Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 250

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:08:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tấm ảnh chụp từ xuống, chỉ chụp Diệp Vi mà còn chụp bà cụ thuyền và những kiến trúc cổ san sát hai bên bờ.”

 

Diệp Vi ở gần nhất, đang lấy bánh ngọt từ giỏ tre , nên chỉ lộ góc mặt nghiêng, nhưng từ đôi mắt cong cong và khóe môi nhếch lên của cô, thể thấy tâm trạng cô .

 

“Tấm giữ ," Dương Chinh Minh lên tiếng, thấy Diệp Vi ngước mắt qua, nhấn mạnh, “Tấm em chẳng ngốc chút nào, thật sự ."

 

Diệp Vi cố ý hỏi vặn :

 

“Ý là mấy tấm em trông đúng là ngốc?"

 

Dương Chinh Minh:

 

“……"

 

Thấy nên lời, Diệp Vi phì , nhét máy ảnh lòng , dậy lấy miếng bánh ngọt rơi giường trong lúc tranh giành.

 

Mở lớp giấy dầu , miếng bánh quả nhiên vỡ góc.

 

Cũng may đại thể vẫn còn nguyên vẹn, Diệp Vi cầm một miếng nếm thử, thấy vị khá ngon, bèn đưa lớp giấy dầu đến mặt Dương Chinh Minh, :

 

“Ngon lắm, nếm thử ."

 

Dương Chinh Minh tắt máy ảnh dậy, nhưng lấy bánh trong bọc giấy dầu mà ghé sát c.ắ.n mất nửa miếng trong tay Diệp Vi, cô lườm một cái hỏi:

 

“Cứ tranh với em đúng ?"

 

Dương Chinh Minh trả lời liên quan:

 

“Vị đúng là tệ."

 

Nuốt miếng bánh trong miệng xuống, thấy Diệp Vi vẫn duy trì tư thế cũ động đậy, chẳng thèm suy nghĩ bèn ghé tới ngậm lấy ngón tay cô, l-iếm sạch vụn bánh ngọt còn sót .

 

Khoảnh khắc lưỡi l-iếm ngón tay cô, bầu khí trong phòng lập tức trở nên mờ ám.

 

nhanh, tiếng sôi bụng đột ngột vang lên phá vỡ sự mờ ám , Diệp Vi nhớ cửa sổ đóng, sợ ở nhà đối diện thấy, vội vàng đẩy Dương Chinh Minh , gói ghém bánh ngọt thật nhanh, đặt lên bàn bên cạnh, để một câu “Em vệ sinh" phòng tắm.

 

Đợi Diệp Vi rửa tay xong , cả hai đều ai nhắc chuyện , tự nhiên trò chuyện về bữa trưa ăn gì.

 

Quán ăn là do bà chủ nhà trọ giới thiệu, là món ăn gia đình địa phương.

 

Mặc dù thói quen ăn uống của vùng đồng bằng sông Trường Giang đều tương tự , nhưng mỗi nơi đều đặc sắc riêng, Diệp Vi sẵn lòng trải nghiệm, nên tìm theo địa chỉ bà chủ đưa cho.

 

Giống như nhà trọ họ ở, diện tích quán ăn cũng lớn nhưng trông khá sạch sẽ, tay nghề của ông chủ cũng tệ, thức ăn bưng lên sắc hương vị đều đủ cả.

 

Diệp Vi ăn no nên vội về ngay, cùng Dương Chinh Minh dạo.

 

Trên cổ trấn nhiều hoạt động thương mại, hầu hết các cửa hàng đều liên quan đến ăn mặc ở , kiến trúc thì đặc sắc, tường trắng ngói đen, đường lát đ-á, dễ khiến nảy sinh cảm giác xuyên gian và thời gian.

 

Điểm tham quan cũng nhiều, hai dạo, nửa buổi chiều là dạo gần hết .

 

Đi ngang qua một quán , bên trong trông khá náo nhiệt, bèn rẽ bước .

 

Sau khi trong, Diệp Vi mới phát hiện trong quán tuy ít nhưng những khách du lịch như cô và Dương Chinh Minh nhiều, nhiều dường như là địa phương thuê ở ngoài, nhân dịp nghỉ Tết trở về.

 

Họ đều tiếng địa phương, hai Diệp Vi hiểu lắm nhưng sự huyên náo như , cây cầu nhỏ dòng nước chảy ngoài cửa sổ cũng thấy khá thú vị.

 

Thế là hai một mạch hết cả buổi chiều.

 

Hai ngày tiếp theo đều trôi qua một cách thong thả như , so với Thượng Hải, cuộc sống ở cổ trấn thực sự chậm, nhưng chậm một cách thoải mái, thư giãn.

 

Đến nỗi khi đến lúc trở về, Diệp Vi chút nỡ .

 

Dương Chinh Minh tuy đến mức nỡ như nhưng cảm thấy ở đây thêm vài ngày cũng , dù chỉ cần Diệp Vi ở bên, về Thượng Hải ở đây đón Tết đối với cũng chẳng gì khác biệt.

