NHẬT KÝ NUÔI CON NHỮNG NĂM 60 - Chương 209

Cập nhật lúc: 2026-01-15 12:27:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

xong nhưng Viễn Quốc bên cạnh vẫn phản ứng gì. Nghĩ đến chuyện của với cái cô Lưu Tĩnh đó, bà thấy tức : "Mẹ bảo con , đừng qua với cái cô đó, con , giờ thì ."

 

Ngô Quyên càng càng giận, đang định mắng tiếp thì Viễn Quốc lên tiếng: "Mẹ, con xem Ôn Tĩnh thế nào ."

 

"Mau ." Ngô Quyên bây giờ càng Viễn Quốc càng thấy bực.

 

Giá mà lời bà thì chẳng chuyện .

 

Diệp Viễn Quốc đẩy cửa thấy Ôn Tĩnh đang lật cuốn sách bàn tìm thứ gì đó. Anh bước tới bên cạnh cô, nhất thời nên mở lời thế nào.

 

Ôn Tĩnh tìm thấy cuốn sổ ghi chép, dùng b.út chì khoanh những nội dung dạy đến . Khoanh xong cô cầm cuốn sổ định ngoài, mới nhấc chân phía giữ .

 

Ôn Tĩnh đưa tay gỡ tay , gỡ vài : "Anh buông ."

 

Diệp Viễn Quốc thấy sắc mặt mặt nhợt nhạt, đưa tay ôm lấy cô, đưa cô đến cạnh giường bảo cô xuống.

 

"Lúc trong đội tổ chức xem mắt, thấy Lưu Tĩnh rung động, đó tìm cô vài để bày tỏ lòng nhưng cô từ chối, từ đó về tìm cô nữa." Diệp Viễn Quốc hết sự thật , hề giấu giếm điều gì.

 

Nghe , mặt Ôn Tĩnh càng trắng hơn, cô ngước mắt : "Cho nên khi cưới, trong lòng vẫn nên mới chạm ?"

 

Ôn Tĩnh đến đây thì mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào .

 

Bàn tay Diệp Viễn Quốc đang đặt vai cô khựng . Trước khi kết hôn với Ôn Tĩnh, trong lòng đúng là Lưu Tĩnh.

 

từ ngày đồng ý kết hôn với Ôn Tĩnh, thu hồi tâm tư đó . Sau khi cưới chạm cô là vì thấy cô còn nhỏ, đợi thêm một thời gian nữa.

 

Anh định mở miệng giải thích thì thấy trong mắt cô lấp lánh nước, đưa tay định lau nhưng tay còn chạm mặt cô thì cô nghiêng đầu né tránh.

 

Vương Ôn Tĩnh xong liền cảm nhận cứng đờ . Hóa là thật, cô kìm nước mắt tuôn rơi, né tránh tay , tự lau khô nước mắt đẩy bên cạnh , cầm cuốn sổ dậy.

 

" chuyện của và cô nữa." Thấy định gì đó, Ôn Tĩnh liền ngắt lời, đẩy cửa phòng bước ngoài.

 

"Ôn Tĩnh, sắp ăn cơm , con thế?" Ngô Quyên vẫn luẩn quẩn ngoài cửa, thấy Ôn Tĩnh cầm cuốn sổ vẻ như định ngoài, bà liền vội vàng hỏi.

 

"Mẹ, tối nay con ăn , con sang nhà chị Mỹ Khiết một lát đưa đồ cho chị ." Ôn Tĩnh xong, cầm cuốn sổ bước thẳng ngoài.

 

"Con gì mà Ôn Tĩnh thế?" Ngô Quyên thấy mắt con dâu đỏ hoe, dáng vẻ như xong.

 

Diệp Viễn Quốc thấy Ôn Tĩnh tới cổng sân, kịp chuyện với , liền rảo bước đuổi theo cô.

 

"Anh đừng theo ." Vương Ôn Tĩnh thấy theo liền . Bây giờ cứ thấy là cô nghĩ đến và Lưu Tĩnh, trong lòng khó chịu vô cùng, mũi cay cay .

 

Diệp Viễn Quốc giọng cô nghẹn ngào, tim thắt , : "Anh đối với..."

