Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 206

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:58:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bữa cơm ăn ròng rã gần hai tiếng đồng hồ, khi kết thúc gần tám giờ rưỡi tối.”

 

Vì thời gian khá muộn, nhà của tài xế đoạn đường từ nhà hàng về chỗ ở của Diệp Vi, nên Diệp Vi bảo tài xế lái xe đến gần nhà , khi xuống xe, cô tự lái xe về nhà.

 

Đường về qua Bến Thượng Hải, nhưng kể từ khi Tháp Truyền hình Minh Châu Phương Đông mở cửa cuối năm ngoái, lượng dạo Bến Thượng Hải buổi tối ngày càng đông, cộng thêm việc lượng xe tư nhân ở Thượng Hải tăng gấp bội trong những năm gần đây, những nơi khác thì còn đỡ, chứ Bến Thượng Hải thì ngày càng tắc nghẽn.

 

Diệp Vi chen chúc với , trực tiếp chọn đường vòng.

 

Khi ngang qua một cây cầu, theo đà xe tiến về phía , dư quang của Diệp Vi đột nhiên thấy ở phía bên sông, một bóng giống như sắp ngã xuống nước.

 

Chiếc xe Hạ Lợi lướt qua mặt cầu liền phanh gấp dừng , một bóng bước xuống xe, vội vã bộ đến bờ sông, nhưng thấy bóng tưởng như sắp ngã xuống nước, tuy nửa nhoài ngoài nhưng tay ôm c.h.ặ.t lấy lan can bảo vệ lòng sông.

 

Dáng vẻ giống như tìm ch-ết, mà giống như đang tìm đồ vật gì đó hơn.

 

Mặc dù hành động chút nguy hiểm, nhưng vóc dáng thì đó là một đàn ông trưởng thành, chắc hẳn cái gì là nguy hiểm cái gì , cô mạo tiến khuyên ngăn khi coi là bao đồng.

 

Lòng đồng cảm của Diệp Vi hạn, khi rõ tình hình cô liền định rời .

 

ngay khi chuẩn , một làn gió thổi tới, mang theo thoang thoảng mùi r-ượu.

 

Diệp Vi theo hướng gió thổi, thấy bóng đang bám lan can đang nhấc chân định bước qua lan can.

 

Nếu tỉnh táo thì cô chắc chắn sẽ quản, nhưng mùi r-ượu thể gió thổi tới đây thì rõ ràng là uống ít.

 

Để tránh việc ngày hôm tin nhảy sông t-ự t-ử, Diệp Vi cất cao giọng gọi:

 

“Tiên sinh."

 

Nghe thấy tiếng gọi, bóng một chân bước qua lan can bảo vệ lòng sông ngẩng đầu lên.

 

Dù ven đường đèn nhưng cây cối rậm rạp, vị trí tối, rõ ngũ quan lắm.

 

Chỉ thể thấy tóc rối, những lọn tóc mái trán lòa xòa rũ xuống, lờ mờ che khuất đôi mắt.

 

Tuy nhiên say khướt như Diệp Vi tưởng tượng, giọng cao thấp đáp một tiếng:

 

“Ừm?"

 

Diệp Vi tiến lên phía , cũng đến lan can bảo vệ lòng sông, cách năm sáu bước chân, cúi đầu dòng nước sông đang chảy, hỏi:

 

“Anh đồ rơi xuống sông ?"

 

Anh vẫn giữ nguyên động tác lúc nãy, bắt chước Diệp Vi xuống dòng sông, gật đầu:

 

“Vỏ lon rơi mất ."

 

Lúc Diệp Vi tìm cái gì nên chú ý lắm đến cái vỏ lon đang trôi nổi mặt sông, lúc theo hướng đó thì lờ mờ nhận đó là một cái vỏ lon b-ia.

 

Nghĩ rằng mặt vẫn uống đủ, cô liền :

 

“Nếu còn uống r-ượu thì cứ đến siêu thị mua thêm một lon nữa là , việc gì so đo với cái vỏ lon rơi xuống sông?"

 

Hơn nữa cái vỏ lon thể nổi lên thì bên trong chắc chắn trống , cho dù vất vả vớt nó lên thì cũng chỉ để vứt mà thôi, việc gì phí công như ?

 

ngờ lắc đầu :

 

“Rơi xuống đó , vứt đúng chỗ."

 

Diệp Vi ngẩn , tuy rằng mấy năm nay Thượng Hải đang đẩy mạnh xây dựng văn minh đô thị, nhưng bình thường lúc tỉnh táo thể nhớ vứt r-ác xuống đất lắm .

 

Người say r-ượu mà còn chấp nhất với việc vớt cái vỏ lon rơi xuống sông lên để vứt , nhất thời nên ngốc là quá văn minh nữa.