 

Nghe Diệp Vi , bèn đề nghị:

 

“Hay chúng ở thêm vài ngày nữa?"

 

Diệp Vi chút động lòng nhưng nghĩ nghĩ thấy hợp lý cho lắm.

 

Không chấp nhận việc đón Tết ở ngoài, mà thực sự là ở đây nhiều điểm thuận tiện.

 

Ngay cả Thượng Hải, ngày Tết các trung tâm thương mại quán ăn cũng đóng cửa hàng loạt, huống hồ là một thị trấn nhỏ phát triển mấy nơi họ đang ở, nếu thật sự ở , mấy ngày Tết chuyện ăn uống cũng là cả một vấn đề.

 

Thôi , lẽ khoa trương đến thế.

 

Vợ chồng ông chủ là , chỉ cần họ sẵn lòng bỏ tiền , chắc đến nỗi để họ đói.

 

họ bận rộn cả năm, chỉ ngày Tết là nghỉ ngơi vài ngày, hơn nữa ngày gia đình đoàn viên, họ chắc chắn hy vọng nhà ở bên , hai Diệp Vi cứ nhất quyết ở phiền đối phương thì thật là thiếu tinh tế.

 

Sau khi quyết định xong, sáng ngày hai mươi chín khi ăn sáng, hai thu dọn đồ đạc trở về.

 

Về đến nhà, Diệp Binh, Diệp Phương dọn dẹp vệ sinh xong, đồ Tết cũng sắm sửa hòm hòm , hai còn mua cho Diệp Vi một chiếc áo bông màu đỏ.

 

Áo bông là loại lông vũ, dài đến đầu gối, qua hề rẻ.

 

Diệp Vi thấy bèn hỏi:

 

“Ai trả tiền thế?"

 

Diệp Binh :

 

“Em bảo một em trả tiền nhưng Phương Phương chịu, cứ đòi góp một nửa."

 

“Vốn dĩ là quà hai đứa cùng tặng mà."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-250.html.]

Diệp Vi .

 

Diệp Binh vài năm, hiện giờ lương sắp chạm mốc hai ngàn, ngay cả ở Thượng Hải cũng tuyệt đối coi là thu nhập cao.

 

từng kinh doanh nên cam tâm chỉ nhận mức lương một hai ngàn, năm nay khi tích cóp tiền thuê một mặt bằng nhỏ bên ngoài trường đại học gần đó, nhặt công việc kinh doanh đồ trang sức bỏ dở vài năm .

 

lặp sai lầm cũ nên hợp tác với ai, những mẫu trang sức đại thì chọn mẫu nào hot mà nhập, ngoài còn thuê một nhân viên bán hàng khá cách ăn mặc, những món trang sức đặc sắc sẽ tham khảo ý kiến của đối phương.

 

Đồng thời bản cũng đặt mua mấy cuốn tạp chí thời trang, đang nỗ lực nâng cao gu thẩm mỹ của bản , nhưng thẩm mỹ xem thiên phú, mà thiên phú của trong mảng bình thường.

 

Cho nên thỉnh thoảng sẽ tìm Diệp Phương giúp đỡ, bảo cô mang những món trang sức chọn sẵn về ký túc xá nhờ các bạn cùng phòng bình chọn hoặc góp ý, đó sẽ dựa phản hồi để quyết định nhập những món trang sức nào.

 

Còn về những món trang sức đưa cho Diệp Phương thì do cô tặng cho bạn cùng phòng, coi như quà cảm ơn cho việc góp ý.

 

Nhờ các biện pháp , vấn đề chọn mẫu coi như giải quyết, mà cửa hàng khi khai trương tuy đặc biệt rầm rộ nhưng lượng khách tăng trưởng định, hiện giờ lợi nhuận mỗi tháng còn cao hơn cả tiền lương của Diệp Binh.

 

Cho nên nếu bộ quần áo do trả tiền, Diệp Vi chắc chắn sẽ hỏi nhiều.

 

Mà Diệp Phương giúp Diệp Binh việc tuy tiền nhưng cô ngại dám lấy quá nhiều, chỉ lấy một chút gọi là tiền công vất vả.

 

Hiện tại thu nhập định của cô chỉ hai nguồn, một là tiền thuê căn phòng ở khu tập thể nhà máy cơ khí nhưng nhiều, mỗi tháng một trăm tệ.

 

Nguồn khác là thu nhập từ việc gia sư, trường học của cô nên thu nhập từ gia sư khá.

 

việc học của cô bận rộn, thời gian gia sư nhiều.

 

Vốn dĩ Diệp Vi sẽ đưa tiền sinh hoạt hàng tháng nhưng năm nay Diệp Phương mấy bằng lòng lấy tiền từ tay cô nữa.

 

Thấy cô bỏ một nửa tiền, khỏi lo lắng cô đang kẹt tiền bèn hỏi một câu.

 

Không đợi Diệp Phương trả lời, Diệp Binh liền :

 

“Chị cứ yên tâm, Phương Phương giờ giàu lắm, phần mềm nhỏ cô cùng bạn học bán , mỗi chia hẳn ba ngàn tệ cơ đấy!"

