Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 83

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:39:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

【Nói tiếp, nữ chính thể kiếm nhiều tiền như là dựa bản lĩnh của chính , thể quy hết công lao cho tiền trợ cấp ?

 

Nếu luận xem ba chị em ai hời hơn, thì nên lấy tiền tiết kiệm so, dù xét đến sự hy sinh của nữ chính, tiền tiết kiệm cũng chỉ một vạn năm, so với căn nhà thể bán hơn hai vạn, rõ ràng là em trai em gái cô nhận nhiều hơn ?】

 

!

 

Sở hữu chung thì chứ?

 

Tình trạng cũng chỉ kéo dài hai năm thôi, năm chín mươi bốn nhà nước sẽ ban hành quyết định cải cách nhà ở, lúc đó mua đứt căn nhà chẳng là chuyện dễ dàng ?】

 

【Mua nhà ai bỏ tiền?

 

Nữ chính bằng lòng chia cho em trai em gái mấy chục vạn , cảm thấy cô sẽ tiếc vài vạn đồng tiền mua nhà chắc?】

 

【Vậy nên tình hình hiện tại là, nữ chính bằng lòng, em trai em gái cô cũng bằng lòng, nhưng một bằng lòng】...

 

Diệp Vi đầu thấy dòng chữ chạy cãi , nhưng cãi kịch liệt như đầu tiên, thấy những dòng chữ chạy âm mưu hóa hành vi của cô, trong lòng cô suy nghĩ gì đặc biệt.

 

lòng riêng, nhưng lòng riêng thì chứ?

 

Tiền là cô kiếm , cô chia cho em trai em gái là tình nghĩa, chia là bổn phận.

 

Mà họ lấy, cũng vì họ ngốc, mà là vì họ lương tâm.

 

từng đối xử tệ với họ, đối diện với sự nghi ngờ cũng thể cho lương tâm c.ắ.n rứt.

 

Thay vì để tâm đến những lời lẽ thiện , cô chi bằng hãy để tâm thêm một chút đến thông tin về cải cách nhà ở mà dòng chữ chạy tiết lộ.

 

Mặc dù dòng chữ chạy năng lấp lửng, nhưng nếu tin tức là thật, cơ bản thể xác định muộn nhất là hai năm bốn tháng nữa, những sống trong khu tập thể như họ đều thể bỏ tiền mua đứt những căn nhà thuộc sở hữu chung, trở thành tài sản riêng của cá nhân.

 

Đây thực sự là một tin lành.

 

Chương 43 Ngày đầu bày sạp

 

【Có hời mà chiếm là đồ ngốc, tối nay cô ...】

 

Diệp Vi ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, nhưng hai ngày gì cả.

 

Công nhân trực tiếp của xưởng cơ khí tuy đang nghỉ lễ, nhưng văn phòng xưởng thỉnh thoảng vẫn , hơn nữa kỳ nghỉ của cô vẫn kết thúc, nên ngày hôm bắt đầu .

 

Vừa mới đến đơn vị, Diệp Vi thấy một tin tức lớn ——

 

Giám đốc xưởng cơ khí sắp nghỉ hưu !

 

Được , chuyện cũng tính là tin tức lớn gì, tuổi tác của giám đốc xưởng rành rành đó, tinh mắt đều thể nhận ông sắp đến tuổi nghỉ hưu .

 

Nếu hiệu quả kinh doanh của xưởng cơ khí , chừng ông sẽ ráng thêm hai năm, một là lãnh đạo cấp tin tưởng ông , hai là con ai cũng ham quyền lực, quy mô xưởng cơ khí nhỏ, cấp bậc của giám đốc xưởng tương ứng cũng sẽ thấp, nắm giữ quyền lực liên quan đến hơn một nghìn gia đình, bình thường dễ dàng buông bỏ như .

 

thực tế là hiệu quả kinh doanh của xưởng cơ khí .

