NHẬT KÝ NUÔI CON NHỮNG NĂM 60 - Chương 169
Cập nhật lúc: 2026-01-15 08:15:36
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Nguyên phòng thấy Thiết Đầu đang trong chăn, dùng mặt đạp chăn, nửa ở trong chăn, nửa hở ngoài.
Anh đến tủ quần áo xong, liền bế Thiết Đầu giường lên.
"Em ngủ thêm chút nữa , cơm xong đỡ em ngoài." Nói xong bế Thiết Đầu ngoài, để một cô trong phòng.
Thẩm Mỹ Khiết còn kịp lên tiếng thì cửa đóng .
Cô ngủ nữa, Thiết Đầu ở đây hai con còn thể chuyện một chút để g.i.ế.c thời gian.
lúc cô đang giường định ngủ thêm một lát thì loa phát thanh bên ngoài truyền đến âm thanh.
"Đồng chí Thẩm Mỹ Khiết, thư của cô, mời cô nhanh ch.óng đến hợp tác xã..."
Có thư của cô ?
"Triệu Nguyên." Thẩm Mỹ Khiết mới gọi một tiếng, lời dứt Triệu Nguyên đẩy cửa bước .
"Ăn cơm xong lấy thư ." Triệu Nguyên đỡ cô dậy, đưa cô đ.á.n.h răng rửa mặt.
Mấy ăn xong bữa sáng, Triệu Nguyên rửa bát xong, với đang ghế đẩu: "Anh lấy thư, việc gì thì em cứ gọi Đại Sinh và Cẩu Đản."
Nói xong đang chuẩn ngoài thì tiếng gõ cửa, dậy mở cửa, bác Quyên đang ngoài cửa.
"Bác Quyên ạ." Triệu Nguyên cất tiếng chào.
"Bác hợp tác xã, đường thấy thư của Mỹ Khiết nên tiện tay mang về luôn, nhà bác cũng đang đợi ăn cơm nên bác về đây." Ngô Quyên đưa lá thư tay cho Triệu đoàn trưởng, như thể bớt một chuyến .
Triệu Nguyên cảm ơn bác Quyên, nhận lấy lá thư, liếc một cái, ánh mắt dừng ở tên gửi — Tôn Quân.
Đàn ông ? Ánh mắt tối sầm .
"Thư của ai thế ạ, gửi ạ?" Thẩm Mỹ Khiết thấy liền hỏi.
Người gửi thư cho cô ngoài Thẩm thì chẳng còn ai khác.
Triệu Nguyên gì, đặt lá thư ngay mặt cô.
Thẩm Mỹ Khiết thấy sầm mặt lời nào, cúi đầu lá thư bàn, thấy gửi Thẩm mà là Tôn Quân.
Người là ai? Cô quen mà, đang định ngẩng đầu lên thì đột nhiên nhớ là ai, đồng t.ử co rụt .
Tôn Quân, chính là đàn ông từng thư tỏ tình cho nguyên chủ, hỏi nguyên chủ ly hôn để cùng .
Lúc cô mới xuyên tới đây từng qua lá thư đó cho nguyên chủ, gửi thư tới đây? Làm địa chỉ ở đây chứ?
Thẩm Mỹ Khiết cúi đầu lá thư bàn, lá thư chắc chuyện đưa cô đấy chứ.
Cô ngẩng đầu lên thấy Triệu Nguyên đang chằm chằm, tim cô khẽ run lên.
"Người là bạn học cấp hai của em." Thẩm Mỹ Khiết chủ động lên tiếng, nếu Triệu Nguyên ở đây thì còn dễ , giờ đang đối mặt thế , cô vẫn nên thành thật khai báo thì hơn.
Triệu Nguyên tên đàn ông , nếu thật sự chuyện giữa nguyên chủ và Tôn Quân thì chỉ cần điều tra một chút là ngay.
Để chuyện từ miệng khác thì chẳng thà cô trực tiếp cho xong.
"Anh định lau bàn ? Đợi lau xong em sẽ kể cho ." Thẩm Mỹ Khiết nghĩ đến việc vốn định lấy thư về lau bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-nhung-nam-60/chuong-169.html.]
