Anh đây là bộ đồ bẩn cô ?
Đợi đến khi cô kịp phản ứng thì cởi xong hai chiếc cúc áo cùng.
Mặt cô đỏ bừng lên, chẳng màng đến việc quyết định thèm chuyện với nữa, vội vàng lên tiếng: "Quần áo em mới mặc tối qua thôi, cần ."
Thân hình cô ngả để tránh né tay .
Thời kỳ vẫn thứ gọi là áo n.g.ự.c, nguyên chủ mặc áo lá (áo lót mỏng). Sau khi đến căn cứ, cô sợ mặc áo n.g.ự.c sẽ nam chính phát hiện điểm bất thường nên vẫn luôn mặc áo lá của nguyên chủ. Mùa hè sợ lộ điểm nhạy cảm cô sẽ mặc nhiều lớp áo lá, hiện tại trời lạnh áo khoác dày, bên trong cô mặc nhiều lớp nên chỉ mặc một chiếc áo lá duy nhất.
Tối qua tắm xong, cô và Ôn Tĩnh tiết kiệm thời gian nên bên trong chỉ tròng đúng một chiếc áo lá, bên ngoài áo dày nên cũng điều gì bất thường.
Giờ mà cởi , bên trong cô chỉ đúng chiếc áo lá, khi còn lộ.
Cô dứt lời, động tác cởi cúc áo của Triệu Nguyên vẫn dừng , nhàn nhạt lên tiếng: "Chẳng bảo là chuyện ?"
Thẩm Mỹ Khiết: "..."
Cô định tiếp nhưng cúc áo cởi gần một nửa, khuôn n.g.ự.c chỉ mặc chiếc áo lá lộ . Triệu Nguyên dường như cũng ngờ bên trong cô chỉ mặc mỗi một cái áo lót mỏng như , biểu cảm mặt thoáng sững sờ.
Cô đỏ mặt Triệu Nguyên mắt, cả hai đều bất động.
Triệu Nguyên khựng một lát, giơ tay tiếp tục cởi áo cô.
Sau khi cởi hết cúc, nhẹ nhàng nâng cánh tay cô lên để áo.
Thay đồ xong, Triệu Nguyên cầm bộ đồ bẩn ngoài, cô thì đỏ bừng mặt giường.
Triệu Nguyên giặt sạch vết dầu mỡ áo ở bồn rửa phơi ngoài sân. Vừa phòng thấy cô vẫn đỏ mặt đó, nhớ cảnh tượng lúc nãy, khẽ ho một tiếng, đến cạnh giường trong chăn, lấy chiếc đồng hồ của cô lên dây cót.
Thẩm Mỹ Khiết thấy giống như gì mà lên dây cót đồng hồ, quên mất ý định chuyện lúc , lên tiếng:
"Chẳng bảo lên dây nổi , giờ sức ?" Giọng điệu Thẩm Mỹ Khiết đầy sự trêu chọc, đôi mắt nhỏ liếc xéo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-nhung-nam-60/chuong-181.html.]
Triệu Nguyên chậm rãi lên dây cót đồng hồ, đáp lời.
Thẩm Mỹ Khiết thấy lờ , bèn đưa chân đá đá chân , thấy vẫn im lặng, cô hậm hực lườm một cái.
Ngồi bên cạnh giường nghĩ đến những lời thím Quyên chiều nay, bên cạnh chẳng thèm đếm xỉa đến , lòng cô khó chịu vô cùng.
Cô nhích m.ô.n.g định xuống ngủ, mới cử động thì thấy tiếng đồng hồ đặt lên bàn, giây tiếp theo cô bên cạnh giữ lấy, dìu cô xuống giường.
Cô định mở miệng thì tay vươn tới, vuốt ve khóe mắt cô: "Sao gì nữa?"
Thẩm Mỹ Khiết mặt , giờ cô chẳng với câu nào.
Triệu Nguyên thấy cô im lặng, bèn xoay mặt cô , tay cứ mơn trớn mặt cô.
Thẩm Mỹ Khiết chạm thấy ngứa, khẽ cựa quậy mặt nhưng hất tay , cô lườm một cái, : "Anh đừng sờ em."
Lời dứt, thấy cúi đầu hôn xuống, nụ hôn rơi khóe môi cô, nhấm nháp từng chút một. Cô hôn, mới định mở miệng, đôi môi ập tới, lưỡi hai quấn lấy , phát những tiếng động đầy ám .
Không qua bao lâu, hai mới tách , cô thở dốc từng ngụm lớn. Còn kịp lấy , thấy dùng ánh mắt thâm trầm , cúi đầu hôn tới.
Trong phòng vang lên những âm thanh đáng hổ thẹn. Hôm nay gì đó đúng, đây hôn cô bao giờ phát tiếng động lớn như , tối nay cứ như cố ý .
Đến khi cô hôn tới mức đầu óc bắt đầu choáng váng, mới buông môi cô . Đợi cô bình phục, cúi đầu hôn tiếp.
"Anh ?" Ngay một giây khi hôn tới, Thẩm Mỹ Khiết mặt , nụ hôn của rơi má cô.
Hôm nay lạ, cứ hôn cô mãi, còn phát tiếng, môi cô hôn đến tê rần.
Anh nhẹ nhàng hôn lên mặt cô. Trong đầu cô đột nhiên lóe lên âm thanh cô hôn lên mặt Thiết Đầu hồi chiều.
Chẳng lẽ vì thấy hôm nay cô hôn Thiết Đầu nên tối nay hôn cô mới cố ý phát tiếng như ?
Cô định mở miệng hỏi thì hôn tới.