 

Bây giờ ông nghỉ, còn thể giữ chút danh tiếng minh, dù xưởng cơ khí trong tay ông cũng từng huy hoàng, ngày càng xuống chỉ là do thời đại đổi quá nhanh, theo kịp thôi.

 

nếu kéo dài đến lúc xưởng cơ khí trụ nổi nữa, chính thức tuyên bố phá sản, thì danh tiếng cả đời của ông thực sự sẽ hủy hoại trong chốc lát, thậm chí còn truy cứu trách nhiệm.

 

Làm lãnh đạo, mấy ai thể thực sự đến mức thanh liêm chính trực?

 

Cho dù tham tiền, thì việc giúp họ hàng sắp xếp công việc cho vài cũng khó tránh khỏi.

 

Lúc dĩ nhiên ai bới móc những chuyện , nhưng một xưởng cơ khí lớn như sụp đổ, luôn gánh trách nhiệm, giám đốc xưởng với tư cách là đầu, ứng cử viên ngoài ông thì còn ai đây nữa.

 

Thay vì kéo dài đến lúc cả mặt mũi lẫn tôn nghiêm đều giữ , chi bằng nhân lúc bây giờ mượn cớ tuổi tác mà nghỉ hưu, mới lên đài, gì thì cũng để khác mà phiền não.

 

chuyện giám đốc xưởng thể nghĩ tới, những khác chắc nghĩ tới, nên việc ông dự định nghỉ hưu chỉ là tiếng gió truyền , thành tạm thời thể chắc .

 

Mấy trong phòng tài chính cũng bàn luận nhiều, chỉ nhắc qua một câu để từ Thâm Quyến về như cô mà chuẩn tâm lý.

 

Ngoài việc , ngày thứ hai Diệp Vi còn một chuyến đến điểm giao dịch chứng khoán, hôm nay cổ phiếu mới niêm yết, cô dùng phiếu đăng ký mua cổ phiếu trúng thăm để mua cổ phiếu.

 

Ngoài việc đến điểm giao dịch chứng khoán, Diệp Vi còn đến vài chợ đêm, trong đó chợ đêm ở khu nhà mới là nhiều nhất.

 

Tiệm hớt tóc mà Dương Thiến việc đây ở ngay khu nhà mới đó, mà chợ đêm ở hai con hẻm cách tiệm hớt tóc xa.

 

Ban đầu chỉ một con hẻm các cửa hàng, ban đầu chỉ mở vài cửa hàng quần áo và quán ăn nhỏ, đó vì ăn khá , đến đây mở cửa hàng và bày sạp ngày càng nhiều, một con hẻm bày hết, thế là bày sang cả con hẻm khác, hình thành nên chợ đêm hình chữ L.

 

Các chủng loại hàng hóa ở chợ đêm khá tạp, một bên là các sạp đồ ăn vặt, một bên là bán quần áo giày dép vớ tất, thỉnh thoảng còn đến bán cây cảnh hoặc hoa chim sâu cá.

 

Trước quần áo mùa xuân hè thu của Diệp Vi thường xuyên đến đây mua, quần áo mùa đông giá đắt, chợ đêm hiếm khi hàng chất lượng , cô vẫn thích đến trung tâm thương mại hoặc phố thương mại hơn.

 

dạo khá nhiều, nên Diệp Vi khá rõ tình hình của chợ đêm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-83.html.]

chợ đêm tuy là tự phát hình thành, chiếm dụng cũng là đường phố công cộng, nhưng thời kỳ đầu vì giữa các chủ sạp từng xảy vài xung đột, các ông chủ cửa hàng và cư dân hai bên cũng ý kiến khá lớn, khi trải qua quá trình giằng co đàm phán, các bộ phận liên quan sắp xếp đến quản lý chợ đêm.

 

Muốn đến bày sạp thì nộp tiền thuê, vị trí kích thước khác thì giá cả khác , mà tiền thuê thu một phần dùng để duy trì vệ sinh chợ đêm, một phần lấy để xoa dịu cư dân và hộ gia đình hai bên, còn một phần dĩ nhiên là nộp lên .

