NHẬT KÝ NUÔI CON NHỮNG NĂM 60 - Chương 246

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:30:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mỗi sáng cô đưa bọn trẻ học, tối về dạy bọn trẻ bài tập, mỗi ngày khi ngủ đều từ trong gian đổi mười cân gạo , ngày qua ngày sống một cuộc sống lặp lặp nhưng cũng đầy đủ, hễ rảnh rỗi là cô nghĩ xem ở bên đó sống thế nào.

 

Mãi đến tận ngày Giao thừa vẫn thấy Triệu Nguyên về.

 

"Mỹ Khiết, hợp tác xã thịt lợn , mau thôi." Ngô Quyên đến nhà Mỹ Khiết bảo cô ngoài.

 

"Đến đây." Thẩm Mỹ Khiết cầm giỏ cửa.

 

"Thím Quyên, Ôn Tĩnh ạ?" Cô quanh một vòng thấy Ôn Tĩnh , hôm qua Ôn Tĩnh còn bảo sáng nay sẽ cùng họ hợp tác xã mà.

 

"Sáng dậy chân sưng to lắm, Viễn Quốc đang dùng khăn nóng chườm cho nó đấy." Ngô Quyên .

 

Thẩm Mỹ Khiết thấy chân Ôn Tĩnh sưng, liền hỏi: "Thím Quyên, cháu bảo thím đưa Ôn Tĩnh bệnh viện, ?"

 

Ôn Tĩnh bây giờ mới m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng mà cái bụng trông như năm sáu tháng của khác , cô cảm thấy Ôn Tĩnh giống như đang m.a.n.g t.h.a.i đôi.

 

"Mấy ngày nay đường đóng băng, định bụng chờ qua năm mới ." Ngô Quyên vốn định mấy ngày sẽ đưa Ôn Tĩnh kiểm tra, nhưng ngờ đổ một trận tuyết lớn, đường xá đóng băng, bà cũng dám đưa cô bệnh viện vì sợ dọc đường ngã.

 

Thẩm Mỹ Khiết "ừm" một tiếng, qua năm mới cũng muộn, hai chuyện trò đến hợp tác xã.

 

Vừa đến nơi thấy phía ồn ào náo nhiệt, kỹ thì là thịt lợn bán hết, những mua đang loạn.

 

Lần tổng cộng chỉ hơn mười cân thịt, ai đến , đến muộn đến cả một sợi lông lợn cũng chẳng mua .

 

Ngô Quyên thấy tiếng tranh cãi phía thì thở dài một tiếng, thời gian gần đây đồ ăn thức uống ở hợp tác xã khan hiếm, thịt lợn đây mỗi tháng một thì giờ hơn một tháng nay cung cấp, lúc đúng dịp Giao thừa mới một ít, cũng chỉ hơn mười cân.

 

Chẳng lẽ thật sự sắp đổi ?

 

Ngô Quyên nghĩ đến lâu đây, khi bà còn nhỏ, năm đó trong nhà lũ lụt, trong làng đồ ăn, c.h.ế.t đói ít , bất giác rùng một cái.

 

Thẩm Mỹ Khiết thấy thím Quyên cúi đầu lời nào, liền cất tiếng gọi: "Thím?"

 

Ngô Quyên lấy tinh thần, Mỹ Khiết, nghĩ đến việc hai tháng nay bọn họ liên tục thành phố mua lương thực, trong phòng để ba trăm cân gạo trắng, còn hơn nửa căn phòng khoai lang, lòng bà mới bình tâm đôi chút.

 

"Mỹ Khiết, thím định đợi qua năm mới sẽ lên núi hái ít rau dại phơi khô để dành đến mùa hè ăn, đến lúc đó cùng nhé."

 

Thẩm Mỹ Khiết gật gật đầu, cô cũng định như , hai tháng nay thành phố mua gạo trắng chỉ ba trăm cân, cộng với hai trăm cân đổi từ trong gian nữa, cô dám đổi nhiều vì sợ Triệu Nguyên về sẽ phát hiện điều bất thường, thêm cả lương thực phát hàng tháng của họ nữa, tính toán kỹ càng thì cũng chỉ sáu trăm cân, chỉ đủ cho họ ăn nửa năm.

 

Rau dại núi nhiều, hái nhiều về phơi khô, lúc đó thể cầm cự một thời gian.

 

Hai hẹn thời gian về, cô về đến nhà Cẩu Đản chằm chằm tay cô, thấy chẳng gì cả, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ thất vọng.

 

Mãi đến lúc ăn cơm tất niên tinh thần bé vẫn phấn chấn lắm.

