Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 190

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:58:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hôm nay chắc là vì nghỉ , cần gặp nhân viên, cũng chẳng cần gặp khách hàng nên tạo kiểu tóc, mái tóc mềm mại xõa xuống, lọn tóc trán rẽ ngôi lệch.”

 

Trông trẻ mấy tuổi, giống như một sinh viên .

 

Diệp Vi từng cái từng cái một xoa tóc , động tác giống như đang nựng mèo, giống như đang xoa đầu ch.ó...

 

Khi những suy nghĩ quái dị đó nảy , c-ơ th-ể Dương Chinh Minh khựng một chút, đang phân vân nên bảo cô dừng tay .

 

lời đến bên miệng vì luyến tiếc sự mềm mại mà dừng .

 

Diệp Vi cũng xoa lâu, vài giây liền rụt tay về, Dương Chinh Minh nghiêng đầu cô, nhưng đầy hai giây cô dùng ngón tay ấn mặt :

 

“Nhìn đường kìa."

 

“Đến nơi ."

 

Dương Chinh Minh dùng một tay đ-ánh vô lăng, lái xe con đường thẳng tắp cổng khu tập thể Nhà máy Cơ khí.

 

Dừng xe nhưng lập tức mở khóa, cúi đầu, ánh mắt di chuyển từ đôi bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của hai lên phía , cuối cùng dừng gương mặt Diệp Vi, rốt cuộc cũng mở lời:

 

“Tết em định đón thế nào?"

 

“Đón như năm thôi, cùng em trai em gái ăn bữa cơm tất niên, đó thì chúc Tết."

 

Có lẽ cũng sẽ chút khác biệt, những năm cô chỉ cần đến nhà các lãnh đạo đồng nghiệp ở phòng kế toán chúc Tết, năm nay việc kinh doanh phất lên , đối tượng chúc Tết thêm của các bên hợp tác, các bạn học ở lớp bồi dưỡng cũng cần thăm hỏi.

 

Còn cả các lãnh đạo cấp cao của Đồ điện Tín Đức nữa, đây cô chỉ là một nhân viên nhỏ, đến nhà chúc Tết cũng chẳng tư cách, nhưng năm nay các lãnh đạo trong xưởng đến chúc Tết cô thì cô dám chắc, nhưng cô nhất định chút biểu hiện, đến thăm hỏi một chút.

 

đối tượng chúc Tết tuy nhiều thêm nhưng quy trình thì vẫn chỉ thôi, Diệp Vi chi tiết, liền hỏi:

 

“Anh thì ?

 

Định đón Tết thế nào."

 

Hỏi xong Diệp Vi liền hối hận ngay.

 

Cô và Dương Chinh Minh quen lâu, cảnh gia đình của cô cơ bản đều rõ.

 

Sau khi bố ly hôn, sống với vài năm, đó cũng , bắt đầu sống cùng bà ngoại và .

 

Sau khi bà ngoại qua đời, đối với chỉ là tình cảm ngoài mặt, trong đó cũng liên quan đến vấn đề quyền sở hữu nhà cửa.

 

Quyền sở hữu căn nhà của nhà họ Dương phức tạp.

 

Nhà họ Dương khi thành lập đất nước điều kiện , kinh doanh một cửa hàng, xây một tòa nhà lầu ba tầng.

 

Chính vì khi giải phóng thành phần gia đình lắm, khi phong trào lớn bắt đầu căn nhà cũng tịch thu, chỉ để hai căn phòng cho cả gia đình họ ở.

 

Sau khi cải cách mở cửa chính sách sự đổi, những thể chứng minh quyền sở hữu nhà cửa đều thể đến các cơ quan liên quan để đòi nhà.

 

Dương Chinh Minh trong thời gian phong trào lớn xuống nông thôn, đến đầu những năm 80 mới về thành phố, lúc đó căn nhà của gia đình tuy đòi nhưng tên cả của bà.

