Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 191
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:58:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu kịch bản, chi bằng cứ thuận theo lòng .”
Nói thực lòng, Diệp Vi thích Dương Chinh Minh.
Dù vị trí của trong tim cô đến mức quá sâu đậm, nhưng cô sẵn lòng cùng bắt đầu một mối quan hệ yêu đương.
Anh trai, chẳng thói hư tật nào.
Lúc mới quen còn hút thu-ốc, giờ đến thu-ốc cũng bỏ .
Yêu đương với , bất kể đến cuối cùng , cô chắc chắn chịu thiệt.
Mà từ nới lỏng thái độ đó, cô sớm chuẩn tâm lý , chỉ là dạo công việc quá bận rộn nên chẳng mấy để tâm đến chuyện tình cảm cá nhân.
Giờ đề cập đến, cũng cần kéo dài thêm nữa.
Diệp Vi suy nghĩ một chút gật đầu :
“Được."
Dương Chinh Minh lập tức hớn hở mặt, :
“Ba mươi Tết sẽ qua sớm."
“Được——"
Chữ “" của Diệp Vi còn dứt câu kịp phản ứng .
Cô tức quá hóa , rút tay khỏi tay , vỗ nhẹ mu bàn tay một cái mắng:
“Yêu đương và cùng đón giao thừa, chỉ chọn một trong hai thôi!"
“Được , chọn yêu đương."
Diệp Vi liếc :
“Anh thất vọng lắm ?"
“Không ."
Dương Chinh Minh cố kéo một nụ , nhưng khóe môi kịp nhếch lên kìm nữa, đôi lông mày giãn , ghé sát Diệp Vi :
“Anh vui!"
Anh nâng khuôn mặt cô lên, thẳng mắt cô ở cự ly gần, trịnh trọng :
“Anh ... lâu, lâu, lâu vui như thế ."
Diệp Vi bao giờ nghĩ là da mặt mỏng, nhưng chằm chằm như , cô vẫn chút chống đỡ nổi.
Ánh mắt cô vô thức quanh quất, cho đến khi giọng trầm thấp của vang lên:
“Vi Vi, thể hôn em ?"
Chẳng đợi cô trả lời, đôi môi áp xuống.
Chương 89 Năm 94, Nhà nước ban hành “Về việc thâm nhập nhà ở đô thị..."
Ngày ba mươi Tết, Diệp Vi vẫn cùng Dương Chinh Minh ăn một bữa cơm.
bữa cơm ăn buổi trưa, mà bản địa Thượng Hải đều ăn bữa cơm tất niên buổi tối, nên trong mắt Diệp Vi, đây chắc tính là cơm tất niên.
Tuy nhiên Dương Chinh Minh thấy nó tính.
Tuổi thơ sống ở nơi nhiều thanh niên tri thức từ khắp miền đất nước đổ về, thời gian ăn cơm tất niên của mỗi nhà mỗi khác.
Không chỉ ăn buổi trưa, mà còn dậy từ nửa đêm chuẩn để ăn xong khi trời sáng.
Với , bất kỳ lúc nào trong ngày hôm đó ăn cơm thì đều thể coi là cơm tất niên.
Dĩ nhiên, lúc bàn ăn chỉ một thì tính.
Bữa cơm ăn tại nhà Dương Chinh Minh – căn nhà mà để .
Bao nhiêu năm qua vẫn bán nó .
Tuy nhiên để ở thoải mái hơn, khi tiền, mua luôn căn hộ bên cạnh đ-ập thông, sửa sang thành căn hộ một phòng ngủ một phòng khách, cả bếp và nhà vệ sinh riêng.
Căn bếp hiếm khi dùng tới vì Dương Chinh Minh bận, hơn nữa cũng quá coi trọng việc ăn uống.
So với việc nấu nướng, thà ngoài ăn đại cái gì đó cho xong bữa.
tay nghề nấu ăn của khá .
Món lươn xào (Hưởng du thiện ty) kém gì nhà hàng, món canh măng thịt (Yên đốc tiên) cũng thực sự tươi ngon.
Diệp Vi ăn hết sạch một bát cơm lớn.
Sau khi ăn no nê, Dương Chinh Minh dọn dẹp sơ qua cầm lấy khăn quàng cổ và áo khoác, cùng Diệp Vi dạo.
Hôm nay trong các ngõ nhỏ (lộng đường) náo nhiệt, trái ngược với vẻ đìu hiu của khu phố thương mại bên ngoài.
Hai thong thả dọc theo con phố dài, chẳng mấy chốc đến Bến Thượng Hải.
Gió bên bờ sông lớn và lạnh.
Hôm nay Diệp Vi mặc áo len cao cổ nên quàng khăn.