 

Nếu tốn tiền nộp tiền thuê cũng , thể bày sạp ở bên ngoài, nhưng quản lý đô thị sẽ đến đuổi , thậm chí nếu vận may , đồ bán sẽ tịch thu hết.

 

Diệp Vi chơi trò đuổi bắt với quản lý đô thị, hơn nữa tiền thuê chợ đêm đắt, cô đến muộn, vị trí trung tâm thì đừng hòng mơ tới, tối đa chỉ sắp xếp cho cô một vị trí ở rìa con phố bán quần áo đó thôi.

 

Mà vị trí như , diện tích nhỏ nhất tính theo ngày thì cũng chỉ hai đồng tiền, nếu nộp theo tháng thì thể rẻ hơn mười đồng nữa, tiền thuê tháng chỉ cần năm mươi đồng, Diệp Vi khi cân nhắc trực tiếp nộp tiền thuê một tháng.

 

Ngoài chợ đêm, Diệp Vi còn tranh thủ thời gian dạo quanh mấy công viên gần đó.

 

Công viên là mở cửa tự do, trong mất vé cửa, vì một quảng trường lớn, nên các ông bà lão lớn tuổi ở xung quanh đều thích đến công viên tập nhảy hoặc dắt trẻ con chơi.

 

Vì đến công viên bày sạp mất tiền thuê, nên bình thường sẽ đến đó bán chút đồ ăn vặt hoặc đồ chơi nhỏ.

 

lượng đến công viên bày sạp nhiều, dù lưu lượng cũng thể so sánh với chợ đêm bên khu nhà mới, kiếm tiền vẫn thích đến chợ đêm thuê một vị trí hơn.

 

Tuy nhiên chợ đêm sáu giờ tối mới mở, mười giờ tối sẽ kết thúc, muộn hơn nữa thì khách.

 

Nên Diệp Vi dự định lúc xưởng nghỉ lễ, nếu cô đủ sức lực, thì ban ngày sẽ đến công viên, buổi tối sẽ đến chợ đêm.

 

Nếu bày sạp quá mệt, thì bỏ qua công viên , đợi nhà nhún về mới đến.

 

Ngoài việc xem địa điểm, Diệp Vi còn tranh thủ thời gian mua một chiếc bàn nhỏ dùng để bày sạp, một chiếc giá treo quần áo, thêm vài cái móc áo, một chiếc đèn bàn.

 

Ngoài , cô còn thuê xe ba gác của hàng xóm lầu mấy ngày, để thuận tiện vận chuyển hàng .

 

Sau một hồi bận rộn như , việc kinh doanh cuối cùng cũng thể khai trương .

 

Ngày chính thức bày sạp là thứ bảy, vì là ngày đầu tiên, Diệp Binh sợ một Diệp Vi bận xuể, nên xin nghỉ nửa ngày để giúp đỡ.

 

Vì Diệp Vi lúc thông qua , thuê ít chứng minh thư của trong xưởng kem, giúp họ kiếm một khoản thu nhập thêm, thời gian qua lãnh đạo của Diệp Binh khá chiếu cố , nên sòng phẳng phê chuẩn kỳ nghỉ.

 

Năm giờ chiều ngày hôm đó qua, hai chị em chuẩn ngoài.

 

Diệp Vi về mấy ngày , chuyện cô bày sạp kinh doanh sớm truyền khắp nơi, về việc hàng xóm trong khu tập thể những suy nghĩ khác .

 

mấy lạc quan, cảm thấy cô kiếm chút tiền là lên mặt , tưởng rằng cái gì cũng thành công, mà thế gian chuyện gì cũng như ý , cô sớm muộn gì cũng chịu một vướng mắc lớn.

