Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:43:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mặc dù khi chuyện chốt hạ, các lãnh đạo chính quyền quận định rùm beng lên cho đều , nhưng nhiều chuyện một khi nhiều thì khó giữ bí mật.”

 

Huống hồ dự án đến giai đoạn khảo sát, của viện thiết kế và cục quy hoạch thường xuyên, xung quanh thể nào nhận .

 

Dương Chinh Minh nghi ngờ lời giải thích của Diệp Vi, gật đầu :

 

“Anh đúng là tham gia thiết kế phương án."

 

Nói xong liền gọi nhân viên phục vụ lên , đưa thực đơn cho Diệp Vi để cô gọi món.

 

Tiệm cơm chuyên món Thượng Hải bản địa, Diệp Vi hề kén ăn, nghĩ đến lời Dương Chinh Minh Tiêu lão gần đây đến tiệm ăn, cũng hỏi thêm đối phương là , ăn quen món Thượng Hải nữa, chỉ hỏi xem Tiêu lão thích mấy món nào .

 

Dương Chinh Minh quả thật nắm rõ, ba món, Diệp Vi đều gọi hết, chọn thêm mấy món đặc sắc và cô thấy ngon, đó hỏi:

 

“Bạn của uống r-ượu ?"

 

“R-ượu thì thôi , tối nay khi còn về tăng ca đấy."

 

“Viện thiết kế bận rộn thế ?"

 

Diệp Vi tiện miệng hỏi, hỏi phục vụ xem đồ uống gì, khi cân nhắc thì chọn Coca Cola loại đắt tiền hơn.

 

“Thượng Hải đang đẩy mạnh khai thác, họ đương nhiên là bận ."

 

Dương Chinh Minh xong đồng hồ:

 

“Chắc sắp đến đấy."

 

Nói cũng khéo, lời Dương Chinh Minh dứt thì đẩy cửa bước , ngẩng đầu một cái vẫy tay:

 

“Lão Tiêu, ở đây."

 

Diệp Vi dậy về phía cửa, thấy một thanh niên mặc áo bông dày, tháo găng tay bước tới.

 

Đến mặt, thanh niên dừng bước, Diệp Vi một cái sang Dương Chinh Minh hỏi:

 

“Vị là?"

 

“Diệp Vi, bạn của ."

 

Dương Chinh Minh xong về phía Diệp Vi, giới thiệu:

 

“Đây là Tiêu Bình, đàn khóa thời đại học của , hiện đang việc ở viện thiết kế."

 

“Tiêu chào ."

 

Diệp Vi đưa tay .

 

Tiêu Bình trông cao hơn Dương Chinh Minh vài centimet, chắc một mét chín, gương mặt mày rậm mắt to, giọng mang chút âm hưởng Đông Bắc, qua là vùng Đông Bắc .

 

Anh tính tình sảng khoái, mở miệng :

 

“Đều là bạn bè cả, đừng '' với '' xa cách quá, em cứ giống lão Dương, gọi là lão Tiêu ."

 

Diệp Vi hướng nội, nhưng cũng cởi mở như Tiêu Bình, do dự một lát thấy Dương Chinh Minh gật đầu mới gọi:

 

“Lão Tiêu, cũng cứ gọi em là Tiểu Diệp là ."

 

“Được thôi."

 

Tiêu Bình sảng khoái đồng ý ngay.

 

Trong lúc hàn huyên, nhân viên phục vụ bưng món lươn xào tỏi nóng hổi lên, món đưa cơm, Tiêu Bình thấy liền bảo phục vụ lên cơm.

 

Đợi phục vụ bưng thùng giữ nhiệt lên, Tiêu Bình dùng ánh mắt hiệu cho Dương Chinh Minh múc cho Diệp Vi một bát .

 

Dương Chinh Minh theo, đưa bát cho Diệp Vi xong múc cho Tiêu Bình một bát, Tiêu Bình nhận bát :

 

“Thật tưởng , hôm nay cũng ăn cơm do sếp lớn múc cho cơ đấy."

