Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 166
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:46:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trong thời gian đầu tư bất động sản, chỉ cần thể đặt chân là thể kiếm bộn tiền.”
Cũng chính vì , những bán lẻ đa phần giàu bằng những bất động sản, sự ganh đua tương ứng cũng quá gay gắt.
Ngành cũng cấp thiết như bất động sản, trừ phi kinh doanh cực lớn nếu khó gặp lãnh đạo.
Như Diệp Vi, ăn cũng coi là , nhưng đến giờ vị lãnh đạo lớn nhất cô gặp cũng chỉ là giám đốc nhà máy Tín Đức.
Cho nên Diệp Vi mấy cần phô trương bộ mặt, ngoài bàn chuyện hợp tác thể vẫy taxi là lắm , mua xe chủ yếu cũng là để cho thuận tiện.
So sánh , Diệp Vi đương nhiên cân nhắc đến hiệu quả chi phí hơn.
Diệp Vi còn kịp mua, màn hình ảo bảo giá xe mất giá nhanh lắm, bỏ mười mấy vạn mua cái xe, mười năm vài vạn tệ cũng chẳng ai thèm mua.
nếu bỏ mười mấy vạn mua căn nhà, mười năm giá tăng gấp đôi vẫn khối tranh cướp.
Lại b-ình lu-ận bảo xe cộ đổi mẫu mã nhanh, giờ thấy Jetta và Fukang hiệu quả chi phí , nhưng đợi khi cô ăn lớn hơn thì hai loại xe còn mấy xứng tầm nữa.
Chi bằng bây giờ mua cái xe rẻ thôi, vài năm nữa cần phô trương thì trực tiếp mua hẳn loại thương hiệu xịn hơn, tiền dư đem mua nhà, vài năm nữa mức tăng giá nhà cộng thêm tiền thuê khi đủ tiền mua xe trả thẳng luôn chứ.
Diệp Vi thấy b-ình lu-ận lý.
Ba căn nhà và một cửa hàng cô mua năm ngoái, mấy căn ở Phố Đông tạm thời dễ cho thuê lắm, nhưng hai căn ở Hoàng Phố năm nay khi lượt trang trí và để thoáng khí thì nhanh ch.óng cho thuê , mà tiền thuê đáng kể, cao hơn nhiều so với lương trung bình ở Thượng Hải.
Hơn nữa theo giá nhà ở Thượng Hải tăng lên, tiền thuê cũng tăng theo hàng năm, biên độ hề thấp.
Diệp Vi cảm thấy chậm nhất là sang năm, tiền thuê hai căn nhà đó của cô chắc thể vượt qua con bốn chữ .
Sau khi cân nhắc kỹ, Diệp Vi dứt khoát hạ tiêu chuẩn tiêu dùng, mua một chiếc Xiali.
Dù là mua Xiali để tiết kiệm tiền, nhưng tiền mua xe cộng cả thủ tục cũng tốn gần mười vạn tệ, chẳng hề rẻ chút nào.
Mà gara ở khu vực sầm uất, lái đường hề thoáng đãng, Diệp Vi là lính mới tò te, lái xe mà đ-âm sầm cột điện thì cô xót ch-ết mất.
Đ-âm còn tệ hơn, mất tiền là chuyện nhỏ, khiến khác thương thậm chí mất mạng mới là chuyện lớn.
Vì an tính mạng của khác, cũng vì an tài sản của chính , khi lấy xe Diệp Vi dám trực tiếp cầm lái ngay.
Cô để Dương Chinh Minh lái một mạch tận vùng ngoại ô, nơi đường xá xong nhưng tạm thời thông xe, cơ bản thấy bóng , mới đổi sang ghế lái.
Ngồi ghế, thắt dây an , đầu óc Diệp Vi khoảnh khắc trống rỗng, cô sang hỏi Dương Chinh Minh ở ghế phụ:
“Khởi động xe thì bước đầu tiên gì nhỉ?"
Dương Chinh Minh đang thắt dây an bỗng ngẩng phắt đầu lên, chằm chằm Diệp Vi, vẻ mặt nghiêm trọng :
“Đạp phanh , đó mới ."
“Không cái , em là đạp phanh ."
Diệp Vi xua tay, đợi Dương Chinh Minh tỏ vẻ thắc mắc nhớ ngay:
“À đúng , là điều chỉnh gương chiếu hậu."
Thói quen thị giác của mỗi mỗi khác, hơn nữa hai họ sự chênh lệch về chiều cao nên đúng là cần điều chỉnh gương.
Dương Chinh Minh thở phào, hạ cửa kính xe xuống chỉnh cái gương bên , hỏi:
“Có thấy em?"
“Dạ thấy ạ."
Diệp Vi một cái, xác định vấn đề gì liền chỉnh luôn gương bên phía ghế lái, bảng đồng hồ, xác định các đèn chỉ thị đều vấn đề gì.
