NHẬT KÝ NUÔI CON NHỮNG NĂM 60 - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-01-15 07:56:23
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thím Quyên, tiếng s.ú.n.g ạ?” Thẩm Mỹ Khiết dắt hai đứa trẻ hỏi thím Quyên phía , đây là đầu tiên cô tiếng s.ú.n.g thật, chút run sợ.
Bọn họ sẽ vô tình lạc bãi tập b.ắ.n đấy chứ.
“Chắc là vọng từ trường b.ắ.n của căn cứ thôi, đừng bận tâm đến tiếng đó, chúng hái rau của .” Ngô Quyên bảo ba phía cứ theo .
Trong căn cứ thường xuyên luyện tập, thỉnh thoảng thấy tiếng s.ú.n.g là chuyện bình thường, bình thường đơn vị núi tập luyện thì nhà đều sẽ báo , tối qua bà cũng thấy cha lũ trẻ gì chuyện .
Nghe ba con mới thở phào nhẹ nhõm, Đại Sinh buông tay cô chạy lên phía , Cẩu Đản đuổi theo sát nút.
“Chậm thôi con.” Thẩm Mỹ Khiết thấy hai đứa chạy nhanh quá, chẳng thèm đường chân, cô lo lắng gọi với theo.
“Cứ kệ chúng nó , khu vực an , chỉ cần sâu trong núi là .” Ngô Quyên bọn trẻ chạy nhảy lung tung trong rừng, cái gì cũng thấy lạ lẫm.
Thằng Diệp Trụ và Diệp Quốc nhà bà mỗi núi cũng thế, hận thể mọc cánh bay lên .
“Thím Quyên, chỗ nhiều rau tề thái lắm ạ.” Thẩm Mỹ Khiết vài bước thấy phía một vạt đất mọc đầy rau tề thái.
Ngô Quyên đặt chiếc giỏ xuống đất xổm xuống cùng Mỹ Khiết hái rau.
Rễ rau tề thái dài, nếu dụng cụ mà chỉ dùng tay nhổ thì tốn thời gian tốn sức, Thẩm Mỹ Khiết đưa chiếc xẻng nhỏ cho Đại Sinh và Cẩu Đản, còn cô cầm con d.a.o thái rau lách nghiêng đất, một cây rau tề thái nguyên vẹn bứng lên, cô giũ sạch đất rau bỏ giỏ.
Thẩm Mỹ Khiết liếc Đại Sinh và Cẩu Đản đang chơi đùa gần đó thấy chúng đang bận rộn lăng xăng thì mới thu hồi ánh mắt.
“Thím Quyên, Diệp Trụ dạo thế nào ạ?”
“Nó cứ ở nhà thôi, nhất quyết chịu học nữa, chú nó bảo thôi thì đợi đến khi trường học của căn cứ khai giảng thì mới cho nó học tiếp.” Ngô Quyên cứ nhắc đến thằng thứ hai là đau đầu.
Trường học của căn cứ ít nhất cũng nửa năm nữa mới mở cửa, để nó cứ ở nhà mãi thế là lãng phí thời gian ?
“Ở nhà cũng giúp thím nhiều việc mà.” Thẩm Mỹ Khiết Diệp Trụ học cũng mấy ngạc nhiên, đó là chuyện trong dự tính.
Diệp Trụ Chính ủy Diệp đ.á.n.h như thế mà vẫn chịu , khi Chính ủy Diệp hết giận thì càng đời nào nó chịu nữa.
“Nó gây chuyện là cảm ơn trời đất lắm .” Ngô Quyên nghĩ đến việc thằng hai mới nghỉ học mấy ngày mà đ.á.n.h với hai trận là thấy nhức đầu.
Đi học chẳng thấy giỏi giang gì, đ.á.n.h thì giỏi hơn .
“Bọn nó thế là ngoan , dễ bảo lắm.” Thẩm Mỹ Khiết thím Quyên khen Đại Sinh và em trai nó, nụ kìm mà nở rộ môi.
“Thím ơi, khi nào thím và chú rảnh, cháu và Triệu Nguyên mời cô chú sang nhà ăn một bữa cơm ạ. Cháu đến đây cũng lâu mà vẫn uống với thím một chén nào hẳn hoi cả.” Phong tục địa phương của nguyên chủ là bất kể nam nữ già trẻ, khi mời khách ăn cơm đều thích uống một chút.
Chuyện mời thím Quyên sang nhà ăn cơm cô định từ lâu, nhưng cứ vướng chuyện Triệu Nguyên thương Thẩm sang chơi nên cứ thế trì hoãn mãi.
“Được thôi, để thím về hỏi chú cháu xem .” Ngô Quyên Mỹ Khiết mời cơm thì sảng khoái đồng ý ngay, hàng xóm láng giềng thì ăn uống với thì mới lâu bền .
lúc hai đang vui vẻ thì thấy tiếng bước chân phía , cả hai đầu , thấy phía là mấy quân nhân trẻ mặc quân phục tác chiến đang chằm chằm họ với vẻ mặt nghiêm nghị.
“Thu hết đồ đạc của họ .” Người đầu lệnh cho cấp phía .
Con d.a.o thái rau và chiếc giỏ trong tay Thẩm Mỹ Khiết thu mất, cô vẫn còn đang ngơ ngác sang thím Quyên, thím Quyên vẻ mặt cũng đầy hoang mang hiểu chuyện gì đang xảy .
“Hôm nay các tập luyện ?” Ngô Quyên hỏi thanh niên đầu, bà thấy chồng gì về chuyện cả.