 

Dương Chinh Minh liếc xéo một cái:

 

“Ăn cơm của ."

 

“Chỉ ăn cơm thì ," Tiêu Bình gắp một miếng lươn xào tỏi ăn với một miếng cơm lớn, Diệp Vi mở lời:

 

“Em gái, chuyện cửa hàng của em là thế nào?"

 

“Là thế ạ, đây em bày hàng ở chợ đêm, chủ yếu kinh doanh quần áo trẻ em và đồ chơi, đó tăng thêm nhà nhún nhảy, hạng mục ưa chuộng nên em bắt đầu tính chuyện mở rộng kinh doanh.

 

Vừa cửa hàng quần áo ở tầng một Bách hóa 7 khu Dương Thụ đóng cửa, em đến xem qua thấy vị trí phù hợp nên mở một khu vui chơi trẻ em ở đó."

 

Sau khi giới thiệu xong tiền đề, Diệp Vi tiếp tục :

 

“Sau đó em tìm vài công ty thiết kế, nhưng khi tư vấn thì thấy họ chủ yếu mảng thiết kế nội thất gia đình, khi trao đổi họ đều khó đạt hiệu quả như em mong ."

 

Tiêu Bình hỏi:

 

“Hiệu quả em mong là gì?"

 

Diệp Vi hỏi ngược :

 

“Anh từng đến Đại Thế Giới ạ?"

 

“Đã từng."

 

Tiêu Bình suy nghĩ một lát hỏi:

 

“Em tạo những thế giới nhỏ theo chủ đề khác giống như Đại Thế Giới trong gian giới hạn của cửa hàng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-127.html.]

 

“Có thể là như ạ."

 

Tiêu Bình thắc mắc hỏi:

 

“Mặc dù độ khó, nhưng Thượng Hải nhiều công ty thiết kế như , chẳng lẽ công ty nào đáp ứng yêu cầu của em ?"

 

Diệp Vi lắc đầu:

 

“Thứ nhất là họ chủ yếu thiết kế nội thất gia đình, khác hẳn với thiết kế cửa hàng kinh doanh, thứ hai là dù công ty từng thiết kế cửa hàng kinh doanh thì cũng chỉ là phối hợp dựa những sản phẩm sẵn, mà khu vui chơi trong hình dung của em một thiết vui chơi sản phẩm sẵn ... hơn nữa nếu em xây dựng những gian nhỏ bên trong cửa hàng sẽ liên quan đến kiến thức về kiến trúc, nên các kiến trúc sư kiến thức mảng dám nhận."

 

Nếu là xây dựng một ngôi nhà nhỏ mặt đất bằng phẳng thì kiến trúc sư nội thất lẽ sẽ gì lo lắng.

 

Diệp Vi xây dựng những kiến trúc nhỏ cao hai tầng thậm chí ba tầng bên trong cửa hàng để trẻ em leo trèo, những kiến trúc như dù nhỏ nhưng yêu cầu về tính định kết cấu cao, kiến trúc sư nội thất thông thường đương nhiên dám nhận.

 

Đây cũng là lý do Diệp Vi nghĩ đến việc nhờ Dương Chinh Minh giúp đỡ, học thiết kế kiến trúc thời đại học, tuy khi nghiệp cục quy hoạch mảng thiết kế nhiều nhưng chắc chắn quen nhiều nhân tài liên quan.

 

Diệp Vi ngờ rằng Dương Chinh Minh giới thiệu Tiêu Bình đang việc ở viện thiết kế.

 

Mặc dù Tiêu Bình là đại thụ trong viện thiết kế, nhưng thể tham gia dự án lớn như cải tạo khai thác đường Hoàng Hà thì chắc chắn cũng là hạng xoàng.

 

Nhờ giúp thiết kế cửa hàng, theo Diệp Vi chẳng khác nào dùng d.a.o mổ trâu để g-iết gà.