 

Bà đương nhiên chịu để yên, thế là hai em ầm ĩ đến mức thể hòa giải .

 

Vì bà cụ vẫn còn sống, căn nhà một nửa thuộc về bà, nên Dương Chinh Minh chỉ tranh đấu giành một phần ba của một nửa còn .

 

Mẹ Dương Chinh Minh giành nhà xong liền tay bán quyền sở hữu cho cả, đó cầm tiền đưa con trai đến Thủ đô chuẩn hội hợp với chồng, kết quả là đến nơi mới đối phương mới.

 

Nói là mới thì cũng hẳn là chính xác, đại học cho phép yêu đương, huống chi họ tuy đăng ký kết hôn nhưng ở nông thôn thực sự tổ chức tiệc r-ượu, còn sống chung với mấy năm .

 

Người đó luôn tinh ranh, bao giờ để bản rơi tình cảnh khó khăn cả.

 

mới, chẳng thà là đối tượng mập mờ, “tình trong như mặt ngoài còn e", tiến thể công lùi thể thủ.

 

Trước khi Dương Chinh Minh sáng tỏ sự thật, lẽ vẫn đang cân nhắc cái lợi cái hại, nhưng khi sự thật phơi bày, trực tiếp đề nghị chia tay.

 

Mẹ Dương Chinh Minh là một phụ nữ yếu đuối, đàn ông lòng đổi thì chẳng thể giữ nổi, thế là bà đòi một khoản tiền dứt khoát chia tay.

 

Quay về Thượng Hải, bà dùng tiền bán nhà để mua một căn nhà nhỏ khác, tiền đòi từ chồng cũ thì bà nhờ quan hệ để tìm một công việc ở cửa hàng Hữu Nghị.

 

Lúc mới bắt đầu là hậu cần, đó bà chăm chỉ học ngoại ngữ, điều động nội bộ sang bộ phận bán hàng, trở thành một nhân viên bán hàng.

 

Cũng chính ở đó bà quen chồng hiện tại.

 

Trước khi theo chồng hiện tại nước ngoài, bà gửi con trai về nhà ngoại, tiền tiết kiệm trong tay chia đôi, một nửa giao cho dùng chi phí sinh hoạt cho con trai cho đến khi trưởng thành, một nửa thì đưa trực tiếp cho con trai để gửi tiết kiệm dùng lúc khẩn cấp.

 

nước ngoài mấy năm thì bà cụ Dương mắc bệnh nặng, cả họ Dương chịu bỏ tiền cứu , Dương Chinh Minh đành dùng đến tiền để .

 

Cuối cùng tiền thì tiêu hết, nhưng cũng chẳng giữ .

 

Cậu cả họ Dương và Dương quan hệ vốn rạn nứt từ lâu, giờ qua đời, lẽ tự nhiên chẳng thể nào để Dương Chinh Minh ở trong nhà, càng chẳng thể bỏ tiền nuôi ăn học.

 

May mà Dương Chinh Minh để một căn nhà nhỏ, khiến đến nỗi lang thang đầu đường xó chợ, vì thành tích học tập nên nhà trường đặc biệt miễn học phí cho , ngoài còn thêm trợ cấp.

 

trợ cấp nhiều, chỉ đủ để miễn cưỡng duy trì sự sống, để sớm thoát khỏi cuộc sống , năm lớp 11 nhảy lớp, chỉ mất hai năm là học xong chương trình cấp ba.

 

Nghe Vương Hạo đến đây, Diệp Vi khỏi hồi tưởng trường học của Dương Chinh Minh, bất giác hỏi thi đại học bao nhiêu điểm.

 

Vương Hạo tự hào con đó, tâng bốc :

 

“Anh Minh từ nhỏ đầu óc linh hoạt , cấp một học ở vùng Tây Bắc, giáo trình bên đó giống với Thượng Hải, lúc mới chuyển về đúng kỳ thi giữa kỳ, kết quả thi ba môn cộng còn bằng điểm một môn của khác, còn hiểu tiếng Thượng Hải, nhiều đầu óc vấn đề.

