chạy nên họ đều mang hết.

 

Quần áo bán một nửa, tức là một trăm bộ?

 

Diệp Binh đắc ý :

 

“Em xem ai là ngoài bày sạp .”

 

Diệp Vi vô nữa, lên tiếng:

 

“Đừng ở đó bốc phét nữa, mau đây kiểm hàng.”

 

Vẻ mặt Diệp Binh lập tức nghiêm túc , tới giúp Diệp Vi kiểm kê hàng còn .

 

Diệp Phương tay cầm xiên thịt, sợ dính dầu quần áo đồ chơi nên cử động, chỉ tăng tốc độ ăn uống.

 

Đợi ăn xong, cô cũng giúp một tay.

 

Số hàng còn nhiều, tốc độ kiểm kê nhanh, chỉ là Diệp Vi để cho chính xác cố tình kiểm tra hai , xác định con khớp , và khi trừ doanh cô tiện tay ghi chép lúc bày sạp sai sót gì mới dừng .

 

Kiểm hàng xong thì đến đếm tiền.

 

Hôm nay họ tổng cộng bán một trăm linh hai bộ quần áo, doanh thu cộng là hai nghìn bốn trăm bảy mươi lăm đồng, vì khi tính giá Diệp Vi sẽ tiện thể tròn nên lẻ thập phân.

 

Lợi nhuận quần áo cao, trừ giá nhập hàng, trừ chi phí quà tặng, lợi nhuận rơi tám trăm năm mươi đồng.

 

Doanh đồ chơi nhiều hơn quần áo ít, tính đồ chơi tặng kèm, doanh cũng gần bốn trăm, nhưng trong đó bán chạy nhất là bi ve, và ngoại trừ gấu bông cùng xe đồ chơi giá hai mươi đồng thì các loại khác lợi nhuận đơn lẻ cao, nên tổng doanh thu ngay cả ba trăm đồng cũng tới.

 

Tương tự trừ giá nhập hàng, trừ chi phí, lợi nhuận rơi một trăm bốn mươi lăm đồng.

 

Nói cách khác, chỉ trong tối nay, Diệp Vi kiếm gần một nghìn đồng.

 

Diệp Vi tính toán xong sổ sách, phòng ăn im lặng suốt ba phút đồng hồ mới lên tiếng:

 

“Bày sạp...

 

đều kiếm tiền như thế ?”

 

Nghe câu hỏi của Diệp Phương, Diệp Binh lời nào.

 

Anh nghĩ đến tháng việc ở xưởng kem gần hai mươi ngày mới nhận hai trăm đồng tiền lương, đống tiền bàn, nhịn lẩm bẩm:

 

“Chẳng trách bây giờ nhiều nhảy xuống biển ăn kinh doanh như .”

 

“Hôm nay là trường hợp đặc biệt, chị chương trình khuy-ến m-ãi mạnh nên mới thu hút nhiều như thế, nhưng ngày mai chương trình, bán bao nhiêu hàng thì .”

 

Diệp Vi , “Lượng khách ở sạp của Kim Trân Trân em cũng thấy đấy, cô tính là ăn khá khẩm , nhưng buổi tối cũng chỉ giao dịch hai ba mươi đơn thôi.”

 

Diệp Phương Kim Trân Trân là ai, nhưng Diệp Binh cùng bày sạp thì rõ ràng, xoa cằm :

 

thế thật, giá phụ kiện cô bán rẻ, đắt hơn đồ chơi chúng bán là bao.”

 

Nói xong, Diệp Binh sực nhớ hỏi:

 

“Chị, nếu chương trình hôm nay mạnh như , lợi nhuận cũng nhiều thế , tại chúng tiếp tục chương trình mãi?”

 

“Bởi vì ở chợ đêm chỉ mỗi nhà bán đồ trẻ em, hôm nay mới khai trương, chương trình bán rẻ thế họ sẽ gì, nhưng cứ mãi như , họ chắc chắn sẽ ý kiến.”

 

Đến tận cửa gây hấn còn dễ đối phó, rắc rối là đối phương sẽ đối đầu với cô bằng cuộc chiến giá cả, đến lúc đó khi sẽ lưỡng bại câu thương.

 

Hơn nữa...

 

Diệp Vi tiếp tục :

 

“Hiệu quả của chương trình là thời hạn, thỉnh thoảng mới một thì thấy mới mẻ nên sẵn sàng ủng hộ, nhưng nếu cứ giảm giá mãi, sẽ thấy quần áo chỉ đáng giá chừng đó thôi, chương trình càng khó.”

 

Thực bây giờ cô thể chương trình còn hai nguyên nhân, một là hàng do cô tự tay mang về, tiết kiệm chi phí vận chuyển, hai là cô nhập hàng ít, chỉ sợ đủ bán chứ sợ tồn kho.

 

nếu ăn lâu dài, hàng chắc chắn càng nhiều càng , đến lúc đó hàng hóa khó tránh khỏi tồn đọng, hết mùa chỉ thể bán giảm giá.

 

Những món hàng tồn kiếm ít, thậm chí là lỗ vốn, thì chỉ thể dùng lợi nhuận cao của các mẫu bán chạy để bù .

 

“Làm ăn kinh doanh tính chuyện lâu dài, tham lam quá dễ khiến sự nghiệp đang thịnh bỗng suy.”

 

Diệp Vi xong, từ trong đống lợi nhuận lấy năm mươi đồng đưa cho Diệp Binh:

 

“Tiền công vất vả tối nay của em.”

 

Diệp Binh nhận, :

 

“Em đến là để giúp đỡ, chị đưa tiền cho em gì?”

 

“Tổng thể để em giúp công .”

 

Diệp Vi nhét tiền tay , “Chỉ tối nay mới nhiều thế thôi, em đến giúp, chị cùng lắm chỉ thuê em theo giá thị trường.”

 

 

Loading...