 

Tiêu Bình thì chê dự án của Diệp Vi nhỏ, khi đồng ý gặp mặt trao đổi Dương Chinh Minh với thiết kế cửa hàng .

 

Huống hồ công việc của tuy nhận lương cứng nhưng lương cộng với tiền thưởng dự án tính trung bình mỗi tháng cũng chỉ tám chín trăm tệ.

 

Tám chín trăm tệ là lương năm nay mới nhận thôi, tầm năm ngoái thu nhập trung bình tháng của đến sáu trăm tệ, hồi mới nghiệp đại học viện thiết kế còn ít nữa, đến hai trăm tệ.

 

Mà giá nhà ở Thượng Hải năm mới nghiệp đại học tăng lên năm sáu trăm tệ một mét vuông, đến năm nay tăng vọt lên bốn chữ , mức tăng giá nhà cao hơn nhiều so với mức tăng lương của .

 

Anh ngoại tỉnh, viện thiết kế tuy lấy hộ khẩu Thượng Hải nhưng chuyện phân nhà trong bối cảnh hiện nay là khó.

 

Anh cũng từng là theo chủ nghĩa lý tưởng, thấy chỉ cần công việc yêu thích thì ăn cám ăn rau cũng cam lòng, huống hồ lương ở viện thiết kế hề thấp, đủ để sống .

 

năm nay hai mươi tám tuổi, giới thiệu đối tượng và đến giai đoạn bàn chuyện cưới xin, thể tiếp tục theo chủ nghĩa lý tưởng nữa mà buộc cân nhắc đến thực tế.

 

Mà hiện tại, vấn đề thực tế lớn nhất bày mắt mua nổi nhà.

 

Mặc dù Thượng Hải đang triển khai quỹ dự phòng nhà ở, mua nhà thể trả góp, l-ãi su-ất thấp hơn nhiều so với vay thương mại nhưng tiền trả hằng tháng vẫn là thứ mà chút lương còm của thể gánh vác .

 

Cho dù bạn gái sẵn lòng cùng trả nợ nhà khi cưới thì cũng tiền trả .

 

Hiện nay một căn hộ thương mại hai phòng ngủ ở Thượng Hải tùy tiện một căn cũng hơn mười vạn tệ, tiền trả ít nhất cũng ba đến năm vạn tệ, mà nghiệp đến nay năm năm, hồi đầu năm kiểm kê tiền tiết kiệm đầy năm chữ .

 

Vừa năm nay Dương Chinh Minh bắt đầu dấn mảng bất động sản, tình cảnh của nên đưa đãi ngộ mời nhảy việc, đó tạm thời nghỉ việc chia cho một công việc thể kiếm thêm bên ngoài, giúp giới thiệu một khách hàng.

 

Nửa năm qua bận đến mức tối tăm mặt mày, cuối cùng cũng tích cóp một nửa tiền trả , nếu mua nhà do công ty Dương Chinh Minh phát triển thì tiền trả còn thể rẻ hơn chút nữa.

 

đây là nhà cưới, mua ở thể tự quyết định một , và Dương Chinh Minh giúp nhiều , mua nhà mà còn để giảm giá cho nữa thì tham quá, nên cho đến nay vẫn hạ quyết tâm.

 

Tóm khi nhận thêm bên ngoài nửa năm, Tiêu Bình sớm còn giống như hồi mới đời chỉ nhắm dự án lớn nữa.

 

Đối với bây giờ dự án lớn nhỏ quan trọng, cứ tiền trao cháo múc là .

 

Vừa yêu cầu của Diệp Vi tuy nhiều nhưng túi tiền của cô cũng rủng rỉnh, phí thiết kế đưa hề thấp.

 

Đồng thời lời của Diệp Vi cũng mở suy nghĩ cho Tiêu Bình, bây giờ cửa hàng tư nhân ngày càng nhiều, những ông chủ đó để cửa hàng của trông nổi bật hơn bắt đầu đầu tư mạnh khâu trang trí.