Chàng trai đầu ừ một tiếng, sang hỏi Thẩm Mỹ Khiết: “Người nhà của ai?”
“Triệu Nguyên.” Thẩm Mỹ Khiết dứt lời, cô nhận thấy ánh mắt của tất cả bọn họ đều đổ dồn .
“Tất cả đồ đạc tịch thu, căn cứ sẽ thông báo phê bình ngày mai.” Chàng quân nhân trẻ xong liền bảo họ nhanh ch.óng xuống núi, mấy ngày núi nữa.
“Mỹ Khiết , hôm nay thật sự là của thím, thím hôm nay núi phong tỏa. Bố bọn trẻ tối qua về cũng gì với thím cả.” Ngô Quyên cứ nghĩ đến chuyện là bốc hỏa, đợi cha lũ trẻ về xem bà lột da ông .
Mấy ngày bà lải nhải bên tai ông chuyện lên núi hái rau tề thái , còn đặc biệt hỏi xem phong tỏa núi , thế mà ông , tối qua về cũng im re.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-nhung-nam-60/chuong-90.html.]
Bây giờ hại con d.a.o nhà Mỹ Khiết cũng tịch thu mất .
“Không thím, chuyện nhỏ thôi mà, nhưng tối nay cháu mượn con d.a.o nhà thím dùng một chút ạ.” Thẩm Mỹ Khiết .
Ngô Quyên thấy Mỹ Khiết vẻ gì là giận dỗi thì mới thở phào: “Cứ dùng tự nhiên, cháu chỉ cần ở sân gọi một tiếng là thím mang sang ngay.”
Thẩm Mỹ Khiết nghĩ tới lời : “Thím ơi, chuyện thông báo phê bình lúc nãy là thế nào ạ?”
Chẳng lẽ giống như thím Quyên đợt , loa phóng thanh của căn cứ sẽ oang oang kể tội bọn họ ngày hôm nay cho cả khu ?
Ngô Quyên cứ nghĩ đến chuyện là thấy nhức đầu, ngày mai tên của hai chắc chắn sẽ truyền khắp căn cứ, trở thành trò cho bàn tán trong vài ngày tới.
“Thì là dùng loa tên chúng lên thôi, vài lời phê bình mà.”
Thẩm Mỹ Khiết: “......”
“Người kể rõ chúng mang theo những gì chứ ạ?” Cô mang theo cả con d.a.o thái rau cơ mà, cứ nghĩ đến cảnh ngày mai loa thông báo "Người nhà Triệu Nguyên mang theo d.a.o thái rau lên núi hái rau tề thái" là cô thấy đau hết cả đầu.
“Chắc là , chỉ là hai chúng lên núi hái rau dại thôi, chỉ điều con d.a.o đó của cháu chắc lâu lắm mới đòi .” Ngô Quyên thấy cô hỏi thì đoán cô lo lắng điều gì, liền bảo cô yên tâm, sẽ thông báo chi tiết đến mức dùng cái gì để hái rau .
Nghe Thẩm Mỹ Khiết mới thấy nhẹ lòng hơn đôi chút.
Bốn vội vã về.
Mẹ Thẩm đang dỗ dành Thiết Đầu đang lóc thôi, thấy con gái dẫn Đại Sinh về là thấy hai tay chẳng gì cả.
“Rau tề thái con hái ?”
“Xảy chút chuyện ngoài ý ạ.” Thẩm Mỹ Khiết kể đầu đuôi sự việc núi cho bà .
Thiết Đầu thấy cô về, đôi chân ngắn cũn lạch bạch chạy tới hướng về phía cô.
“Sao thế .” Thẩm Mỹ Khiết thấy Thiết Đầu t.h.ả.m quá, dùng cánh tay lành lặn bế nó lên.
Thiết Đầu cuối cùng cũng bế, đôi tay nhỏ bé ôm c.h.ặ.t lấy cổ cô càng t.h.ả.m thiết hơn.
“Nó cứ đòi tìm con đấy.”
Mỹ Khiết một lúc là Thiết Đầu thấy liền bắt đầu gào lên, lúc đầu dỗ một lát còn , thời gian càng lâu nó càng dữ dội hơn.
“Thiết Đầu tìm , về đây mà.” Thẩm Mỹ Khiết nén đau đưa tay lau nước mắt cho nó.
Thiết Đầu lắc đầu nguầy nguậy cho lau, mặt vùi sâu hõm vai cô nức nở.
Thẩm Mỹ Khiết vỗ về lưng Thiết Đầu, dỗ dành nó, thằng bé thật sự buồn .
Bế Thiết Đầu trong sân hơn nửa tiếng đồng hồ mới dỗ dành nó.
Buổi trưa d.a.o, đành nấu chút mì bột nhào ăn qua loa cho xong bữa.
Buổi chiều Thẩm Mỹ Khiết đang dùng chày gỗ giặt quần áo thì thấy tiếng đẩy cổng.
“Bố ơi.” Cẩu Đản đang chơi trong sân thấy bố về liền vứt hòn đá trong tay chạy ùa tới chỗ bố.
Thiết Đầu bên cạnh thấy bố về cũng lạch bạch chạy tới, miệng gọi: “Mẹ.”
Thẩm Mỹ Khiết dừng động tác tay, mỉm Thiết Đầu đang gọi , Thiết Đầu bây giờ cứ thấy Triệu Nguyên là gọi .
Triệu Nguyên bế Thiết Đầu đất lên, lau nước miếng cho nó: “Là bố chứ .”
Thiết Đầu cứ ngỡ đang chơi đùa với , hì hì thành tiếng, xong tiếp tục há miệng gọi .