 

Diệp Vi quá đắn đo về vấn đề , bất kể vì lý do gì mà nhất quyết đòi vớt cái vỏ lon lên, việc đang say r-ượu là sự thật, để một ở đây loay hoay mãi, vỏ lon vớt lộn cổ xuống .

 

Một say r-ượu mà rơi xuống sông thì sống ch-ết là cả một vấn đề.

 

Cô cũng định giúp vớt vỏ lon, một là dụng cụ, hai là cô hề tin tưởng , lỡ như giả say, lỡ như đồng bọn, cô giao tấm lưng của cho thì nguy hiểm bao.

 

Vì thế, Diệp Vi lên tiếng khuyên nhủ:

 

“Ý thức của như , nhưng bây giờ say , đầu óc tỉnh táo cho lắm, vả dụng cụ đ-ánh vớt, cứ tay vớt như , chừng vỏ lon vớt rơi xuống ."

 

Có lẽ là do uống say nên não bộ hoạt động chậm, ngẩn một lúc lâu mới hỏi:

 

“Vậy ?"

 

“Lời khuyên của là, bây giờ hãy xuống khỏi lan can, về nhà , đợi ngày mai tỉnh r-ượu , nếu vẫn còn thì hãy mang dụng cụ đến đây vớt cái vỏ lon lên."

 

Nếu tỉnh dậy mà còn tâm trí đó nữa thì thôi.

 

Diệp Vi nghĩ đoạn nhưng miệng, “Tóm là với trạng thái hiện tại của , khuyên chuyện nguy hiểm như ."

 

Chàng thanh niên suy nghĩ gần hai phút mới gật đầu :

 

“Cô đúng."

 

Nói xong, nửa cái chân đang gác lan can nhấc lên, rốt cuộc là vẫn say nên trong quá trình đó loạng choạng một cái, nhưng may mà tay vẫn rời khỏi lan can nên mới giữ vững c-ơ th-ể.

 

Sau khi vững , Diệp Vi :

 

“Vậy về nhà nhé?"

 

“Anh đường thế nào ?"

 

..."

 

Anh quanh quất một vòng, thế nào.

 

Diệp Vi cũng thấy lạ, tuy rằng khi chuyện với cô biểu hiện bình thường, hề quậy phá, trông giống như say lắm.

 

việc thể cái hành động dùng tay vớt vỏ lon thì giống như say.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-206.html.]

 

Tiễn Phật tiễn tới Tây phương, Diệp Vi hỏi:

 

“Anh còn nhớ sống ở ?"

 

Anh một cái tên, là một khu chung cư gần đó.

 

Diệp Vi ghi nhớ tên khu chung cư, :

 

“Anh đợi chút."

 

Đi ngoài hai bước, sợ so đo với cái vỏ lon nên cô dừng bước :

 

“Anh theo ."

 

“Ồ."

 

Lần câu trả lời của nhanh ch.óng, theo Diệp Vi ngoài.

 

Diệp Vi đến cạnh xe mở cửa xe, cúi lấy chiếc ví cầm tay ghế phụ, từ bên trong lấy một chiếc máy đại ca, đang định gọi cho công ty taxi thì đúng lúc thấy một chiếc Phú Khang chạy tới, vội vàng vẫy tay chặn .

 

Chiếc Phú Khang dừng , Diệp Vi định gọi , nhưng há miệng khựng , cô vẫn tên đối phương.

 

Tuy nhiên giây tiếp theo, cô .

 

Đương nhiên đột nhiên tự giới thiệu bản , mà là b-ình lu-ận :

 

[Ơ?

 

Đây chẳng là Trần Kế Vân ?

 

Anh và nữ chính cũng quen sớm như ?]

 

[ tại nữ chính đột nhiên lao xuống xe cứu , xuyên qua màn đêm trùng trùng, thấy tài năng , sẽ trở thành đại gia công nghệ nên định quen ?]

 

[Hừm, lầu cũng huyền huyễn quá đấy, nữ chính cũng hỏa nhãn kim tinh, còn xuyên màn đêm thấy tài năng của Trần Kế Vân, nghĩ nhiều quá .]...

 

Nhìn thấy dòng b-ình lu-ận cuối cùng, Diệp Vi cũng cảm nhận tương tự, cô hỏa nhãn kim tinh, tài năng cũng là thứ thể cụ thể hóa , khi cứu cô thực sự cứu là một đại gia tương lai nào đó.

 

Hơn nữa thật lòng, Diệp Vi đ-ánh giá tỉ mỉ thanh niên từ trong bóng tối bước .

 

Trông tuổi tác lớn lắm, lẽ từ hai mươi lăm đến ba mươi, ngoại hình cũng tệ, ngũ quan thể là tinh xảo nhưng chuẩn mực, khí chất ôn nhu.

