NHẬT KÝ NUÔI CON NHỮNG NĂM 60 - Chương 210

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:27:33
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào trong nhà, Vương mẫu đỡ con gái xuống ghế, định hỏi chuyện thì thấy con gái bảo: "Mẹ ơi, con mệt , con phòng một lát."

 

Thấy định hỏi chuyện, Ôn Tĩnh liền lảng tránh.

 

Thấy vẻ mặt mệt mỏi của con gái, Vương mẫu đành nén những lời định hỏi lòng, đỡ cô phòng.

 

"Mẹ ơi, chuyện với con ." Ôn Tĩnh giường kéo tay .

 

gặp , càng hỏi .

 

"Con ngủ một lát , ngủ dậy sẽ chuyện với con." Vương mẫu trong lòng đang sốt ruột tìm con rể hỏi cho nhẽ.

 

Hôm bố Ôn dắt con trai về quê cũ, trong nhà chỉ còn bà.

 

Ôn Tĩnh hôm nay cả ngày, về một trận nên chẳng thấy buồn ngủ chút nào.

 

Cô cứ kéo tay buông, Vương mẫu chẳng còn cách nào khác, đành bên giường bầu bạn với con gái.

 

Mỗi bà định dậy là con gái kéo tay bà . Vài như , bà đành thở dài: "Mẹ hỏi Viễn Quốc ."

 

Cái tính của con gái bà đôi khi bướng bỉnh lắm, chuyện gì con bé quyết thì ai gì cũng vô dụng. Con bé cứ kéo bà buông là vì hỏi Viễn Quốc.

 

Nhìn con gái giường, mắt sưng húp, sắc mặt nhợt nhạt, bà đưa tay xoa mặt cô, trong lòng khỏi thở dài, cứ thế bên giường bầu bạn với con cho đến khi trời tối hẳn.

 

"Ôn Tĩnh , vợ chồng với lúc nào chẳng lúc va chạm..." Lời Vương mẫu dứt thì thấy con gái giường nhíu mày, đưa tay ôm lấy bụng.

 

"Ôn Tĩnh, con đừng sợ." Vương mẫu thấy cô ôm bụng, hoảng hốt hỏi.

 

"Mẹ ơi, con đau bụng quá." Vương Ôn Tĩnh cảm thấy bụng nhói lên từng cơn, mặt cô trắng bệch .

 

Lời Ôn Tĩnh dứt, Vương mẫu run b.ắ.n lên, bà vội vàng dậy: "Ôn Tĩnh, con đừng sợ, đợi đó, để xem Viễn Quốc còn ở đó ."

 

Bà hốt hoảng đẩy cửa chạy cổng, mở cửa thấy Viễn Quốc vẫn đang bên ngoài.

 

"Mẹ..." Diệp Viễn Quốc thấy vợ mở cửa, gọi một tiếng.

 

"Viễn Quốc, mau lên, Ôn Tĩnh đau bụng..." Vương mẫu mới nửa câu, ngoài cửa lao thẳng sân.

 

Diệp Viễn Quốc đẩy cửa phòng thấy Ôn Tĩnh đang thụp bên giường, tay ôm bụng, sắc mặt trắng bệch. Anh sải bước tới bên giường, bế cô lòng chạy thục mạng đến bệnh viện.

 

Thẩm Mỹ Khiết mơ màng mở mắt , thấy Triệu Nguyên đang bên cạnh, nghĩ đến chuyện đêm qua, mặt cô đỏ bừng.

 

Anh ngủ khá say. Cô định vươn tay chạm mặt thì thấy tiếng gõ cửa. Thấy mí mắt bên cạnh khẽ động, cô vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.

 

nhắm mắt vài giây cảm nhận bàn tay đang ôm eo siết c.h.ặ.t . Người cô cứng đờ nhưng vẫn nhúc nhích.

 

Từ từ, tay càng lúc càng siết c.h.ặ.t hơn khiến cô rụt , mở mắt với khuôn mặt đỏ bừng.

 

"Không ngủ nữa ?" Nhìn cô mở mắt, Triệu Nguyên mỉm hỏi.

 

"Sao em thức ?" Thấy hỏi như , cô phát hiện giả vờ ngủ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-nhung-nam-60/chuong-210.html.]

Anh mở mắt thấy nhãn cầu cô đảo qua đảo , thở còn cố tình thả nhẹ.

