Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 243

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:02:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Diệp Vi khi tan ngang qua cửa hàng chuyên doanh đó một nữa, từ đằng xa thấy tấm quảng cáo khổ lớn của “Tây Hành Ký" dán tường ngoài của cửa hàng.”

 

Vì tấm quảng cáo , Diệp Vi bảo tài xế tạm dừng xe, cửa hàng xem xét tình hình.

 

Cửa hàng chuyên doanh kinh doanh luôn , nhưng hôm nay lượng khách đặc biệt đông, hơn nữa nhiều tụ tập quanh dãy kệ đối diện cửa chính.

 

Ngước mắt tờ rơi tuyên truyền dán kệ, quả nhiên, kệ bày đĩa của “Tây Hành Ký".

 

Diệp Vi năm nay thường xuyên đến mua đĩa game nên coi là khách quen, ông chủ thấy cô liền chào hỏi:

 

“Đến mua đĩa game ?

 

Có bộ nào mua ?"

 

Diệp Vi :

 

“Không bộ nào đặc biệt cả, bên gợi ý gì ?"

 

“Tây Hành Ký, trò chơi đang hot dạo gần đây," ông chủ chỉ đám vây quanh kệ hàng, đắc ý , “Những đều đến để mua trò chơi đấy."

 

Ông chủ dứt lời, mấy cầm đĩa game đến thanh toán.

 

Vừa thanh toán cho khách, ông chủ giới thiệu bối cảnh trò chơi với Diệp Vi, trong quá trình đó những khách hàng đang thanh toán cũng góp lời ít, từ những gì họ thể phán đoán họ đều xem khác game mạng nên mới quyết định đến mua một bộ.

 

mặc dù lượng vây quanh kệ ít, cuối cùng đặt mua chẳng quá một hai phần mười, một khi thấy giá cả thì lẳng lặng đặt xuống rời , một thì mặc cả với ông chủ.

 

Người mặc cả chia ba loại, một loại trong lòng dự tính từ , mặc cả thành công thì c.ắ.n răng trả tiền, một loại cảm thấy thực sự quá đắt, rẻ hơn nên dứt khoát chọn từ bỏ, còn một loại ở giữa hai loại , cảm thấy đắt nhưng thực sự , thế là tranh luận lý lẽ với ông chủ rằng chi phí đĩa cao đến thế, đáng giá như .

 

Nghe ông chủ ông bán thế là lấy công lãi, đó thốt rằng:

 

“Một chiếc đĩa bán sáu mươi tám tệ, ông còn dám là lấy công lãi?

 

Chợ đêm xuất hiện đĩa lậu , trò chơi cùng lắm hai mươi tệ là mua .

 

Đĩa lậu so với chính hãng chẳng chỉ thiếu quyển sách hướng dẫn và tấm áp phích thôi ?

 

Những thứ đều cần, ông bán rẻ cho một chút, sẽ ủng hộ hàng chính hãng của các ông thấy thế nào?"

 

Sắc mặt ông chủ trở nên khó coi, nhưng vẫn kiên trì rẻ hơn , thấy mắng ông là đầu óc bã đậu, đặt đĩa xuống bỏ .

 

Người đó thì , nhưng ít khách hàng vốn dĩ thấy chấp nhận mức giá niêm yết sáu mươi tám tệ, đang chuẩn trả tiền thì khi lưỡng lự đều lượt đặt đĩa xuống về.

 

Diệp Vi thấy , cầm lấy một bộ đĩa, đến quầy thanh toán đặt xuống :

 

“Thanh toán."

 

“Sáu mươi tám tệ."

 

Diệp Vi lấy ví tiền , giả vờ như tùy ý :

 

“Trò chơi chắc là mới mắt nhỉ?

 

Nhanh như đĩa lậu ?"

 

Vì Diệp Vi là khách quen, hơn nữa luôn ủng hộ hàng bản quyền, nên ông chủ dùng lời lẽ để né tránh chủ đề, thở dài :

 

“Làm lậu đương nhiên là dễ , mua một bộ đĩa chính hãng về chép qua là xong, những thứ khác như sách hướng dẫn, áp phích, mấy cái xưởng nhỏ vài một ngày là thể sản xuất hàng trăm bộ đĩa lậu."

 

Diệp Vi trầm tư:

 

“Trò chơi mới nổi, đĩa lậu mọc lên , nhà phát triển game định nghĩ cách gì ?"

 

“Nghĩ cách gì chứ?

 

Những kẻ lậu đó đều là một nơi chuyển nơi khác, đợi công an tìm đến thì bọn chúng biến mất tăm ."

 

Ông chủ nhận tờ tiền trăm tệ, lấy tiền lẻ từ hộp tiền :

 

“Những mở cửa hàng như chúng thì còn đỡ, những phát triển phần mềm mới thực sự hận thấu xương những kẻ lậu, bọn họ bỏ thời gian và tiền bạc, khó khăn lắm mới nghiên cứu một phần mềm, sản phẩm mắt cũng nổi tiếng , kết quả là hàng chính hãng bán bao nhiêu, mà hàng lậu ùa như ong vỡ tổ.

