Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 223

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:02:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tết nhận điện thoại của đó.”

 

Có lẽ đ-ánh bài tình cảm tác dụng, thông điện thoại đó liền một địa chỉ, bảo qua đó một chuyến, và :

 

“Cứ coi như là vì công ty của con."

 

Nghe sự đe dọa trong lời , khi đắn đo Dương Chinh Minh đến địa chỉ mà đó .

 

Đó là một nhà hàng gia đình, lớn nhưng yên tĩnh, cả nhà hàng chỉ hai họ là khách, nhân viên phục vụ khi lên món cũng nhanh ch.óng biến mất tăm.

 

Người đó già nhiều, tóc vài sợi bạc, mặt nếp nhăn, ánh mắt Dương Chinh Minh nồng nhiệt, còn gắp thức ăn cho mấy , là những món thích ăn.

 

Dương Chinh Minh ở mặt ông , hết đũa đến đũa khác gắp những món đó khỏi bát, :

 

“Những món từ lâu còn thích ăn nữa ."

 

Vẻ ấm áp mặt đó tan biến, im lặng lâu :

 

“Con trông giống bố, nhưng tính cách giống con, hiếu thắng."

 

Nghe giọng điệu nhẹ tênh của ông nắm tay Dương Chinh Minh siết c.h.ặ.t, nghiến răng :

 

“Ông xứng nhắc đến bà ."

 

Người đó hề tức giận, mặt thậm chí còn lộ vài phần hoài niệm, như cảm thán :

 

“Điểm của con cũng giống hệt hồi nhỏ, luôn bảo vệ ."

 

Dương Chinh Minh thấy buồn nôn cực kỳ.

 

Năm đó khi bỏ rơi hai con chẳng thấy ông đắn đo, bây giờ bắt đầu hoài niệm .

 

Nếu như nhiều năm gặp ông vẫn thể giữ vẻ m-áu lạnh vô tình, tệ bạc một cách thản nhiên thì Dương Chinh Minh còn thể ông bằng con mắt khác, còn bây giờ?

 

Anh chỉ thấy ghê tởm.

 

Dương Chinh Minh cùng ông hoài niệm quá khứ, trực tiếp :

 

“Nếu ông lời gì thì về đây."

 

“Bố lời ."

 

Người đó xong hiệu cho xuống mới mở lời:

 

“Chinh Minh, bố chỉ một con là con trai thôi."

 

Nghe thấy lời Dương Chinh Minh bỗng nhiên đại ngộ.

 

Lại nghĩ mười mấy năm đoái hoài gì đến , đến tận bây giờ mới đến liên lạc với , trong lòng khỏi nảy sinh vài phần hả hê vì kẻ ác ác báo, cố ý đ-âm lòng đối phương hỏi:

 

“Những đứa con khác của ông ch-ết hết ?"

 

Sắc mặt đó cứng đờ, cau mày :

 

“Cô sức khỏe , chỉ sinh một đứa con gái."

 

Dương Chinh Minh vẻ mặt tan biến.

 

Người đó thì tiếp tục :

 

“Bố con oán bố, cảm thấy bố bỏ rơi hai con con, nhưng con cũng là sắp ba mươi tuổi , nên con sống đời luôn nhiều chuyện bất đắc dĩ..."

 

Dương Chinh Minh ngắt lời ông , giọng mỉa mai hỏi:

 

“Vậy cái sự bất đắc dĩ của ông là gì?"

 

Người đó hỏi vặn , im lặng.

 

“Ông trả lời , chứng tỏ đời căn bản nhiều sự bất đắc dĩ đến thế, ông chọn cách bỏ vợ bỏ con chẳng qua là vì bản tính ông ích kỷ tư lợi, vì thành danh toại mà cái gì cũng thể từ bỏ."

 

Sắc mặt đó đột biến, giận dữ quát:

 

“Chu Chinh Minh!"

 

họ Dương, tên Chinh Minh!"

 

Anh một nữa nhắc nhở đối phương.

 

Người đó như tức giận đến cực điểm, l.ồ.ng ng-ực phập phồng dữ dội, một lúc lâu mới lớn tiếng :

 

“Được!

 

Mày tên Dương Chinh Minh, nhưng mày thừa nhận trong mày đang chảy dòng m-áu của tao, chừng nào mày còn sống thì tao vẫn là bố mày!"

 

Trong khoảnh khắc Dương Chinh Minh cảm thấy bi ai cho chính .

 

Người đó tưởng sự im lặng của là mặc nhận, tiếp tục đ-ánh bài tình cảm :

 

“Mười mấy năm qua là do bố tròn trách nhiệm của một cha, nhưng bố cũng nỗi khổ tâm riêng của ."

 

Ông là ở rể nhưng cũng chẳng khác gì ở rể, gia đình nhà vợ môn đăng hộ đối, mấy năm đầu đừng là đón con trai đến bên cạnh, ngay cả việc ông từng một đoạn hôn nhân thực tế ông đều hết sức che giấu để họ .