Thực bước mấy cần thiết, chiếc xe mới lái từ gara , Dương Chinh Minh lái suốt một đoạn đường, trừ phi xe gặp vấn đề từ lúc xuất xưởng, nếu đến mức hỏng hóc nhanh như .
trong lòng Diệp Vi căng thẳng nên tránh khỏi việc rập khuôn theo sách vở.
Lái xe cẩn thận là chuyện , Dương Chinh Minh cô, nghiêng , cúi đầu chăm chú các động tác của Diệp Vi.
Đạp phanh, , bật đèn xi nhan trái, rõ ràng phía chẳng gì nhưng Diệp Vi vẫn theo quán tính gương chiếu hậu một cái, từ từ nhả phanh, đồng thời nhẹ nhàng nhấn ga.
Khoảnh khắc chiếc xe khởi động, Diệp Vi gần như nín thở, đường môi mím c.h.ặ.t.
Đợi xe lăn bánh êm ái cô mới thở hắt một dài, cơ hàm cũng còn nghiến c.h.ặ.t như nữa, nhưng trong lòng vẫn còn chút căng thẳng, thẳng tắp, thậm chí đổ về phía vô lăng.
Cho nên khi quan sát một lát, Dương Chinh Minh bảo:
“Em thể thả lỏng một chút, cần gồng c.h.ặ.t thế , cứ cầm chắc vô lăng là ."
Diệp Vi một chữ cũng lọt tai, mãi đến khi xong cô mới vội vàng liếc một cái:
“Hả?
Anh gì với em ?"
Dương Chinh Minh khựng một chút bảo:
“Không gì ."
Diệp Vi ừ một tiếng, tiếp tục căng thẳng về phía .
Đến ngã tư, cô nhẩm quy tắc giao thông, lái xe làn chuyển hướng rẽ.
Sau khi rẽ thành công, Diệp Vi mới nhớ hỏi Dương Chinh Minh bên cạnh:
“Vừa nãy em sai chỗ nào ?"
“Không, em lắm."
Được khẳng định, Diệp Vi để lộ nụ , liên tiếp rẽ thêm mấy nữa.
Mỗi rẽ thành công, sự căng thẳng trong lòng Diệp Vi giảm vài phần.
Sau bảy tám cua, cô cảm thấy thể nội thành thử sức .
Dương Chinh Minh cũng thấy cô vấn đề gì, thế là chuyện quyết định như .
lái một lúc, Diệp Vi phát hiện một vấn đề quan trọng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-166.html.]
“Vào nội thành thì lái theo hướng nào ạ?"
Lúc khỏi thành là Dương Chinh Minh lái, lộ trình vẫn còn khá rõ ràng, nhưng trong quá trình lái thử cô rẽ trái rẽ liên tục, căn bản rẽ .
Dương Chinh Minh cũng hỏi khó, dù nhớ đại khái lộ trình nhưng nhớ kỹ một chút thì phát hiện hai ngã tư chắc chắn lối nào.
Mà xung quanh hoang vu vắng vẻ, nhất thời cũng khó tìm để hỏi đường.
Dương Chinh Minh suy nghĩ một chút bảo:
“Đợi tí."
Nói xong đẩy cửa xe bước xuống, giữa đường quan sát cái bóng một hồi lên xe chỉ một hướng, bảo:
“Nội thành ở hướng Tây Nam, cứ lái theo hướng em."
“Dạ ."
Diệp Vi đáp lời, lái xe một mạch về hướng Tây Nam.
Mười mấy phút , các công trình xung quanh quả nhiên nhiều lên, bên đường còn sạp báo.
Dương Chinh Minh xuống xe mua một tấm bản đồ và hai chai nước, tiện thể hỏi đường ông chủ sạp luôn.
Quay xe, đưa một chai nước cho Diệp Vi, mở bản đồ xem một lúc, kết hợp với câu trả lời của ông chủ sạp, nhanh ch.óng vạch con đường ngắn nhất để về nhà máy cơ khí.
“Về nhà máy cơ khí ạ?"
Diệp Vi lộ vẻ ngạc nhiên:
“Anh cần lấy xe ?"
Dương Chinh Minh bảo:
“Xe , mai nhờ qua lấy."
“Thế để em lái xe đưa về nhé."
Dương Chinh Minh ngước mắt cô:
“Em chắc chắn là thể tự lái xe về một chứ?"...
Không chắc chắn lắm.
Dù Diệp Vi lái xe hơn một tiếng đồng hồ nhưng suốt cả quãng đường gặp mấy chiếc xe, cũng chẳng mấy, đường xá đường mới , khá bằng phẳng.
Sau khi lái nội thành chắc chắn sẽ dễ dàng như , xe đông đông, đường xá chằng chịt, sơ sẩy một chút là nhầm ngay.
hơn một tiếng lái xe, Diệp Vi tự tin hơn nhiều, vả cô sớm muộn gì cũng tự đường, Dương Chinh Minh thể cứ mãi ở ghế phụ nhắc nhở cô .