 

Cuối cùng kẻ lậu kiếm đầy túi, còn những khổ sở nghiên cứu phần mềm thì trắng tay đến mức đóng cửa, ôi!"

 

Diệp Vi nhận tiền thừa, cầm bộ đĩa game quầy lên, :

 

“Mọi chuyện sẽ lên thôi."

 

“Môi trường chung lên e là dễ dàng , cũng chẳng dám mơ tưởng," ông chủ lắc đầu , “Bây giờ chỉ hy vọng lô hàng nhập về thể bán hết sớm khi đĩa lậu tràn lan, để khỏi tồn đọng trong tay."

 

Trước khi trò chơi nổi tiếng, Trần Tế Vân ký hợp đồng với các cửa hàng chuyên doanh đều là hình thức bán ký gửi, cứ như mà cũng chẳng bao nhiêu thương gia sẵn sàng hợp tác với .

 

Thậm chí nếu miễn cưỡng đồng ý hợp tác thì cũng chỉ nhập vài bộ mười bộ, để trong cửa hàng bán thử.

 

khi trò chơi nổi tiếng, cầu cạnh trở thành các cửa hàng chuyên doanh, để hàng sớm, cũng để lấy nhiều hàng hơn, bọn họ vung tiền tranh đặt mua.

 

Lô hàng đặt mua , nếu bán thì chỉ bản họ chịu tổn thất.

 

Cũng vì thế mà một cửa hàng chuyên doanh bề ngoài thì bán hàng chính hãng, thực tế bên trong cũng đang ăn đĩa lậu.

 

ông chủ cửa hàng chuyên doanh từ đầu đến cuối luôn cảm thấy ăn lương tâm, cứ kiểu bề ngoài một nẻo bên trong một nẻo như thế, sớm muộn gì cũng tự hẹp đường của .

 

Hơn nữa như , t.h.ả.m nhất chắc chắn là nhà phát triển phần mềm, đợi đến ngày lòng họ nguội lạnh thì ngành nghề cũng sẽ ch-ết theo.

 

Ông lẽ lý tưởng hóa một chút, thấy ngày đó, nên luôn kiên trì chỉ bán hàng chính hãng.

 

Suy ngẫm về lời của ông , Diệp Vi :

 

“Cố gắng lên."...

 

“Chị, chị cũng hứng thú với 'Tây Hành Ký' ?"

 

Tan về đến nhà, Diệp Binh phát hiện bộ đĩa game đặt bàn ngay lập tức, cầm lên xem bao bì lớn, “Trò chơi dạo gần đây cực kỳ hot, trong công ty em đều đang chơi, họ kể mà em cũng chơi, tiếc là mãi rút thời gian để mua."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-243.html.]

Diệp Vi “rắc" một tiếng c.ắ.n một miếng táo trong tay, nhai :

 

“Bộ đĩa game em cầm lấy ."

 

“Chị chơi ?"

 

“Chị phá đảo ," Diệp Vi , “Đây là đường về thấy cửa hàng chuyên doanh treo quảng cáo, chị mua đại một bộ thôi."

 

Trong lòng Diệp Binh chút thắc mắc, phá đảo chị còn mua thêm một bộ đĩa game gì?

 

nghĩ đến một tín đồ mê game chính là thích chơi một bộ sưu tầm một bộ, thế là đột nhiên hiểu .

 

Mặc dù đây thấy Diệp Vi thói quen , nhưng nữa chị còn chơi game cơ mà, con ai cũng sẽ đổi, thói quen đổi cũng là chuyện bình thường.

 

Diệp Binh :

 

“Nếu chị sưu tầm thì đưa bộ bóc bao bì cho em là , bộ cứ cất thôi."

 

Diệp Vi vốn chẳng hề nghĩ đến chuyện sưu tầm, cô mua bộ đĩa game chủ yếu là xem tình hình tiêu thụ của trò chơi.

 

Biết mới thuận tiện cho việc đàm phán chứ.

 

giải thích chi tiết, chỉ :

 

“Không , em cứ cầm lấy ."

 

“Rắc" một tiếng ăn thêm hai miếng táo, như sực nhớ điều gì, cô hỏi, “Em , nhiều đồng nghiệp trong công ty đang chơi game ?"

 

“Vâng, công ty em nam giới nhiều, bọn họ đều thích chơi game."

 

Diệp Vi hỏi:

 

“Họ chơi game cũng là đến quán nét ?"

 

Tháng Năm năm ngoái, Thượng Hải khai trương quán nét đầu tiên trong nước, đó tháng Mười một cùng năm, thủ đô cũng khai trương một quán nét, đó lượng quán nét mở rộng nhanh ch.óng.

 

Đến tháng Mười một năm nay, lượng quán nét tuy tăng đến mức mọc lên như nấm mưa, nhưng ở những thành phố lớn như Thượng Hải, quán nét thực sự coi là phổ biến.