 

Nghe ẩn ý trong lời của ông Dương Chinh Minh mỉa mai:

 

“Bây giờ ông sợ nhà vợ ý kiến nữa ?"

 

“Nay khác xưa ."

 

Người đó mỉm , “Chinh Minh, bố con oán bố, nhưng m-áu đào hơn ao nước lã, bố tin rằng sẽ một ngày con hiểu cho bố thôi, bây giờ bố chỉ mong con thể cho bố một cơ hội bù đắp."

 

Lúc còn nhỏ Dương Chinh Minh tưởng bố là ngọn núi.

 

Mà bây giờ chỉ thấy hai chữ “tiểu nhân" khuôn mặt đối diện.

 

Vẻ mặt Dương Chinh Minh lạnh lùng:

 

“Nếu cho thì ."

 

Người đó chỉ , giọng điệu bất lực :

 

“Chinh Minh, bố cứ ngỡ con qua cái tuổi hành động theo cảm tính chứ."

 

Dương Chinh Minh trả lời, trực tiếp dậy rời .

 

Sau gặp mặt vui vẻ đó Dương Chinh Minh cũng nghĩ đến việc đó sẽ đối phó với như thế nào, tin tố cáo thi công đúng quy định phản ứng đầu tiên của là chuyện đến .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-223.html.]

sự việc giải quyết quá đỗi suôn sẻ khiến đ-âm hoang mang.

 

Cho đến khi những chuyện như xảy liên tiếp, và xác định gây cho chút rắc rối mới dám khẳng định sự việc là do đó chỉ đạo.

 

Còn về tại đó tung chiêu hiểm mà cứ liên tục tạo những rắc rối nhỏ như thì câu trả lời đơn giản.

 

Người đó tuy cho nếm chút khổ sở để hiểu thế nào là bất đắc dĩ, nhưng đồng thời dồn đường cùng, mà đó sở dĩ mâu thuẫn như đều là vì họ là bố con ruột.

 

hàn gắn tình cảm bố con mà điều nên mới cho chút bài học.

 

lo lắng tình cảm bố con đến mức thể cứu vãn nữa nên mới dừng đúng lúc.

 

Mà theo cách của Dương Chinh Minh, hành động của đó giống như hàn gắn mà giống như đang huấn luyện ch.ó hơn.

 

Thứ đó cũng là con trai mà là một con rối lời.

 

Chương 104 Dự định. Dương Chinh Minh con rối, nên khi nghĩ thông suốt...

 

Dương Chinh Minh con rối, nên khi nghĩ thông suốt nhanh ch.óng liên lạc với những bạn quen từ hồi còn ăn buôn bán đồ lậu.

 

Đối phương là thủ đô, và gia thế hề thấp, trong vòng tròn xã hội của gia đình nhà vợ đó.

 

Nghe Dương Chinh Minh hỏi về nhà họ Cao, đối phương chút thắc mắc:

 

“Sao tự nhiên ông hỏi về nhà họ?"

 

Dương Chinh Minh úp mở :

 

“Dạo gần đây gặp một chút quan hệ với nhà họ Cao."

 

Người ở đầu dây bên rà soát một lượt trong đầu hỏi:

 

“Người ông gặp là con rể nhà họ Cao đấy chứ?

 

dạo ông mới điều đến Thượng Hải."

 

“Chính là ông ."

 

“Vậy ông ngóng chuyện gì?"

 

Dương Chinh Minh :

 

nhà họ Cao dạo tình hình lắm, là đến mức độ nào ?"

 

“Chuyện đó , cụ ông nhà họ năm ngoái mất , đứa con trai duy nhất chút triển vọng thì sai đội nên xảy chuyện , những đứa con khác thì nên trò trống gì."

 

Người ở đầu dây bên ngẫm nghĩ một lát , “ Chu Hải Binh năng lực khá , nhà họ Cao gặp chuyện ông chẳng ảnh hưởng gì cả mà còn thăng chức nữa, nếu ông nhờ vả ông việc thì cũng cần quá lo lắng về nhà họ Chu ."

 

Chu Hải Binh chính là tên của đó.

 

Dương Chinh Minh thầm nghĩ hèn gì, đó chẳng liên lạc với sớm hơn muộn hơn mà tìm đến lúc , hóa là vì cụ ông nhà họ Cao mất , con cái đều tranh khí.

 

là nay khác xưa .

 

Dương Chinh Minh nghĩ ngợi một lát hỏi tiếp:

 

“Ông tính tình của con gái nhà họ Cao kết hôn với ông như thế nào ?"

 

“Cái ... thật sự rõ lắm," ở đầu dây bên , “Bà lớn hơn tận hai mươi mấy tuổi, khác thế hệ , chỉ là quen chứ , nhưng là một tính khí gì cả."

