Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 225

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:02:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dương Chinh Minh hỏi ngược :

 

“Em tưởng chúng thừa nhận thì tin tức sẽ truyền ngoài ?"

 

Vương Hạo hỏi vặn , việc công trường dự án liên tục kiểm tra thể là do Chu Hải Binh , nhưng lời đồn thổi chắc chắn là do chủ đầu tư dự án hàng xóm tung .

 

Hàng xóm luôn coi họ là cái gai trong mắt, nay cơ hội đạp họ xuống chắc chắn sẽ dễ dàng dừng tay.

 

“Việc ngừng thi công ba tháng là sự thật, dù chúng giấu cũng giấu , vì đợi đến khi tin đồn bay khắp trời mới động thừa nhận, thì chi bằng chúng chủ động giải thích tình hình.

 

Công trường dự án của chúng tuy liên tục kiểm tra nhưng đến nay vẫn kiểm tra vấn đề thực chất nào, tin rằng khi giải thích rõ ràng sự việc khách hàng sẽ thông cảm cho chúng ."

 

Dương Chinh Minh khựng một lát tiếp tục :

 

“Còn về việc khách hàng tiềm năng sẽ do dự, nghĩ cũng là vấn đề, giai đoạn đầu chúng bán nhà , nguồn vốn trong tài khoản dồi dào, dù nhà còn trong thời gian ngắn bán thì cũng sẽ ảnh hưởng gì lớn, chỉ cần thể giải quyết vấn đề từ gốc rễ thì khó khăn chỉ là tạm thời thôi."

 

Những gì Dương Chinh Minh phân tích thực Vương Hạo đều rõ.

 

Cậu đương nhiên cũng hiểu chỉ cần cái gốc rễ gây rắc rối cho họ giải quyết thì nan đề mà họ đang đối mặt hiện tại đều sẽ giải quyết êm .

 

vấn đề là cái gốc rễ rắc rối đó giải quyết như thế nào?

 

Bây giờ họ giống như đang nép mái hiên của khác , đối phương ngáng chân họ thì vô vàn cách, còn họ cứng đối cứng thì chỉ một chữ thôi —

 

Khó!

 

Trong mắt Vương Hạo việc Dương Chinh Minh đồng ý nhận Chu Hải Binh là cách nhất.

 

Nếu thật sự thì giả vờ nhận cũng mà, dù Dương Chinh Minh ngoài miệng đồng ý chứ trong lòng nghĩ gì Chu Hải Binh cũng .

 

Nếu trong lòng thật sự vượt qua rào cản đó thì thể nếm mật gai mà.

 

Đợi đến ngày nào đó Chu Hải Binh bệnh sắp ch-ết mới cho ông bao giờ tha thứ cho ông , chẳng là hả hơn ?

 

Dương Chinh Minh đ-âm đầu ngõ cụt , lọt tai những đạo lý mà .

 

Cậu vì chuyện rạn nứt tình cảm với Dương Chinh Minh, nên nhất là im miệng.

 

Vương Hạo nghĩ ngợi :

 

“Được , nếu thể giải quyết thì cứ theo ý , nhưng nếu thì em vẫn hy vọng thể cân nhắc đề nghị của em."

 

Còn về đề nghị gì thì Vương Hạo nhắc nữa, tin Dương Chinh Minh thể hiểu .

 

Dương Chinh Minh thực sự hiểu, lông mày một nữa nhíu c.h.ặ.t, chút do dự :

 

“Sẽ ngày đó ."...

 

Việc Bất động sản Minh Hạo liên tục kiểm tra là Diệp Vi Diệp Binh kể.

 

Mặc dù Diệp Binh việc ở công ty Dương Chinh Minh nhưng cùng thuộc một ngành nghề nên tin tức tương đối nhạy bén.

 

Lúc đó Diệp Vi đang công tác ở tỉnh khác nên khi chuyện chỉ gọi điện thoại cho Dương Chinh Minh để hỏi thăm tình hình cụ thể.

 

Dương Chinh Minh phủ nhận nhưng cũng nhắc đến việc sự việc liên quan đến Chu Hải Binh, chỉ :

 

“Dạo gần đây quả thật nhiều việc, nhưng đang tổ chức rà soát , chắc sẽ thôi."

 

Diệp Vi cảm thấy gì đó đúng, kiểm tra là chuyện bình thường nhưng liên tục kiểm tra thì kiểu gì cũng giống như là sự trùng hợp thuần túy, liền hỏi:

 

“Anh chắc chắn là ai cố ý nhắm các ?"

 

Dương Chinh Minh dối nhưng cũng để cô lo lắng, nên úp mở :

 

“Đều sẽ giải quyết thôi."

 

Diệp Vi thực sự nhắm , và còn khả năng đối phương là ai.

 

Dương Chinh Minh , cô đang ở tỉnh khác nên qua điện thoại cũng tiện hỏi kỹ, chỉ đành bảo rắc rối gì thì báo cho kịp thời.