Diệp Vi :
“Anh ở trung tâm thành phố, em thể lái xe đưa về thì cũng thể tự lái xe , vấn đề gì ạ."
Cái kiểu học lái xe xong để mặc tự bộ về, Diệp Vi nổi.
Hơn nữa cô lo lắng nếu lái xe thẳng về khu tập thể nhà máy cơ khí, Dương Chinh Minh trong quá trình tự bắt xe về mà đụng cư dân khu tập thể thì khi đ-ánh mất.
Mặc dù đầu năm ngoái, trong quá trình nhóm Dương Chinh Minh đến cổng nhà máy cơ khí bày sạp thu mua chứng nhận quyền mua cổ phiếu, họ hề hành vi lừa dối nào, những lúc đó vội vàng bán thể trách .
con mà, luôn thích đổ trách nhiệm lên đầu khác, cho dù là họ hàng bạn bè mà vì bán rẻ chứng nhận quyền mua cổ phiếu trở mặt với cũng ít, huống chi Dương Chinh Minh và những còn là lạ.
Cộng thêm việc năm ngoái chứng nhận quyền mua cổ phiếu đẩy giá lên cao nhất là một vạn tệ, trong mắt những bán , họ lỗ một phát là mấy vạn thậm chí mười mấy vạn, trong lòng đương nhiên càng hận.
Cho nên bình thường gặp mặt đưa cô về, cô đều bảo dừng xe ở đầu đường bên ngoài, sợ lái xe trong nhận , những bán chứng nhận quyền mua cổ phiếu cho mà tin thì sẽ kéo đ-ập xe mất.
Cái gì cơ?
Bạn bảo chuyện qua hơn một năm , chắc quên bớt chứ?
Làm thể!
Trong lòng những bán chứng nhận quyền mua cổ phiếu, đây là khoản lỗ mấy vạn mười mấy vạn tệ đấy, thể dễ dàng buông bỏ như thế !
Chưa kể gần đây Thượng Hải phát hành chứng nhận quyền mua cổ phiếu, tỉ lệ trúng thưởng thấp đến mức đáng kinh ngạc, những lúc đó cưỡng cám dỗ mà bỏ lỡ cơ hội đổi đời mỗi khi nhớ chuyện cũ, trong lòng càng hối hận.
Dạo gần đây những tiếng c.h.ử.i rủa những kẻ đầu cơ như Dương Chinh Minh hề nhỏ chút nào.
Dù Diệp Vi rõ nguyên nhân, nhưng năm nay họ gặp thường xuyên hơn nhiều, mỗi gặp xong đưa cô về nhà, cứ đến đầu đường là cô đòi xuống xe, Dương Chinh Minh mà nghĩ tới những điều cho .
Dương Chinh Minh chút hối hận, sớm sẽ thích Diệp Vi thì năm ngoái chẳng đời nào đến cổng nhà máy cơ khí bày sạp thu mua chứng nhận quyền mua cổ phiếu gì.
cũng , nếu năm ngoái đến cổng nhà máy cơ khí thu mua chứng nhận quyền mua cổ phiếu thì lẽ cũng chẳng gặp Diệp Vi——
Anh hiểu rõ, nếu vì quen , cho dù năm ngoái lúc vây đ-ánh ở Thâm Quyến mà Diệp Vi tình cờ ngang qua hẻm thấy thì khả năng lớn là cô cũng chẳng tay giúp đỡ, cùng lắm là chạy đến đồn công an gọi một tiếng hộ thôi.
Nếu như thì họ còn thể quen ?
Dương Chinh Minh thấy khả năng lớn.
Cho nên trong lòng vô cùng may mắn vì năm ngoái đến nhà máy cơ khí thu mua chứng nhận quyền mua cổ phiếu.
Anh cũng mấy sợ đ-ánh, đ-ánh nh-au nhiều sớm tích lũy đủ kinh nghiệm, đ-ánh là đau nhất, cũng bộ phận nào c-ơ th-ể chịu đòn nhất.
Nếu là thì chắc chắn sẽ giống Vương Hạo, đ-ánh đến mức gãy xương viện.
việc của nhà máy cơ khí thấy, cùng lắm là chịu một trận đòn, còn Diệp Vi nếu phát hiện dây dưa với thì lẽ chỉ cuộc sống mà ngay cả công việc cũng sẽ bài xích.
Cho nên chuyện vẫn sớm tìm cách giải quyết.
Còn về cách giải quyết như thế nào, trong lòng manh mối, chỉ là hiệu quả tạm thời chắc nên lúc , chỉ bảo:
“Vậy em đưa đến gara , lấy xe lái theo em đưa em về."
Diệp Vi liền lập tức đổi ý ngay:
“Dạ ạ."...
Lái nội thành thì tình hình đường xá quả nhiên lắm, đường mới thì còn đỡ, cơ bản đều là bốn làn xe trở lên, vỉa hè riêng cho bộ.