 

Đã thì khi xong đơn hàng của Diệp Vi, liệu thể nhận thêm nhiều đơn hàng tương tự ?

 

đó là chuyện , Tiêu Bình nghĩ nhiều nữa, cân nhắc lời Diệp Vi hỏi:

 

“Anh thể thử xem , nhưng em cũng đấy, thiết vui chơi sản phẩm sẵn , lúc thiết kế tổng thể thể vẽ đại khái theo yêu cầu của em, nhưng cụ thể thực hiện mới là vấn đề."

 

“Cái đó cứ yên tâm ạ, em liên hệ với xưởng đặt nhà nhún nhảy đây , họ thể sắp xếp kiến trúc sư đến Thượng Hải một chuyến để trao đổi trực tiếp."

 

Cửa hàng Diệp Vi thuê ở Bách hóa 7 chỉ hơn một trăm mét vuông, cho dù bộ thiết vui chơi đều nhập từ Đồ chơi Hoành Đạt thì trị giá đơn hàng lẽ cũng chỉ vài vạn tệ.

 

Mà quy mô của Hoành Đạt trông lớn nhưng ông chủ kênh xuất nhập khẩu nên thiếu đơn hàng.

 

Trong điều kiện bình thường họ sẽ vì đơn hàng vài vạn tệ mà sắp xếp kiến trúc sư công tác.

 

Huống hồ yêu cầu của bên A bao giờ cũng bay bổng trời, chỉ Diệp Vi mô tả thôi là yêu cầu của cô dễ nhằn , công nghệ của xưởng đồ chơi cũng là một vấn đề.

 

Làm thì đương nhiên dễ , còn nếu thì coi như tốn công vô ích.

 

nhân viên bán hàng Sài Lệ phụ trách đối soát với Diệp Vi khi báo cáo chuyện lên , lãnh đạo cấp trực tiếp bảo cô bỏ đơn hàng .

 

Sài Lệ cảm thấy ý tưởng về khu vui chơi trẻ em của Diệp Vi mới mẻ ở trong nước, nếu cửa hàng thể thuận lợi mở , chừng sẽ là cơ hội để Đồ chơi Hoành Đạt mở rộng thị trường nội địa.

 

Sài Lệ tuy là mới nhưng chí tiến thủ, dù lãnh đạo tán thành nhưng vẫn về phương án dài tới mấy trang giấy, và trong những bới lông tìm vết của lãnh đạo cô vẫn kiên trì sửa đổi, tối ưu hóa hết đến khác.

 

Sau vài , phương án cuối cùng cũng đặt lên bàn việc của ông chủ xưởng đồ chơi.

 

Nghe Diệp Vi , Tiêu Bình còn lo lắng gì nữa, :

 

“Được thôi, chủ nhật tuần em thời gian , đến lúc đó cùng em xem mặt bằng trao đổi chi tiết hơn về phương án thiết kế."

 

“Được ạ."

 

Thấy Diệp Vi đồng ý, Tiêu Bình sang Dương Chinh Minh:

 

“Lão Dương hồi đại học thành tích chuyên ngành luôn đầu bảng, chừng còn thể đưa những gợi ý đấy, chủ nhật cũng cùng luôn chứ?"

 

Diệp Vi hề nghi ngờ lời Tiêu Bình , cục quy hoạch là đơn vị “hot", dù họ học trường danh tiếng chăng nữa thì một chuyên ngành cũng hiếm ai bộ phận như .

 

Không trong nhà quan hệ đặc biệt thì cũng là thành tích luôn đầu bảng.

 

Nghe giọng điệu của Vương Hạo thì tiền học phí và sinh hoạt phí hồi Dương Chinh Minh học cấp ba đều là do tự bày hàng ăn nhỏ trong kỳ nghỉ đông và nghỉ hè mà , thể thấy điều kiện gia đình lắm, càng quan hệ để nhờ vả.

 

Loading...