Ở xe ở nhà thì thấy gì, nhưng đến bờ sông, gió lạnh len lỏi qua từng sợi len khiến cô nhịn mà rụt cổ .
Dương Chinh Minh thấy liền tháo khăn quàng cổ của , bước một bước đến mặt cô, quàng cho cô.
Đứng đối diện như thế , tầm mắt Diệp Vi vặn rơi cổ .
Cổ thô nhưng cũng quá thanh mảnh, trông vặn.
Đường cong yết hầu rõ ràng, xương quai xanh cũng sắc nét, xuống nữa thì thấy rõ.
Ừm, hôm nay mặc một chiếc áo len cổ tròn thấp.
Trông vẻ cần chiếc khăn hơn cô, nên cô ngăn động tác của và :
“Anh tự quàng ."
“Anh lạnh."
Dương Chinh Minh xong vẫn tiếp tục động tác tay.
Chiếc khăn dài quấn vài vòng quanh cổ cô, đó thắt thành một cái nút lớn.
Diệp Vi đành ngăn một nữa, cô :
“Để tự em ."
Sau khi cô điều chỉnh, chiếc khăn trông quả thực hơn nhiều.
Khăn trắng phối với chiếc áo khoác màu đỏ đại hồng cô cũng hợp, tôn lên nụ rạng rỡ khuôn mặt cô.
Dương Chinh Minh thấy , kìm tiến lên một bước, cúi đầu định hôn lên môi cô.
kịp chạm , hai thấy tiếng “tạch tạch tạch" vang lên.
Cả hai cùng đầu về phía phát âm thanh, chỉ thấy hai đứa trẻ đang chơi pháo ném.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-191.html.]
Diệp Vi thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng sực nhớ đây là nơi công cộng.
Mặc dù là những năm 90, việc ôm hôn đường phố còn quá hiếm gặp, nhưng cô từng việc bao giờ nên tránh khỏi ngại ngùng.
Thế là cô đẩy Dương Chinh Minh , :
“Về thôi!"
Diệp Vi nhà Dương Chinh Minh nữa.
Khi đến lầu nhà , cô lên xe về thẳng nhà .
Đến khu tập thể nhà máy cơ khí, khi Diệp Vi chuẩn xuống xe, Dương Chinh Minh gọi cô .
Anh lấy từ trong túi một chiếc hộp nhung đỏ nhỏ bằng lòng bàn tay, :
“Quà năm mới."
Diệp Vi ngẩn một lát :
“Em chuẩn quà cho ."
“Em thể đến ăn cơm tất niên với là món quà năm mới tuyệt vời nhất ."
Dương Chinh Minh mở hộp , bên trong là một chiếc lắc tay.
Anh lấy chiếc lắc và :
“Cách đây một thời gian ngang qua cửa hàng , thấy chiếc lắc tay trong tủ kính, bỗng nhiên thấy hợp với em nên mua."
Vốn dĩ định tặng lúc tỏ tình chính thức, nhưng vì thời gian tỏ tình lùi từ Tết sang Tết nên chiếc hộp vẫn để ở nhà.
Ai ngờ Tết còn đến mà quan hệ của họ tiến thêm một bước, thế là chiếc lắc tay trở thành quà năm mới.
Dương Chinh Minh giải thích nhiều như , chỉ kéo tay Diệp Vi , xắn ống tay áo cô lên, đeo chiếc lắc cổ tay cô, đó ghé sát , hôn nhẹ lên môi cô và :
“Chúc mừng năm mới."
Nụ hôn kết thúc, Diệp Vi :
“Chúc mừng năm mới."
Dương Chinh Minh mỉm , xoa đầu cô bảo:
“Lên nhà ."...
Về đến nhà, Diệp Binh và Diệp Phương chuẩn xong bữa cơm tất niên cho buổi tối.
Cả hai đều nấu ăn giỏi hơn Diệp Vi nên cô tự giác, tự lượng sức mà xông trổ tài, cùng lắm chỉ cạnh phụ giúp lặt vặt.
Hai hỏi Diệp Vi buổi trưa .
Tuy họ gặp Dương Chinh Minh nhưng chị cả một đối tượng đang tìm hiểu.
Lúc sáng khi khỏi cửa chị bảo tìm bạn, nhưng khi bàn bạc, cả hai thống nhất cho rằng Diệp Vi gặp đối tượng .
Thậm chí Diệp Binh còn cảm thấy, ước chừng họ tiến tới bước tiếp theo.
Tức là, chị cả của họ lẽ yêu .
Đối với yêu của chị cả, hai dĩ nhiên thể yên tâm.
từ xưa đến nay chỉ thấy cha chị phản đối con cái em út yêu đương kết hôn, chứ thấy em trai em gái phản đối chị kết hôn bao giờ.
Dù họ yên tâm thì trong chuyện dường như cũng chẳng quyền lên tiếng.