 

mong cô thành công, chỉ là loại suy nghĩ cũng điểm khác , một đang ở giai đoạn do dự nên xuống biển , nghĩ nếu việc kinh doanh của cô mà vực dậy , thì cũng thêm chút tự tin, cũng một đang ý định chép bài tập của cô.

 

Tóm , việc Diệp Vi bày sạp , trong khu tập thể đều quan tâm, thấy hai chị em mang theo hàng ngoài, liền liên tục hỏi:

 

“Đi bày sạp ?"

 

Còn hỏi cô bày sạp ở , sẽ qua ủng hộ việc buôn bán.

 

Bất kể họ là lời khách sáo , dù Diệp Vi cũng hì hì địa chỉ bày sạp, thêm một khách hàng là ....

 

Đến khu nhà mới mới năm giờ hai mươi, nhưng những bày sạp lục tục kéo đến .

 

Vị trí sạp của Diệp Vi lắm, giữa sạp bán quần áo và sạp bán đồ ăn, đồ ăn khó tránh khỏi nhiều khói dầu, bày những thứ khác ở bên cạnh thì , chứ quần áo thì khó để ám mùi.

 

những khách hàng kỹ tính, ngửi thấy mùi đồ ăn là chừng sẽ mua nữa, nên những bán quần áo đều thích bày sạp ở đây.

 

Điều cũng thể chứng minh từ một khía cạnh là chợ đêm lớn, những đến cơ bản đều thể dạo hết, hơn nữa ba lối của hai con phố chợ đêm đều qua , nên những vị trí thực đều tương đương , ăn là dựa sản phẩm, tối đa cộng thêm thái độ của ông chủ.

 

Nói cũng , những mua quần áo khác chê vị trí , Diệp Vi cảm thấy những khuyết điểm của vị trí đều là vấn đề, mua quần áo mới, dù thích đến mấy cũng đến mức mặc ngay lên , dù ám mùi khói dầu, thì giặt qua một nước là hết thôi, nên đại đa kỹ tính đến mức đó.

 

Hơn nữa những đến đây ăn cơm thường là hạng gì?

 

Cư dân xung quanh đó chứ !

 

Chợ đêm mở lầu mấy năm trời, mới lạ đến mấy cũng trở nên bình thường , nên khi họ ăn cơm xong chắc tâm trí dạo khu vực quần áo, nhưng nếu trong nhà trẻ con, lúc ăn cơm thuận tiện liếc thấy cô bày bán quần áo trẻ em ở đây, chừng sẽ bằng lòng qua xem thử một chút.

 

Lại nữa là những đứa trẻ nhỡ cỡ, những gia đình bố công việc khá bận rộn, thời gian nấu cơm, thể cho con cái đây ăn.

 

Những đứa trẻ ăn xong thấy bán đồ chơi, thể dừng xem thử ?

 

Diệp Vi nếu mà bày sạp sang phía bên của con phố quần áo, chừng còn sự thuận tiện .

 

Đến nơi đ-ánh xe ba gác bên trong, đặt bàn và giá treo cho chắc chắn, đó bày biện từng món đồ chơi lên, lấy hơn hai mươi bộ quần áo treo lên.

 

Sắp xếp xong xuôi, Diệp Vi lấy chiếc bảng đen nhỏ chuẩn sẵn, nửa phần quần áo trẻ em mẫu mùa thu giá từ mười chín đồng chín hào trở lên, bộ mua hai món giảm mười phần trăm (giảm 10%), ba món giảm hai mươi phần trăm (giảm 20%).

 

Bên liệt kê đơn giản giá bán của đồ chơi, và nêu rõ mua đủ hai đồng tặng bi ve, đủ mười đồng tặng thú nhồi bông, đủ hai mươi đồng tặng ếch sắt.

 

Diệp Binh tuy từng kinh doanh, nhưng thể nghĩ tại Diệp Vi chương trình khuy-ến m-ãi, mới khai trương thu hút sự chú ý, chắc chắn đưa chút ưu đãi .

 

 

Loading...