 

Và cho đến khi cô kết thúc chuyến công tác trở về Thượng Hải Dương Chinh Minh cũng hề trong điện thoại là rắc rối gì giải quyết , nên cô cứ ngỡ sự việc giải quyết .

 

Ai ngờ về đến công ty xuống Diệp Vi thấy bản thông báo của Bất động sản Minh Hạo tờ báo địa phương mới nhất.

 

Mà tối đến ăn cơm Dương Chinh Minh vẫn cứ như chuyện gì xảy , tuyệt nhiên nhắc đến chuyện công ty , chỉ hỏi Diệp Vi chuyến công tác thế nào.

 

Diệp Vi càng càng giận, trả lời .

 

Dương Chinh Minh cũng nhận sự bất thường của Diệp Vi vài câu hỏi nhận lời đáp, ngập ngừng hỏi:

 

“Em...

 

đang giận ?"

 

“Không , em chỉ là trả lời thôi."

 

Diệp Vi thẳng thừng phủ nhận, nhưng lý do đưa đó thì như .

 

Dương Chinh Minh:

 

“..."

 

Anh hồi tưởng tất cả các cuộc đối thoại từ lúc gặp mặt cho đến thời điểm hiện tại, cũng thể tìm điểm nào thể khiến Diệp Vi tức giận, đành khiêm tốn thỉnh giáo:

 

“Là chỗ nào khiến em giận ?"

 

Diệp Vi mỉa mai :

 

“Anh chu đáo đến mức sợ em lo lắng, gặp rắc rối cũng cho em , thì chỗ nào chứ?"

 

Trước khi xác định quan hệ họ quả thực ít khi bàn luận về tình hình công ty mặt đối phương, gặp rắc rối cũng ít khi tâm sự với đối phương.

 

Hai họ tính cách thực khác , một ngoài lạnh trong nóng, một ngoài nóng trong lạnh, nhưng họ một điểm chung đó là khó để thật lòng với khác, lúc nào cũng sự giữ kẽ.

 

Huống chi Diệp Vi còn một bàn tay vàng.

 

Cô nghĩ cả đời của lẽ đều thể việc với Dương Chinh Minh.

 

Cho nên cô bao giờ yêu cầu cái gọi là thẳng thắn công khai, chuyện riêng của công ty mỗi tiện thể nhắc đến thì đôi câu, cũng chẳng , dù cũng sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-225.html.]

đó là trong trường hợp công ty mỗi vấn đề gì, còn việc thích một chính là sẽ quan tâm xem đối phương , một bên công ty gặp khó khăn thì bên thể thản nhiên như chuyện gì chứ?

 

sự “chu đáo" của Dương Chinh Minh hề khiến Diệp Vi cảm thấy vui vẻ, mà chỉ khiến l.ồ.ng ng-ực cô dồn nén một cục tức, lên mà cũng chẳng xuống .

 

Nói toạc chuyện Diệp Vi cầm lấy túi xách định bỏ .

 

Dương Chinh Minh vội vàng dậy, nhanh tay hơn Diệp Vi khi cô mở cửa phòng bao, ôm lấy cô từ phía , trầm giọng :

 

“Vi Vi, đừng , cố ý giấu em, chỉ là để em lo lắng thôi."

 

Diệp Vi dừng bước, giọng điệu dịu :

 

“Báo chí đều đăng bản thông báo của công ty các , em thể chứ?

 

Em công ty gặp rắc rối mà chẳng chịu gì cả, thì em thể lo lắng một chút nào ?"

 

Dương Chinh Minh cũng nghĩ đến bản thông báo báo, vốn dĩ định đăng khi cô trở về, như đợi đến khi cô về thì dư luận lắng xuống , dù cô thì cũng là vấn đề.

 

Ai ngờ phía cô đàm phán thuận lợi nên về sớm hơn hai ngày, đúng lúc thấy bản thông báo.

 

Nghĩ đến bản thông báo Diệp Vi hỏi:

 

“Người cố ý nhắm rốt cuộc là ai?"

 

“Chu Hải Binh."

 

Diệp Vi ngước mắt lên, nhớ đến việc đối phương năm ngoái liên lạc với Dương Chinh Minh, kinh ngạc hỏi:

 

“Ông liên lạc với là để nhắm ?"

 

“Không như ."

 

Đã đến đây Dương Chinh Minh giấu giếm nữa, thuật nội dung cuộc trò chuyện hồi Tết khi tóm tắt cô đọng một lượt, Diệp Vi xong lặng hồi lâu, lời thốt chính là:

 

“Ông mặt dày thật đấy!"

 

Dương Chinh Minh ngẩn , hỏi:

 

“Em khuyên nhận ông ?"

 

“Tại em khuyên nhận ông chứ?"

 

Diệp Vi vẻ mặt ngạc nhiên, nhíu mày hỏi, “Anh đổi ý đấy chứ?"