 

Lương trung bình ở Thượng Hải còn đến một ngàn, ba ngàn tệ là con nhỏ, Diệp Vi ngạc nhiên hỏi:

 

“Các em phần mềm gì mà chia nhiều tiền thế?"

 

“Một trang web nhỏ về giao dịch ạ."

 

Diệp Phương nhận hết công lao về , , “Chủ yếu là thầy giáo tụi em , giúp tụi em bán phần mềm lấy một đồng nào, thu nhập đều chia cho tụi em hết."

 

Đây là lời thật lòng của Diệp Phương, phần mềm bán thực chất là bài tập nhóm của họ, mặc dù trong quá trình đó trường học hỗ trợ mấy nhưng thầy giáo cứ khăng khăng chiếm đoạt thành quả thì sinh viên cũng đành chịu.

 

Trường học của cô ít cao thủ ngành máy tính, khóa từng xảy tình trạng tương tự, phần mềm bán sinh viên nhận một xu nào, thu nhập đều chảy túi thầy giáo.

 

thầy giáo của cô , chỉ tận dụng các mối quan hệ giúp họ bán phần mềm mà còn lấy một đồng nào, càng yêu cầu họ trích một phần kinh phí nộp quỹ lớp.

 

Diệp Phương nhận tiền kỳ nghỉ đông, vốn dĩ khi nghỉ phép trở về cô tin vui cho chị nhưng thấy Diệp Vi mỗi ngày bận rộn tối mặt tối mũi nên .

 

Cho đến hôm qua cùng Diệp Binh dạo phố, thấy chiếc áo bông cô cảm thấy hợp với Diệp Vi, mua tặng chị.

 

Diệp Binh thấy giá đắt bèn cô vẫn còn là sinh viên, tranh trả tiền.

 

Diệp Phương vốn cố ý che giấu, thấy Diệp Binh quyết tâm cho trả tiền bèn mới một khoản thu nhập ngoài, và kể rõ đầu đuôi câu chuyện.

 

Xác định trong tay Diệp Phương tiền, Diệp Vi liền nhận món quà, ngay lập tức cởi chiếc áo khoác , chiếc áo bông hai đứa tặng .

 

Bản cô thực đặc biệt ưa chuộng màu sắc nào, nếu buộc thì khi mua quần áo cô sẽ xu hướng chọn những tông màu sáng.

 

Trong tuổi thơ của cô, tông màu sáng hiếm gặp, lúc đó thịnh hành màu đen trắng xám và xanh lục quân đội.

 

Có lẽ cũng là thịnh hành mà là lúc đó tình hình mấy , để xảy sai sót, lớn khi mua vải hoặc quần áo may sẵn sẽ xu hướng chọn những tông màu hơn.

 

Trẻ con mặc quần áo màu gì thì cũng mấy ai bận tâm.

 

lúc đó mua vải phiếu vải, mà mỗi một năm chỉ vài thước vải, để tiết kiệm vải, hầu hết các bậc phụ sẵn lòng mua loại vải màu sắc tương tự cho con cái, như nếu còn thừa mẩu vải vụn, chắp vá vẫn thể thứ gì đó.

 

Cho nên quần áo Diệp Vi mặc lúc nhỏ đen trắng thì cũng là xám xanh, cô xem chán , khi cải cách mở cửa bớt hạn chế , mua quần áo cô thích chọn những tông màu sáng.

 

quần áo tông màu sáng khó tránh khỏi mang cảm giác đủ chín chắn, trọng, cho nên những năm gần đây, khi chọn quần áo Diệp Vi dường như trở về thời thơ ấu, trang phục trong tủ quần áo đa là màu đen trắng xám.

 

cô mặc tông màu sáng thực , vì mắt cô to, sống mũi cũng cao, ngũ quan thực rạng rỡ, đặc biệt là mấy năm nay việc kinh doanh ngày càng , khí chất của cô cũng ngày càng trầm , màu sắc rực rỡ đến cũng đều thể cân .

 

Sáng ba mươi Tết Dương Chinh Minh đến chơi, thấy cô diện một chiếc áo bông đỏ, ánh mắt liền sáng lên, khen:

 

“Đẹp lắm."

 

Lại hỏi quần áo là ai mua.

 

Anh hiểu Diệp Vi, cô chắc chắn sẽ tự mua quần áo màu .

 

Biết là do Diệp Phương chọn, Dương Chinh Minh liền :

 

“Mắt của em gái em đấy, màu hợp với em."

 

Diệp Vi cố ý bắt bẻ:

 

“Màu em mặc bình thường hợp ?"

 

“Cũng hợp nhưng cảm giác giống , bình thường là chín chắn rạng rỡ, hôm nay là vui tươi rạng rỡ."

 

Dương Chinh Minh năng tự nhiên, nhưng Diệp Binh, Diệp Phương nỡ , hai lấy cớ chuẩn thức ăn xoay bếp.

 

Dương Chinh Minh cũng ở ngoài bao lâu, đặt món quà chuẩn cho ba chị em xuống, liền xắn tay áo cũng bếp việc .

 

 

Loading...