Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 79
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:39:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Làm xong việc gần trưa, hai còn sức để nơi khác, nên tùy tiện tìm một quán ăn trong khu công nghiệp ăn cho xong bữa.”
Ban đầu Diệp Vi dự định sẽ trực tiếp đến cửa hàng bán buôn trò chuyện hôm qua, nhưng trải nghiệm mặc cả hồi sáng cho cô thêm tự tin, nên cô tìm xưởng đồ chơi.
buổi chiều diễn hề thuận lợi như buổi sáng, những xưởng đồ chơi quy mô lớn thèm để mắt đến đơn hàng nhỏ như của cô, còn những xưởng chê đơn hàng nhỏ thì quy mô quá bé, hoặc là chất lượng sản phẩm , hoặc là chất lượng thì giá cả hạ xuống .
Vì , một vòng hỏi han, Diệp Vi vẫn phố bán buôn.
Sau khi đến phố bán buôn, Diệp Vi lượt đặt hai loại đồ chơi lớn ở hai cửa hàng, một loại là thú nhồi bông, giá từ vài hào đến vài đồng đều đặt một ít, lượng giảm dần theo giá tiền.
Loại đồ chơi lớn thứ hai thì chủng loại khá tạp, bi ve, con , ếch sắt, còn nhập thêm ít xe đồ chơi.
Trong đó xe đồ chơi nhập hai loại, loại gia công tương đối thô sơ nhưng giá rẻ thì nhập nhiều hơn, lượng là năm mươi chiếc, loại gia công tinh xảo nhưng giá đắt thì chỉ nhập năm chiếc.
Vì hàng hóa khá ít, Diệp Vi cũng lười tìm đơn vị vận chuyển, trực tiếp tự mang về.
Làm như tốn công sức, tiết kiệm phí vận chuyển, thời kỳ đầu khởi nghiệp, tiết kiệm đồng nào đồng nấy mà.
Mặc dù mỗi loại đồ chơi Diệp Vi lấy nhiều, nhưng tiền đơn hàng của một cửa hàng cũng lên đến sáu bảy trăm đồng, nên ông chủ của cả hai cửa hàng đều thái độ .
Sau khi đóng gói hàng xong, ông chủ cửa hàng sắp xếp xe ba gác đưa họ ga tàu, còn khi bán hết đống hàng nếu cô nhập thêm, cứ gọi điện trực tiếp liên hệ với họ là .
Ngày hôm , Diệp Vi vốn định đến khu tập trung các xưởng may mặc, nhưng tối về mới xưởng đồ chơi gọi điện cho cô, sáng hôm cô ngủ nướng thêm một tiếng, xuống lầu gọi điện cho họ .
Biết bản thiết kế , cô đổi ý định tạm thời, đến xưởng đồ chơi Hoành Đạt.
Bản thiết kế trông hơn so với Diệp Vi tưởng tượng, cô vô cùng hài lòng, nhưng vì sợ vật thật giống với hình vẽ, cô chỉ những chỗ lo lắng hỏi hỏi nhà thiết kế, theo đối phương tham quan kho hàng của họ, thấy những chiếc nhà nhún tương tự, mới chính thức ký hợp đồng.
Xưởng đồ chơi Hoành Đạt tuy khai trương lâu, nhưng sản phẩm tiếng tăm ở Cảng Thành, nên ăn .
Đơn hàng của Diệp Vi lớn, xưởng thể ưu tiên gấp cho cô, nên chu kỳ sản xuất là một tháng.
Diệp Vi cảm thấy thể chấp nhận , nên nhanh ch.óng ký tên và thanh toán tiền hàng.
Buổi sáng giải quyết xong việc , buổi chiều Diệp Vi theo kế hoạch ban đầu đến khu tập trung các xưởng may mặc.
Đầu tiên vẫn là đến xưởng quần áo trẻ em để tư vấn, xác định đơn hàng ít thì giá hạ xuống , cô mới đến phố bán buôn tìm ông chủ quen vài ngày để bàn bạc.
Kích cỡ quần áo trẻ em đa dạng, chỉ riêng trẻ một tuổi, loại thường gặp năm cỡ.
Mà sáu tuổi, cơ bản mỗi năm tăng một cỡ, chỉ đến mười hai tuổi, cơ bản hai năm mới tăng một cỡ.
Nếu bao phủ bộ độ tuổi của trẻ em, một mẫu nhập mười mấy cỡ hàng, một cỡ nhập năm chiếc, là sáu mươi mấy chiếc, nếu nhập thêm vài màu sắc nữa, dù là mẫu cơ bản nhất, chỉ riêng một giới tính nhập đến hàng trăm chiếc hàng.
Cân nhắc việc cô định bán kèm với đồ chơi, Diệp Vi loại bỏ quần áo cho trẻ một tuổi , từ tám đến mười hai tuổi cũng xem xét, quần áo của trẻ ở lứa tuổi so với lớn thì tiết kiệm bao nhiêu vải, chi phí tương ứng cũng rẻ hơn bao nhiêu.