 

“Đương nhiên là , nhận."

 

Nghe thấy câu trả lời đanh thép của Dương Chinh Minh tảng đ-á trong lòng Diệp Vi hạ xuống, may mà chịu nhận, nếu thì cuộc tình cô thực sự thể tiếp tục nữa.

 

Mặc dù Chu Hải Binh đang dùng quyền thế ép , Dương Chinh Minh đồng ý nhận thể là do tình thế bắt buộc.

 

trong xã hội hiện đại thoát khỏi đối phương thì vô vàn cách, cùng lắm thì thể đổi sang thành phố khác để phát triển.

 

Cho nên chỉ cần lung lay ý định nhận , thì thực chất chỉ một lý do, đó là hề phản cảm với Chu Hải Binh đến mức đó.

 

Mà họ là bố con, tục ngữ câu nhà dột từ nóc, Diệp Vi khó nghi ngờ Dương Chinh Minh cũng sẽ đưa lựa chọn tương tự.

 

Huống chi Dương Chinh Minh một câu mà Diệp Vi cho rằng đúng.

 

Hành động của Chu Hải Binh giống như thành tâm bù đắp, mà giống như đang huấn luyện ch.ó hơn, một khi hôm nay Dương Chinh Minh thỏa hiệp thì chỉ thể hết đến khác nhượng bộ thôi.

 

Đến lúc đó Dương Chinh Minh còn là Dương Chinh Minh mà cô quen ngày hôm nay ?

 

Đến lúc đó cô còn yêu ?

 

Diệp Vi cho rằng câu trả lời là , vì kéo dài đến ngày oán hận lẫn thì chi bằng sớm chia tay cho xong.

 

May mắn Dương Chinh Minh thỏa hiệp.

 

thỏa hiệp thì sẽ nhắm liên tục, Diệp Vi hỏi:

 

“Anh dự định gì ?"

 

“Có."

 

“Dự định gì?"

 

Dương Chinh Minh :

 

“Trong tay đang nắm thóp điểm yếu của ông , nếu thuận lợi thì chắc là thể kéo ông xuống ."

 

“Nếu thuận lợi thì ?"

 

“Anh thể sẽ phá sản."

 

Dương Chinh Minh ôm eo Diệp Vi, từ lên cô chằm chằm đầy vẻ háo hức, hỏi, “Nếu một ngày phá sản em rời bỏ ?"

 

Lúc giá phiếu mua hàng tăng lên trong khu tập thể nhiều giới thiệu đối tượng cho cô, nhưng lúc đó cô sợ đối phương nhắm tiền của nên lấy cớ từ chối.

 

Lúc đó tài sản của cô chỉ vài triệu.

 

Mà bây giờ tính cả cổ phiếu và tài sản công ty thì tài sản của cô gần như thể vượt quá trăm triệu , nhưng cô lo lắng đàn ông nhắm tiền nữa, bởi vì cô nhiều cách để bảo tài sản.

 

Cho nên chỉ cần Dương Chinh Minh khi phá sản tính khí đổi lớn, trở nên nóng nảy dễ cáu gắt, và thể công tác hậu phương, nấu cơm ngon khi cô về nhà, tối đến sưởi ấm giường cho , thì cô chắc là thể nuôi mãi .

 

thật đáng tiếc theo như những thông tin mà màn hình đ-ạn tiết lộ, dù hiện tại Dương Chinh Minh phá sản thì chắc cũng thể sớm gây dựng sự nghiệp thôi, nên cô lược bỏ những nội dung phía , chỉ :

 

“Em chắc là thể nuôi mãi ."

 

Lỗ tai tự động lọc bỏ hai chữ “chắc là" Dương Chinh Minh kìm nén nữa mà kéo Diệp Vi lòng, đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy.

 

Chương 105 Vương Hạo. Sau khi bản thông báo của Bất động sản Minh Hạo đăng tải, tình hình cũng...

 

Sau khi bản thông báo của Bất động sản Minh Hạo đăng tải, tình hình cũng gần giống như Dương Chinh Minh dự đoán.

 

Trong những khách hàng mua nhà gọi điện thoại hoặc đích đến phòng kinh doanh để hỏi thăm nhiều hơn, nhưng khi nhân viên giải đáp thắc mắc của họ theo đúng kịch bản thì họ đều bày tỏ sự thấu hiểu, và chúc Bất động sản Minh Hạo sớm vượt qua giai đoạn khó khăn .

 

Số lượng khách hàng tiềm năng đến hỏi thăm thực sự đang giảm dần, đến ngày thứ ba còn khách hàng mới đến xem nhà nữa.

 

Còn một đặt cọc nhưng ký hợp đồng cũng hối hận , đến phòng kinh doanh rút tiền đặt cọc.

 

Dương Chinh Minh khi chuyện tranh cãi với khách hàng, mà bảo nhân viên trả nguyên vẹn tiền đặt cọc cho họ.

 

Loading...