 

" ." Vương Ôn Tĩnh thấy định kể chuyện xưa của và Lưu Tĩnh, nước mắt cô rơi xuống.

 

Thấy cô , Diệp Viễn Quốc định bước tới một bước nhưng cô lùi xa, cho gần.

 

Vương Ôn Tĩnh đưa tay lau nước mắt, bình tĩnh một chút cầm cuốn sổ về phía nhà Mỹ Khiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-nhung-nam-60/chuong-209.html.]

 

Diệp Viễn Quốc cách đó xa, chuyện với Mỹ Khiết, đưa cuốn sổ cho Mỹ Khiết xong, mấy câu là cô ngay, liền vội vàng đón lấy.

 

"Anh với một tiếng, tối nay về ." Vương Ôn Tĩnh với cách đó xa, xong cô thẳng về phía nhà (nhà đẻ).

 

Diệp Viễn Quốc thấy hướng cô là con đường về nhà vợ, liền bước tới chắn mặt cô.

 

"Ôn Tĩnh, đây trong lòng đúng là , nhưng đó đều là chuyện , bây giờ trong lòng chỉ em và con thôi." Diệp Viễn Quốc nhanh, sợ cô sẽ ngắt lời. Nói xong thẳng mắt cô, những lời đều là thật lòng.

 

Nghe , Vương Ôn Tĩnh nhớ đêm cô và gặp Lưu Tĩnh, biểu hiện của lúc đó như quen Lưu Tĩnh , tối về cô hỏi Lưu Tĩnh cũng lảng tránh chủ đề đó.

 

Nếu trong lòng gì khuất tất thẳng với cô. Nghĩ đến đây nước mắt cô càng chảy nhiều hơn, trong lòng chỉ Lưu Tĩnh và đứa con chứ bao giờ cô.

 

"Anh tránh ." Ôn Tĩnh đưa tay đẩy mặt, cẩn thận động đến bụng, cô khựng , vội vàng ôm lấy bụng dám cử động.

 

Thấy cô ôm bụng, Diệp Viễn Quốc sợ hãi vội vàng đỡ lấy cô, lo lắng : "Anh đưa em bệnh viện."

 

Vương Ôn Tĩnh đợi một lát, thấy bụng gì bất thường mới ngẩng đầu lên, thấy đang lo lắng đỡ , cô liền đẩy tay , tiếp về nhà.

 

Thấy cô ôm bụng, Diệp Viễn Quốc dám lôi kéo nữa, lẳng lặng bên cạnh cô, cách cô hai bước chân cho đến khi cô về tới nhà.

 

Vương mẫu tiếng gõ cửa, mở cửa thấy con gái đó, con rể cách đó xa.

 

"Mẹ ạ." Diệp Viễn Quốc cất tiếng chào.

 

"Sao giờ con về đây?" Vương mẫu hỏi xong con rể, ánh mắt vô tình quét qua đôi mắt đỏ hoe sưng húp của con gái, tim bà thắt .

 

Cặp vợ chồng trẻ chắc chắn là cãi .

 

Ôn Tĩnh cúi đầu sân, xoay một cái chốt cửa , nhốt phía ở ngoài cửa.

 

Vương mẫu: "......"

 

"Ôn Tĩnh, con gì thế?" Vương mẫu định thần , hỏi con gái.

 

Nhìn , nỗi uất ức trong lòng Ôn Tĩnh bùng nổ, cô rống lên: "Mẹ ơi, đừng cho ."

 

Thấy con gái uất ức lóc, tim Vương mẫu như ai xé , còn nhớ đến chuyện nữa, vội vàng lau nước mắt cho con, bảo: "Đừng nữa, chuyện gì nào."

 

Vương Ôn Tĩnh gì, cứ thế mãi.

 

Hồi lâu cô mới dừng , lau khô nước mắt lắc đầu với , cô lời .

 

"Mẹ ơi, con , chỉ là cãi với vài câu nên con về nhà thôi."

 

Vương mẫu thấy con gái như thì càng thêm lo lắng. Tính tình con gái bà bà rõ, nếu chịu uất ức lớn thì đời nào con bé như .

 

"Chúng nhà ." Thẩm mẫu (Vương mẫu) đỡ con gái nhà, con gái đang mang thai, để lạnh.

 

 

Loading...