Tiện thể lúc lau bàn cô cũng thời gian suy nghĩ xem nên thế nào cho .
"Bàn vội lau lúc ." Triệu Nguyên thấy cô đuổi liền thẳng.
"Vào phòng ." Thẩm Mỹ Khiết ba đứa trẻ đang vây quanh bàn, Đại Sinh chúng nó hiểu chuyện , những chuyện mặt chúng lắm.
Triệu Nguyên cô một cái, đỡ cô phòng.
Thẩm Mỹ Khiết giường, lá thư Triệu Nguyên đặt bàn, khẽ hắng giọng: "Tôn Quân là bạn học cấp hai của em, lúc ở trường ý quen tìm hiểu em."
Ba chữ "tìm hiểu em" thốt , cô rõ ràng cảm nhận ánh mắt đặt , vội vàng : " em đồng ý, em thích ."
"Nói tiếp ." Triệu Nguyên lạnh lùng .
Nói tiếp ? Thẩm Mỹ Khiết thấy khuôn mặt lạnh lùng của , những lời tiếp theo cô chút dám .
Căn phòng yên tĩnh một lúc, cô tiếp tục lên tiếng: "Trước khi em đến đây, cho em một lá thư."
"Nói đưa em , hỏi em đồng ý ."
Lời cô dứt, liền thấy khuôn mặt Triệu Nguyên đen đến mức thể đen hơn nữa, xung quanh tỏa áp suất thấp đáng sợ.
"Em lá thư kiểu đó, lúc đó nhận em cũng sợ đến ngây , nhà, một em ở nhà, sợ khéo đến lúc đó đồn đại linh tinh, nên em trả lời thư của ." Thẩm Mỹ Khiết vội vàng giải thích.
"Lá thư đó ?" Triệu Nguyên mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng hỏi giường.
"Em xé , lá thư kiểu đó nếu để khác thấy thì họ sẽ , em xong là xé ngay." Thẩm Mỹ Khiết đáp.
Cô thật lòng, lúc đó cô đang chuẩn đưa lũ trẻ đến bên cạnh nguyên chủ, vô tình lật lá thư đó, xong là xé luôn.
Lá thư kiểu đó giữ chính là một hiểm họa.
Thẩm Mỹ Khiết xong thấy Triệu Nguyên im gì, ánh mắt lạnh lẽo.
Thẩm Mỹ Khiết thấy gì, đang định lên tiếng thì đột nhiên nghĩ , giữa nguyên chủ và tên Tôn Quân thật sự gì cả.
Lúc cô mới đến, tâm tư của nguyên chủ vẫn đặt nam chính, hề ý nghĩ gì khác.
Cô cần vì chuyện xảy mà thấy chột mặt , nghĩ đến đây cô tràn đầy tự tin .
"Những lời em đều là sự thật, nếu tin thể điều tra."
Triệu Nguyên thấy dáng vẻ thản nhiên của cô, khuôn mặt lạnh lùng vẫn hề khá lên chút nào vì lời cô , liếc lá thư bàn: "Mở ."
"Anh mở , xem em xem cũng như thôi mà." Thẩm Mỹ Khiết thấy ánh mắt như xuyên thấu lá thư đó liền .
Triệu Nguyên gì, ánh mắt dời từ lá thư bàn sang mặt cô.
Chậc chậc chậc, rõ ràng là xem mà cứ bắt cô mở , dân chủ giả tạo.
"Tay của em." Thẩm Mỹ Khiết cho xem tay , giờ cô xem cũng xem .
"Anh bóc giúp em xem , kể sơ qua cho em gì là ." Thẩm Mỹ Khiết chủ động đưa bậc thang cho , nếu cô thì đàn ông chắc thể thi gan với cô cả ngày mất.
Triệu Nguyên lời cô, đến bàn cầm lá thư đó lên.
Đồng chí Thẩm Mỹ Khiết mến: Chớp mắt một cái mấy tháng trôi qua, chuyện với em em cân nhắc thế nào , vẫn luôn chờ đợi câu trả lời của em, mong em hãy suy nghĩ kỹ để cùng xa xứ, rời xa tất cả những điều , mỗi khi đêm về, luôn nhớ những thời gian tươi khi chúng còn học cùng .