 

Kết quả là đến cuối kỳ lọt top 10 của lớp, đến học kỳ hai thi tiếp thì nhất , bắt đầu là thiên tài, nhưng mà..."

 

Diệp Vi xong liền tò mò hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-190.html.]

 

mà cái gì?"

 

nhà họ Dương thiên phú học tập cũng bình thường thôi, còn bố là thủ khoa của tỉnh năm khôi phục kỳ thi đại học," Vương Hạo suy nghĩ , “Nghe Minh trông cũng giống bố , nên thích cho lắm."

 

Bố từ lâu còn liên lạc, gia đình ở tuy xa, khi phát đạt cũng ý định hàn gắn quan hệ, nhưng chắc chắn sẽ bằng lòng cùng họ đón Tết.

 

câu hỏi của cô những thừa thãi mà còn thể chạm nỗi đau của .

 

Dương Chinh Minh hề cảm thấy chạm nỗi đau, hồi còn thiếu niên quả thực dễ vì lời của khác mà đau lòng buồn bã, ví dụ như bố bỏ rơi hai con , ví dụ như giận cá c.h.é.m thớt nên thích .

 

Mỗi thấy những lời sắc mặt đều đổi lớn, thậm chí còn tay với .

 

Cùng với việc tuổi tác ngày một tăng lên, những lời chẳng còn thể khiến d.a.o động nữa, là vì trưởng thành hơn ?

 

Anh nghĩ là .

 

Bản chất của việc chạm nỗi đau là vì còn quan tâm, lúc đó vẫn còn ôm mộng tưởng đối với , thậm chí là đối với bố bỏ rơi họ, nên mới thể nổi những lời như .

 

khi mất che mưa chắn gió cho , mộng tưởng bố bỏ rơi sẽ tìm , nhưng thực tế là khi một chật vật mưu sinh, còn đặt bất kỳ kỳ vọng nào bất cứ ai trong họ nữa, và cũng dần dần học cách quan tâm.

 

dù một trái tim mài giũa đến mức lạnh lùng cứng rắn đến , thấy khác đón Tết gia đình đoàn viên còn thì thui thủi một , tâm trạng khó tránh khỏi sẽ thấy sa sút.

 

Hai năm thì còn đỡ, năm đang bận rộn vì chứng chỉ đăng ký mua, năm ngoái dự án đang tiến hành một nửa, mãi đến tận tối ngày 29 Tết vẫn còn đang bàn tiệc.

 

Mà năm nay dự án cũ kết thúc, dự án mới vẫn bắt đầu, vì bận rộn như nên cho cấp nghỉ Tết , bản cũng theo đó mà rảnh rỗi .

 

Ở nhà đợi một ngày, buổi tối đếm thời gian, ước chừng buổi tiệc tất niên của Hành Tinh Bảo Bối chắc là kết thúc , liền gọi điện cho cô.

 

Lúc mới bắt đầu chỉ nghĩ giọng cô là , thấy giọng gặp cô, gặp thấy chút thỏa mãn, ma xui quỷ khiến thế nào nắm lấy tay cô.

 

Lúc thấy câu hỏi của Diệp Vi, trong đầu Dương Chinh Minh chỉ duy nhất một câu hỏi.

 

Anh nên thừa thắng xông lên đề nghị cùng đón Tết thì hơn, là lùi một bước để tiến...

 

Anh chọn phương án , :

 

“Tạm thời vẫn nghĩ , hôm nay gọi điện bảo đến nhà ăn bữa cơm tất niên, nhưng cho lắm, nên chắc là sẽ ở nhà ngủ thôi, đến bữa thì đối phó qua loa một chút."

 

Diệp Vi do dự :

 

“Dù cũng là Tết mà, cũng thể quá qua loa ."