Loại trừ như , chỉ còn sáu cỡ.
Sau đó, Diệp Vi chọn mỗi loại quần áo bé trai và bé gái năm mẫu, bao gồm áo mặc lót, quần dài, áo khoác, và cả váy cho bé gái.
Số lượng lấy của mỗi mẫu khác , mẫu nhiều thì một mẫu một cỡ cộng thêm vài màu thể lên đến mười hai mươi chiếc, mẫu ít thì một mẫu một cỡ mỗi màu chỉ lấy một hai chiếc.
Cuối cùng tính toán , tổng cộng chỉ lấy hai trăm bộ quần áo.
Dù là bày sạp vỉa hè, lượng cũng ít, mỗi ngày bán ba năm bộ, hơn một tháng là bán hết sạch.
Nếu buôn bán , khi nửa tháng đủ bán.
Diệp Vi nhập ít hàng như , là vì thiếu kinh nghiệm, mà là vì cô chỉ hai , thực sự mang theo quá nhiều hàng hóa về.
Hơn nữa cô nghĩ kỹ , nếu hai ngày đầu bày sạp ăn , cô sẽ lập tức gọi điện cho ông chủ cửa hàng bán buôn tiếp tục đặt hàng, bây giờ vận chuyển thuận tiện, gửi hàng từ Thâm Quyến đến Thượng Hải chậm nhất cũng chỉ một tuần.
Mặc dù phí vận chuyển rẻ, nhưng tính trung bình mỗi bộ quần áo thì chi phí cũng tăng thêm bao nhiêu.
Nếu buôn bán bình thường, đống quần áo bán trong hai mươi ngày thì càng dễ giải quyết, đầu tháng chín cô đến Thâm Quyến để đổi phiếu đổi thưởng lấy tờ khai thăm, thể nhân tiện nhập thêm một đợt hàng nữa mang về.
Tóm cô vẫn là mới, nhập hàng nhất nên quá mạo hiểm, nếu tích trữ quá nhiều hàng trong tay cũng là rắc rối.
Nói cũng , theo từng loại sản phẩm thì cô nhập hàng nhiều, nhưng đồ chơi, nhà nhún và quần áo trẻ em cộng , chuyến cô cũng tiêu tốn bảy tám nghìn đồng, hề ít chút nào....
Xác định công việc kinh doanh , cũng nhập hàng, Diệp Vi tiếp tục nán Thâm Quyến nữa, ngày hôm liền cùng Trương Giang Minh ga tàu mua vé.
Ngày thứ hai khi tờ khai thăm chính thức kết thúc đợt bán , những đến vì tờ khai thăm lục tục mua vé rời , nhóm Trần Linh vì đúng lúc rơi đợt cao điểm rời , nên ở ga tàu xếp hàng gần một ngày trời mới mua vé.
đến khi Diệp Vi và Trương Giang Minh ga tàu, lưu lượng khách tại các ga tàu ở Thâm Quyến sớm khôi phục mức bình thường, Diệp Vi xếp hàng lâu mua vé xe.
Cầm vé xe, Diệp Vi tìm Trương Giang Minh đang trông coi hàng hóa.
Kết quả khỏi phòng bán vé, cô thấy một bóng dáng cao ráo từ xa, đối phương nhạy bén, nhanh ch.óng nhận ánh mắt của cô, vẫy vẫy tay với cô.
Diệp Vi tới, mặt Dương Chinh Minh , vết tích đ-ánh vài ngày nhạt , liền chào hỏi:
“Anh Dương, Vương, hai ở đây?"
“Hôm nay chúng về," Vương Hạo giành trả lời , “Lúc nãy Minh thấy bạn của cô là quen , còn tưởng là ai, ngờ đồng chí Diệp Tiểu cô cũng đến Thâm Quyến?"
Diệp Vi , nghi hoặc về phía Dương Chinh Minh.
Người giải thích:
“Mấy ngày thương, là cô Diệp và bạn cô cứu ."
Vương Hạo kéo dài giọng “Ồ" một tiếng:
“Hóa cứu Minh hôm đó là đồng chí Diệp Tiểu , hèn chi mấy ngày nay cứ lạ lạ..."
Nhận ánh mắt dần trở nên thiện cảm của Dương Chinh Minh, Vương Hạo nuốt những lời phía , chỉ lùi một bước, dùng khuỷu tay thúc thúc bạn nối khố, lầm bầm hỏi:
“Chuyện lớn như , nhắc với tiếng nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-79.html.]
Dương Chinh Minh thèm để ý đến , sang hỏi Diệp Vi:
“Mọi mua vé chuyến mấy giờ?"
Chuyện gì giấu giếm, Diệp Vi đưa vé của Trương Giang Minh cho xem :
“Chuyến đây một tiếng."
“Trùng hợp quá mất, chúng cũng mua vé chuyến một tiếng đấy."