 

"Sao gì?" Thấy đáp, Thẩm Mỹ Khiết đưa tay gỡ tay , ôm c.h.ặ.t quá khiến eo cô đau.

 

Thiết Đầu ở ngoài vỗ cửa, vỗ vài cái thấy động tĩnh gì liền cất tiếng: "Mẹ, ơi."

 

Hai trong phòng khựng , mắt .

 

Cô phát hiện , hình như cứ lúc nào cô và Triệu Nguyên ở riêng với là Thiết Đầu xuất hiện.

 

Thẩm Mỹ Khiết vén chăn định dậy, nhưng eo mỏi nhừ. Cô đặt chân xuống cạnh giường, định lên thì chân mềm nhũn, ngã xuống giường.

 

Lời của tác giả: Chương mới tối nay xem nhé, thời gian cụ thể . P/s: Bao lì xì chương 110 phát, kiểm tra nhé, chương để bình luận sẽ bao lì xì tiếp.

 

ngã xuống giường, Triệu Nguyên tới bên cạnh, đặt quần áo cô định mặc sang một bên, nâng tay cô lên giúp cô mặc đồ.

 

Thẩm Mỹ Khiết: "......."

 

"Để em tự ." Cô đỏ mặt giật lấy quần áo từ tay , dậy mặc bước đôi chân bủn rủn mở cửa.

 

Thiết Đầu thấy cửa mở liền ôm lấy chân , ngước đầu gọi rối rít.

 

Cô đưa tay xoa đầu Thiết Đầu, định thì tiếng vén chăn. Ngoảnh thấy Triệu Nguyên dọn chăn sang một bên và đang lột ga giường.

 

Nhìn thấy vệt đỏ ở giữa ga giường và những dấu vết xung quanh, m.á.u trong Thẩm Mỹ Khiết bốc thẳng lên đầu. Cô lập tức buông tay Thiết Đầu, chạy nhanh tới giường giật lấy ga giường từ tay thẳng ngoài.

 

Triệu Nguyên: "......"

 

Thiết Đầu: "......"

 

Cô đặt ga giường chậu, bệt xuống ghế nhỏ vệt m.á.u đỏ đó. Trong lòng cô bỗng nảy ý nghĩ giữ kỷ niệm, vì đây là đầu tiên của cô. ý nghĩ đó lóe lên thấy thực tế, tấm ga giường thế thể bảo dùng là dùng . Cô lắc đầu, đè đống quần áo bẩn lên , định bụng tối về sẽ giặt.

 

Triệu Nguyên dắt Thiết Đầu thấy cô gượng gạo, liền : "Hôm nay em ở nhà nghỉ một ngày , lát nữa đến trường một tiếng."

 

"Không cần , em ." Thấy ý định đó, Thẩm Mỹ Khiết lắc đầu từ chối. Hôm qua là ngày đầu tiên cô dạy, hôm nay xin nghỉ thì .

 

Thấy Triệu Nguyên im lặng như vẫn từ bỏ ý định xin nghỉ cho , cô vội vàng khẳng định: "Thật sự cần xin nghỉ mà."

 

Thấy cô kiên quyết đến trường, Triệu Nguyên "ừm" một tiếng, dắt Thiết Đầu bồn rửa tay để đ.á.n.h răng rửa mặt.

 

"Đại Sinh, Cẩu Đản, dậy thôi nào." Thẩm Mỹ Khiết đẩy cửa thấy hai đứa trẻ vẫn còn đang ngủ, liền gọi chúng dậy.

 

Mà khoan , Đại Sinh và Cẩu Đản đều đang ngủ, ai mặc quần áo cho Thiết Đầu?

 

Đại Sinh và Cẩu Đản cô gọi xong liền mơ màng mở mắt , vài giây lồm cồm bò dậy mặc quần áo.

 

"Áo của Đại Sinh là con tự mặc ?" Thẩm Mỹ Khiết hỏi Đại Sinh đang ngoan ngoãn mặc đồ.

 

Đại Sinh gật đầu, cái đầu nhỏ chui qua cổ áo, đầu óc vẫn còn choáng váng.

 

Cô thấy Cẩu Đản vẫn còn lười biếng giường chịu dậy, liền vỗ vỗ mặt bé cho tỉnh táo. Đang định vươn tay đỡ bé dậy thì thấy Đại Sinh bên cạnh mặc áo trái ngược hẳn .

 

 

Loading...