 

Dương Chinh Minh mỉm :

 

một , chuẩn nhiều món thì lãng phí, ít quá thì chẳng tâm trạng , đành đối phó qua loa thôi."

 

“Anh thể tìm bạn bè mà."

 

“Họ đều gia đình cả , chen thì tiện cho lắm."

 

Diệp Vi điều gì đó, ngước mắt lên .

 

Ánh đèn từ phía hắt xuống, theo hàng mi của cô khẽ chớp, những điểm sáng lấp lánh rơi trong mắt cô.

 

Dương Chinh Minh giống như mê hoặc, từng chút một tiến gần cô, trầm giọng hỏi:

 

“Vi Vi, em bằng lòng cùng đón Tết ?"

 

Mặc dù trong lòng linh cảm từ , nhưng khi thấy lời , mắt Diệp Vi vẫn đột ngột mở to hơn, cái đầu cũng “xoạt" một cái sang hướng khác, đăm đăm màn đêm đen ngòm phía , hồi lâu mới khẽ c.ắ.n môi :

 

“Em cũng nhà mà."

 

cũng gặp em trai em gái của em."

 

Câu cứ như thể, như thể...

 

Như thể cái gì thì Diệp Vi hình dung , nhưng cô gì đó đúng, liền nghiêng đầu hỏi:

 

“Anh lấy tư cách gì để gặp em trai em gái của em?"

 

Câu hỏi đúng là gãi đúng chỗ ngứa của Dương Chinh Minh.

 

Anh chẳng hề do dự mà câu mà kể từ cái đêm đầu tiên đưa Diệp Vi đến cổng khu tập thể Nhà máy Cơ khí cho đến tận bây giờ vẫn luôn hỏi:

 

“Vi Vi, thích em, em bằng lòng bạn gái của ?"

 

Lúc mới bắt đầu Dương Chinh Minh định dịp Tết Dương lịch sẽ hỏi Diệp Vi câu , nhưng khi lịch trình thi đấu của cuộc thi sơ tuyển do Hành Tinh Bảo Bối tổ chức, lùi thời gian nửa tháng.

 

khi hẹn thời gian với cô, đặt nhà hàng, chuẩn sẵn hoa tươi xong xuôi thì hôm đó đột ngột nhận điện thoại của Diệp Vi, công ty cô việc đột xuất cần cô về xử lý, và chắc chắn khi nào mới kết thúc, bữa cơm đó đương nhiên là tan thành mây khói.

 

Sau đó cô bận rộn đến mức tối tăm mặt mũi, gặp cô một cũng khó, gì đến chuyện chính thức tỏ tình.

 

Nên nghĩ là cứ đợi thêm chút nữa , qua Tết xong thì mùng 8 chính là kỷ niệm hai năm ngày hai quen , ngày đó lẽ sẽ ý nghĩa kỷ niệm hơn.

 

kế hoạch thường chẳng bao giờ theo kịp sự đổi cả, còn qua Tết kìm nén nổi nữa .

 

So với lúc Dương Chinh Minh hỏi cô bằng lòng cùng đón Tết , thì khi thấy câu hỏi Diệp Vi tỏ bình tĩnh hơn nhiều.

 

Họ quen gần hai năm , thời gian cũng chẳng là ngắn, một năm trở đây tiếp xúc cũng nhiều, giữa hai sự thấu hiểu nhất định.

 

Mặc dù lúc mới thấy màn đ-ạn Diệp Vi nghĩ yêu đương thì xem màn đ-ạn , đó phù hợp thì yêu, phù hợp thì thôi.

 

cô và Dương Chinh Minh với lâu như , màn đ-ạn cũng từng xuất hiện những cuộc thảo luận nào liên quan đến đời sống tình cảm cá nhân của cô cả, thể thấy là hoặc là họ đăng nhưng cô thấy, hoặc là cô quá kín tiếng nên những màn đ-ạn rõ tình trạng tình cảm của cô .

 

 

Loading...