Hơn nữa Diệp Vi năm nay 23 tuổi, trong khu tập thể những sớm thì ở tuổi cô là trẻ con .
Diệp Vi vì họ mà cứ độc mãi, nay khó khăn lắm mới yêu đương, họ mà nhảy thì thật quá vô lương tâm.
Hai bàn bạc xong, quyết định cứ giả vờ như .
Dù nếu chị cả thể yêu đương lâu dài với , chắc chắn họ sẽ gặp mặt.
Đến lúc đó nếu thấy đáng tin, họ sẽ tìm cách khuyên nhủ .
Còn nếu đợi chị cả sắp xếp gặp mặt mà chia tay, thì họ càng cần lo lắng, chỉ cần an ủi chị thật là .
Hai nhắc tới, Diệp Vi tự nhiên cũng chủ động đề cập.
Mặc dù khi xác định quan hệ, thời gian tiếp xúc giữa Diệp Vi và Dương Chinh Minh kéo dài tới hai năm, ở cạnh cũng khá vui vẻ, nhưng ở cạnh với tư cách đối tượng mập mờ và chính thức yêu đương chắc chắn điểm khác biệt.
Vì trong mắt Diệp Vi, mối quan hệ giữa cô và Dương Chinh Minh vẫn định.
Cô cũng cần các em đưa ý kiến tham khảo, nên trong ngắn hạn, cô định giới thiệu ba quen với .
Tất nhiên cô cũng định giấu giếm, nếu thực sự , cô chẳng để Dương Chinh Minh đưa về tận cổng khu tập thể.
Thế nên nếu các em chủ động hỏi, cô cũng sẽ che giấu sự tồn tại của .
Chúng hỏi, Diệp Vi liền coi như chúng .
Ngoại trừ việc ban ngày đến nhà Dương Chinh Minh ăn một bữa cơm, đêm ba mươi năm nay gì khác biệt so với năm.
Ăn xong cơm tất niên, ba chị em chẳng cả, đều rúc trong phòng Diệp Vi xem Xuân Vãn (Chương trình chào xuân).
Cứ thức như cho đến khi tiếng hát “Khó quên đêm nay" vang lên, Diệp Binh dắt Diệp Phương xuống lầu đốt pháo.
Lúc , một khu vực ở Thượng Hải bắt đầu cấm đốt pháo hoa, nhưng quận Dương Thụ trong phạm vi cấm.
Sau mười hai giờ đêm, tiếng pháo trong khu tập thể vang lên từng hồi liên tiếp.
Diệp Vi xuống lầu, nhưng cô bước khỏi cửa, ở hành lang tầng hai xuống.
Đợi các em đốt pháo xong lên lầu, Diệp Vi lì xì cho mỗi đứa một bao hồng bao và :
“Chúc mừng năm mới."...
Vừa qua đêm ba mươi, Diệp Vi bắt đầu bận rộn.
Năm nay cô đến chúc Tết thực sự nhiều, dĩ nhiên đến chúc Tết cô cũng ít.
Ngoài nhân viên công ty, bạn học lớp bồi dưỡng, còn ít hộ dân trong khu tập thể.
Trước đây, những hộ dân sẽ đến chúc Tết Diệp Vi.
Cấp bậc của cô cao, tuổi đời trẻ, trong mắt đại đa cư dân, cô đến chúc Tết họ thì đúng hơn.
Đến năm nay, những giữ suy nghĩ đó vẫn ít.
cũng nhiều đổi suy nghĩ.
Không vì cô trở thành cổ đông lớn thứ hai của nhà máy, mà là vì tạo mối quan hệ với cô, để nhờ vả sắp xếp cho , bạn bè, thậm chí là con cái việc tại “Hành tinh bảo bối" (Baby Planet).
Trong lòng họ dĩ nhiên càng sắp xếp Điện máy Tín Đức hơn.
Mặc dù hai năm nay nghỉ việc kinh doanh riêng ngày càng nhiều, nhưng đa vẫn cầu sự định, cảm thấy “bát cơm sắt" của nhà máy quốc doanh là nhất.
Điện máy Tín Đức mặc dù tiến hành cải tổ chế độ cổ phần, nhưng giống như nhiều lo sợ đó là nó sẽ trở thành nhà máy riêng của giám đốc mới.
Hiện tại kinh tế quốc doanh vẫn chiếm tỷ trọng lớn, vẫn là nhà máy quốc doanh.
Lại thêm việc ăn của nhà máy ngày càng khấm khá, phúc lợi của công nhân viên cũng dần nâng cao.
Ổn định, thu nhập cao, việc sắp xếp cho bạn bè là một chuyện, nhưng trong việc chọn nghề nghiệp cho con cái, chắc chắn họ sẽ ưu tiên xem xét Điện máy Tín Đức.