 

qua cuộc trò chuyện , Diệp Vi cảm thấy khí chất giống như là “ngơ" hơn.

 

Thực sự giống một thể trở thành đại gia.

 

thể mặt mà bắt hình dong.

 

Mặc dù mặt sẽ trở thành đại gia, nhưng Diệp Vi định đổi kế hoạch ban đầu, giả vờ như vẫn tên họ là gì, gọi một tiếng “Tiên sinh", vẫy qua đường nhét ghế của xe taxi.

 

Đóng cửa xe , Diệp Vi tiến lên một bước, mở cửa ghế phụ , một cái địa chỉ với tài xế, hỏi:

 

“Đến đó bao nhiêu tiền?"

 

Tài xế địa chỉ thì sắc mặt liền lắm:

 

“Có đoạn đường ngắn như , cứ để tự bộ về ?

 

Còn bắt đưa , lãng phí thời gian của ."

 

“Chủ yếu là say , phía là sông, để tự về sợ là sẽ xảy chuyện, ông cứ coi như việc thiện, đưa một đoạn ."

 

Diệp Vi rút một tờ tiền mệnh giá một trăm tệ từ trong ví , đưa qua , “Đây là tiền xe, cần trả , phiền ông khi đưa đến nơi thì đưa trong khu chung cư, hoặc nếu chung cư bảo vệ thì nhờ họ đưa về nhà."

 

Nghe nửa câu đầu tài xế sắc mặt càng kém, thầm nghĩ nếu nôn xe ông thì ?

 

thấy tiền, Diệp Vi cần trả , sắc mặt ông dịu ngay.

 

Chiếc Phú Khang ông lái giá mở cửa là mười ba tệ, mỗi cây thêm một tệ rưỡi, một trăm tệ ông ít nhất chạy trong một tiếng rưỡi, hơn nữa còn khách liên tục.

 

Mà chỗ ở của thanh niên ghế cách đây đầy hai cây , tắc đường thì mười phút là tới, tiền xe bình thường quá mười sáu tệ, mà phụ nữ ngoài xe sẵn sàng đưa một trăm tệ, tối nay đúng là trúng mánh .

 

Lại qua gương chiếu hậu thấy Trần Kế Vân đang ngoan ngoãn ở ghế , tài xế chút do dự, xua tay vẻ mặt miễn cưỡng :

 

“Được , nể tình cô thái độ , hôm nay việc thiện ."

 

Diệp Vi đáp lời, lùi một bước bên lề đường, tài xế lái xe mới băng qua đường sang phía bên , mở cửa xe bước lên.

 

Ngồi lên xe, Diệp Vi mới phát hiện b-ình lu-ận xuất hiện:

 

[Nữ chính bụng thật đấy, cứu xong còn gọi xe đưa về, hèn chi Trần Kế Vân sẵn sàng chấp nhận sự đầu tư của cô , cũng coi như là ở hiền gặp lành .]

 

[Trần Kế Vân chấp nhận sự đầu tư của Diệp Vi chắc cũng chỉ vì chuyện nhỉ?

 

Vào lúc đó, điều kiện Diệp Vi đưa đúng là nhất thật.]

 

[Thực thấy vận khí của Trần Kế Vân còn hơn, say r-ượu mà cũng thể gặp nhà đầu tư thiên thần, đúng là tuyệt vời ông mặt trời luôn.]

 

[Ai Trần Kế Vân vận khí thì dẹp nhé, thể trở thành đại gia rõ ràng là nhờ thực lực, đầu năm chín lăm lúc công ty hợp tác mở với khác mới lâm tình trạng sắp phá sản vì phần mềm phát triển vi phạm bản quyền nghiêm trọng, nếu đây mà là vận khí thì đời chắc chẳng ai vận khí nữa.]

 

[ thấy hai coi như là đôi bên cùng lợi , lúc Diệp Vi đầu tư, trò chơi do Trần Kế Vân chút danh tiếng, thiếu nhà đầu tư.

 

nếu đầu tư cho Diệp Vi, mà là đối mặt với sự chỉ tay năm ngón của khác thì sự phát triển nữa.]...

 

Nhìn b-ình lu-ận, Diệp Vi rơi trầm tư.

 

Thực việc cô gọi xe đưa về đơn thuần chỉ vì lòng , mà còn yếu tố b-ình lu-ận Trần Kế Vân sẽ trở thành đại gia công nghệ.

 

Mặc dù công việc kinh doanh hiện tại của cô gì giao thoa với giới công nghệ, nhưng sẽ thế nào thì ai cũng , thể quen thêm một sẽ trở thành đại gia thì đối với cô mà là chuyện .

 

 

Loading...