 

Mà lúc đến quán nét lên mạng, chi phí hề rẻ, mặc dù khi bộ phận bưu điện đầu tư khởi động mạng truyền thông đa phương tiện quốc 169 tháng Sáu, giá lên mạng ở một khu vực giảm xuống, rẻ nhất thể thấp tới ba tệ mỗi giờ.

 

[1]

 

đa các quán nét, phí lên mạng đều từ năm đến mười tệ một giờ.

 

Nghe vẻ là ít, lên mạng ba tiếng đồng hồ là mất đứt một ngày lương.

 

rằng lúc lắp ráp một chiếc máy tính, cấu hình thấp nhất cũng bốn năm ngàn tệ, mà chiếc máy tính như khó gánh nổi trò chơi.

 

đến quán nét, bỏ mười tệ là thể chơi những trò chơi hot nhất hiện nay, nên lúc đến quán nét chơi game hề ít.

 

Như các nhân viên của Hành Tinh Bảo Bối, ít là đến quán nét chơi “Tây Hành Ký".

 

Những tự mua đĩa game cơ bản đều là những công việc thường xuyên dùng đến máy tính, nên ngoài máy tính công ty , họ còn tự bỏ tiền mua một chiếc máy tính xách tay.

 

Trong công ty của Diệp Binh, tự máy tính nhiều hơn, một là vì ngành xây dựng thời khá kiếm tiền, như Diệp Binh, nghiệp đầy ba năm, lương tăng lên một ngàn năm trăm tệ .

 

Tích cóp nửa năm là thể lắp ráp một chiếc máy tính cấu hình tầm trung.

 

Hai là nam giới đa sẵn lòng bỏ tiền mảng hơn, mà công ty của Diệp Binh nam giới khá đông, vả công việc cũng dùng đến, coi là lý do chính đáng, tiền tự nhiên dễ dàng bỏ hơn.

 

Diệp Binh trả lời rằng:

 

“Một ít đến quán nét, đa tự mua đĩa game."

 

Diệp Vi tiếp tục hỏi:

 

“Mua đĩa game chính hãng?"

 

Diệp Binh im lặng, hồi lâu mới :

 

“Chắc đa là đĩa lậu."

 

Thực tế, trong đồng nghiệp công ty , chẳng mấy mua đĩa game chính hãng, hơn nữa mấy đều mua từ sớm.

 

Những bắt đầu chơi game trong hai ngày nay, mượn đĩa của những thì cũng là trực tiếp mua đĩa lậu.

 

Hơn nữa hôm nay, còn hỏi Diệp Binh đĩa lậu , họ mua chung theo nhóm, giá thể rẻ hơn, tính mỗi bộ đĩa lậu chỉ mất mười lăm tệ.

 

Diệp Binh cảm thấy mua đĩa lậu lắm, nên từ chối đề nghị của đối phương.

 

Thông qua tìm hiểu đơn giản, Diệp Vi cơ bản thể phán đoán, “Tây Hành Ký" mặc dù nổi tiếng, nhưng vì đĩa lậu hoành hành nên tiền Trần Tế Vân kiếm lẽ nhiều đến thế.

 

Mà điều , thể là lý do chính khiến quyết định chấp nhận đầu tư....

 

Tính đến cuối tháng Mười một, lượng hàng xuất kho của “Tây Hành Ký" là hơn một vạn năm ngàn bộ.

 

Đáng lẽ theo độ bùng nổ của “Tây Hành Ký", doanh tháng đầu tiên vượt quá hai vạn bộ thành vấn đề, vì tuần doanh cao nhất, nó bán sáu ngàn bộ đĩa game, chiếm gần một nửa tổng doanh tính đến cuối tháng Mười một.

 

Mà khi đó, độ hot vẫn đang leo thang, nên khi doanh tuần đó kết quả, Trần Tế Vân lập tức cho sản xuất thêm hai vạn bộ đĩa game nữa.

 

Ai ngờ tuần tiếp theo độ hot của trò chơi tăng lên, nhưng doanh đĩa game giảm một nửa.

 

Về lý do doanh đĩa game giảm một nửa đơn giản, đĩa lậu thực sự quá nhiều, hơn nữa càng bán càng rẻ, đến cuối tháng Mười một, năm tệ là thể mua một bộ đĩa lậu.

 

Đừng cảm thấy đĩa lậu năm tệ thì kiếm tiền, cùng với công nghệ sản xuất ngày càng chín muồi, giá đĩa những năm nay giảm mạnh.

 

Đĩa trắng sản xuất hàng loạt, chi phí thấp nhất thể ép xuống ba hào một chiếc.

 

Còn đối với đĩa ép chứa dữ liệu ghi sẵn, nếu sản xuất hàng loạt thì chi phí cũng đến hai tệ.

 

Mặc dù đĩa lậu là do các xưởng nhỏ sản xuất, chi phí cho mỗi chiếc đĩa cũng sẽ tăng lên quá nhiều, tính cả chi phí in ấn bao bì đơn sơ thì giá vốn cho mỗi bộ đĩa lậu sẽ quá hai tệ năm hào.

 

 

Loading...