Vương Hạo lập tức vỗ tay, ghé sát xem vé của Trương Giang Minh ở toa nào, bảo Dương Chinh Minh, “Lão Dương, qua giúp một tay, giúp đồng chí Diệp Tiểu mang hàng ga tàu , vệ sinh cái ."
Nói xong sờ sờ túi áo túi quần, hỏi Dương Chinh Minh giấy , trực tiếp thò tay lục lọi chiếc cặp công văn đang cầm, mở lật tìm, phàn nàn chẳng gì cả, lấy chứng minh thư, giấy thông hành vùng biên và vé xe của , nắm trong lòng bàn tay nhét túi, nháy mắt với bạn nối khố :
“Hai mau , lát nữa tìm ."
Nói xong đợi mấy kịp mở miệng, về phía nhà vệ sinh.
Sau khi Vương Hạo , Dương Chinh Minh Diệp Vi hỏi:
“Chúng bây giờ chứ?"
“Ừm..."
Diệp Vi gật đầu , “ hàng để tự mang là , xe đẩy, nặng ."
Diệp Vi còn xong, Dương Chinh Minh đặt tay lên tay cầm xe đẩy, :
“Không , lúc cô Diệp cứu , giúp đỡ là chuyện nên ."
Không đợi cô kịp mở miệng nữa, đẩy xe về phía phòng chờ.
Sau khi Dương Chinh Minh , Trương Giang Minh lặp lời theo kiểu nhại giọng, vì mặt mang theo nụ giả tạo, chút mỉa mai châm chọc.
Diệp Vi lườm một cái, thấp giọng :
“Lát nữa chú ý cách năng một chút."
“Lúc nãy thèm hế răng , còn đủ chú ý ?"
Trương Giang Minh bất mãn, thở dài , “Người là vợ quên , là bạn mới quên bạn cũ, chậc chậc chậc."
Diệp Vi giơ nắm đ-ấm lên, đe dọa hỏi:
“Muốn ăn đòn ?"
Trương Giang Minh lập tức nhận sai:
“Được , im miệng."
Bước sảnh chờ, bên trong qua một cửa kiểm tra an ninh, ba đặt hàng xuống , lượt đặt lên băng chuyền, đó lượt đến mặt nhân viên an ninh, nhân tiện xuất trình vé xe.
Diệp Vi và Trương Giang Minh qua đều thuận lợi, đến lượt Dương Chinh Minh thì xảy chuyện, giấy tờ và vé xe của thấy nữa.
Thấy Dương Chinh Minh sờ khắp các túi mà lấy cái gì, Trương Giang Minh mới hứa sẽ im miệng nhịn mà nỗi đau của khác:
“Anh Dương, giấy tờ vé xe của chắc là rơi chứ?
Ôi chao, chuyện thì gay go , nếu đúng là như , hôm nay thể về cùng chúng ."
Diệp Vi huých Trương Giang Minh một cái, với Dương Chinh Minh:
“Có ở trong túi của ?
Hay là để ở chỗ Vương Hạo ?"
Mặc dù Vương Hạo quen Diệp Vi sớm hơn, nhưng về là Dương Chinh Minh tiếp xúc với cô nhiều hơn, hai còn cùng ăn một bữa cơm.
lúc nãy khi cô chào hỏi, vẫn gọi chung họ là X, lúc trực tiếp gọi tên Vương Hạo.
Dương Chinh Minh , nếu Vương Hạo ở đây, khi cô nhắc đến , tuyệt đối sẽ gọi thẳng tên như .
Khoảng cách như , chứng tỏ Vương Hạo trong lòng cô dù là bạn bè, thì cũng là quen kém gì bạn bè, cũng chứng tỏ cô đang đề phòng .
Tại cô đề phòng ?
Vì sự mạo phạm của hôm đó?
Hay là cảm nhận nguy hiểm?
Dù thế nào nữa, đó cũng là chuyện , ít nhất chứng tỏ trong lòng cô, khác với những khác.
Dương Chinh Minh đang nghĩ, giả vờ nhớ :
“Chứng minh thư và vé xe của , hình như đúng là ở chỗ Hạo t.ử thật."
“Nếu Dương vé xe, chúng nhé?"
Trương Giang Minh chỉ đống hàng đất, khẩy , “Đồ đạc để ở đây quá chắn đường, dễ ảnh hưởng đến khác, văn minh, Dương thấy đúng ?"
“Mọi ..."
Dương Chinh Minh Diệp Vi , “Cẩn thận một chút, lát nữa lấy vé sẽ tìm ."
“Không cần lát nữa ."
Anh dứt lời, Vương Hạo từ bên ngoài chạy , nhét giấy tờ và vé xe tay , hì hì :
“Lúc nãy vệ sinh, sờ túi mới đột nhiên phát hiện vé xe của Minh vẫn còn , vội vàng kéo quần chạy thục mạng tới đây, cuối cùng cũng kịp."