 

"Cha về ạ?" Đại Sinh ghế hỏi Thẩm Mỹ Khiết ở bên cạnh, giọng vô cùng đáng thương.

 

Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh nhắc đến Triệu Nguyên, nụ mặt bỗng khựng , mấy ngày nay cô vẫn luôn nghĩ xem khi nào Triệu Nguyên về, cho đến hôm qua trong lòng cô vẫn ôm hy vọng là hôm nay thể về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-nhung-nam-60/chuong-246.html.]

 

Sáng sớm hôm nay cô nén ý nghĩ đó xuống tận đáy lòng dám nghĩ tới nữa, Đại Sinh nhắc đến, lòng cô cũng thấy xót xa.

 

"Đợi cha bận xong là sẽ về thôi." Thẩm Mỹ Khiết nặn nụ , đưa đôi đũa cho bé.

 

Đại Sinh đưa tay đón lấy đũa, mắt đỏ hoe: "Con nhớ cha." Nói xong nước mắt rơi xuống, im lặng mà .

 

Cẩu Đản ở một bên thấy trai nhắc đến cha, bé buông đũa trong tay cũng theo, bé cũng nhớ cha.

 

Thiết Đầu các , các , hiểu , cứ thế ghế họ.

 

Thẩm Mỹ Khiết thấy Đại Sinh và Cẩu Đản cúi đầu rơi nước mắt, vội vàng dậy lau nước mắt cho chúng, Tết ở chỗ họ , là tượng trưng cho điều may mắn.

 

lau xong nước mắt cho hai đứa thì thấy tiếng đẩy cửa, mấy trong phòng đều hướng mắt về phía cửa.

 

"Cha" Đại Sinh chạy bay về phía cha.

 

Triệu Nguyên cúi bế thốc Đại Sinh và Cẩu Đản đang chạy đến, Đại Sinh và Cẩu Đản hai đứa ôm c.h.ặ.t lấy cha, cái miệng nhỏ ngừng nhớ .

 

Thẩm Mỹ Khiết trong phòng khách quan sát kỹ Triệu Nguyên đang bế bọn trẻ ở ngoài sân, gầy hơn lúc một chút, tay mặt vết thương, tim cô mới nhẹ nhõm hẳn.

 

Triệu Nguyên bế Đại Sinh và Cẩu Đản trong lòng chúng nhớ , đợi chúng xong liền bế cả hai trong nhà.

 

Thẩm Mỹ Khiết Triệu Nguyên từng bước về phía , tay dắt Thiết Đầu bất giác siết c.h.ặ.t, cho đến khi mặt , cô mới lên tiếng: "Ăn cơm thôi, ăn nữa là cơm canh nguội hết đấy." Nói xong bảo Thiết Đầu ngay ngắn chỗ, cô dậy bếp lấy thêm bát đũa cho .

 

Triệu Nguyên đặt hai đứa trong lòng xuống, bảo chúng ngay ngắn bàn ăn.

 

Đại Sinh và Cẩu Đản vẫn nắm lấy tay cha buông, chúng vẫn còn chuyện với cha.

 

Triệu Nguyên bế hai đứa lên ghế, đặt đũa tay chúng: "Ăn cơm xong tiếp."

 

Cẩu Đản bĩu môi, cầm đũa gắp thức ăn ăn.

 

Thẩm Mỹ Khiết đặt bát đũa mặt Triệu Nguyên, dậy sang một bên mở ngăn kéo lấy chai rượu thím Quyên tặng , xuống bên cạnh rót đầy một ly, ba đứa trẻ thì mỗi đứa một góc, cái bàn khít chỗ .

 

"Con uống." Cẩu Đản chất lỏng màu vàng trong ly mặt cha, bé đẩy bát của về phía cha, bảo cha rót cho .

 

Cậu bé dứt lời, Đại Sinh cũng đẩy bát qua đòi uống.

 

định với Đại Sinh và bọn trẻ rằng rượu uống, thì thấy Triệu Nguyên ở một bên cầm đũa gắp thức ăn bỏ bát cho Đại Sinh và Thiết Đầu.

 

Đại Sinh thấy cha cho uống, đôi mắt nhỏ cha chằm chằm, đưa tay kéo lấy tay cha, uống.

 

Triệu Nguyên thấy Đại Sinh mong ngóng như , liền cầm đôi đũa sạch của Đại Sinh chấm một chút ly rượu đưa lên miệng Đại Sinh.

 

Thẩm Mỹ Khiết Triệu Nguyên như cũng đưa tay ngăn cản, chấm một chút đầu đũa thì đối với Đại Sinh mà cũng chẳng ảnh hưởng gì mà giải tỏa cơn thèm.

 

 

Loading...