 

Đối phương xong hỏi ngóng chuyện gì, lẽ nào tìm cách tiếp cận để nhờ vả thổi gió bên gối ?

 

Dương Chinh Minh khổ, tìm thổi gió bên gối mà là cho đối phương chuyện Chu Hải Binh liên lạc với , hy vọng đối phương sẽ ầm lên một trận.

 

Tuy nguội khi , nhưng cụ Cao tại chức bao nhiêu năm nay luôn một vài quen cũ.

 

Nhà họ Cao gặp chuyện mà Chu Hải Binh thể thăng tiến, chính là nhờ nguyên nhân .

 

Chu Hải Binh “hàn gắn" tình cảm bố con với thì lợi ích của đứa con gái mà ông sinh với vợ hiện tại chắc chắn sẽ tổn hại, nếu con gái nhà họ Cao tính tình mạnh mẽ thì chắc chắn sẽ đồng ý.

 

cùng Chu Hải Binh diễn màn kịch bố hiền con hiếu, họ thể liên thủ khiến đó buộc từ bỏ ý định .

 

bạn đối phương là một tính khí gì cả.

 

Mặc dù vẫn thường hổ dữ ăn thịt con (vì con mà trở nên mạnh mẽ), nhưng ai cũng thể điều đó, lỡ như đối phương đường đột tìm đối phương liên thủ thì e rằng sẽ rút dây động rừng.

 

Tuy nhiên cuộc điện thoại thu hoạch.

 

Nếu nhà họ Chu vẫn còn, dù nắm thóp Chu Hải Binh thì cũng khó để kéo ông xuống.

 

bây giờ nhà họ Cao đều đang tự lo xong, đương nhiên sẽ phí tâm sức vì một mang họ khác như Chu Hải Binh.

 

Còn về những từng giúp đỡ trong việc thăng tiến của Chu Hải Binh liệu tay một nữa thì Dương Chinh Minh hề lo lắng, thứ nhất là cái ơn cái nghĩa càng dùng càng mỏng; thứ hai là đời sẵn lòng thêu hoa gấm thì nhiều chứ sẵn lòng đưa than ngày tuyết thì chẳng mấy ai.

 

Cho nên vấn đề hiện tại là Chu Hải Binh điểm yếu gì .

 

Chu Hải Binh điểm yếu ?

 

Có chứ.

 

Trong thời gian thanh niên xung phong ông từng một đoạn hôn nhân thực tế với của Dương Chinh Minh.

 

Mặc dù tháng 2 năm 94 trong nước còn thừa nhận hôn nhân thực tế nữa, nhưng những trường hợp hôn nhân thực tế xảy khi điều lệ ban bố thì vẫn xử lý theo điều lệ cũ.

 

Mà lúc Chu Hải Binh quen vợ hiện tại, tuy ông Dương Chinh Minh đang sống xa nhưng đó là vì ông đỗ đại học còn Dương Chinh Minh thì .

 

Lúc đó vì lý do chính sách bà về thành phố thì cũng chỉ thể về Thượng Hải chứ thể đến thủ đô, nên hai buộc xa nhưng hề chính thức chia tay.

 

Lúc Chu Hải Binh kết hôn với vợ hiện tại tuy rõ với Dương Chinh Minh là sẽ chia tay và đưa một khoản bồi thường, nhưng lẽ do ông lo lắng nhà họ Cao chuyện ông từng một đoạn hôn nhân nên hai chỉ là thỏa thuận miệng chứ hề thủ tục.

 

kết thúc hôn nhân thực tế thì cũng cần thủ tục chính thức.

 

Cho nên một cách nghiêm khắc thì Chu Hải Binh thực chất kết hôn với vợ hiện tại trong khi cuộc hôn nhân với Dương Chinh Minh vẫn còn tồn tại, tức là ông phạm tội đa thê.

 

loại tội trong đa trường hợp thực là dân kiện thì quan xét, bởi vì chứng minh sự tồn tại của hôn nhân thực tế thì cần đưa bằng chứng.

 

Mà loại bằng chứng ngoại trừ trong cuộc thì những khác e rằng khó đưa .

 

Chu Hải Binh nhân phẩm tuy gì nhưng con thông minh.

 

Trong thời gian thanh niên xung phong ông cũng giống như tuyệt đại đa các thanh niên xung phong khác chẳng mấy khi sách, khi thông báo khôi phục kỳ thi đại học ban xuống thì cũng chỉ còn một tháng thời gian.

 

ông chỉ cần lật lật sách là thi điểm gần như tuyệt đối, nhận Đại học Thủ đô.

 

Mà những thanh niên xung phong cùng ôn thi với ông thì ngay cả đỗ trung cấp cũng hiếm hoi, mà dù đỗ trung cấp thì nơi đến cũng là thành phố lớn như thủ đô.

 

 

Loading...