NHẬT KÝ NUÔI CON NHỮNG NĂM 60 - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-01-15 08:11:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đồng chí, tới lấy thư." Thẩm Mỹ Khiết bước hợp tác xã, hỏi nhân viên bán hàng đang cạnh điện thoại.

 

"Tên gì?" Nhân viên ghế uể oải hỏi.

 

"Thẩm Mỹ Khiết."

 

Nhân viên vốn đang lim dim thấy tên lập tức mở bừng mắt, : "Chờ một lát, lấy ngay đây."

 

Nói xong, đợi vợ của đoàn trưởng Triệu phản ứng, cô lập tức dậy lấy lá thư tách riêng từ sớm.

 

"Tổng cộng hai bức, một bức thư và một bức điện tín." Nhân viên đưa thư qua.

 

"Cảm ơn đồng chí." Thẩm Mỹ Khiết cảm ơn xong, đưa tay nhận lấy thư và điện tín.

 

Vừa thư gửi điện tín, thật lãng phí tiền bạc, trong hợp tác xã đông , cô nhận thư xong dừng mà cầm trong tay ngoài.

 

Ra khỏi hợp tác xã, cô cúi đầu xem điện tín và thư , điện tín là do Triệu Nguyên đ.á.n.h, còn bức thư thì tên đề phía là Triệu Bắc, nhận là Triệu Nguyên.

 

Sao thư tới nhỉ?

 

Là nhà chuyện gì ? Hay chỉ là thư từ qua bình thường, thấy đó đề nhận là Triệu Nguyên, cô suy nghĩ một chút vẫn bóc , đợi Triệu Nguyên về để tự xem.

 

Cô ép lá thư xuống , cầm bức điện tín Triệu Nguyên gửi tới mở xem.

 

Vừa mở , đó chỉ bốn chữ.

 

"Bình an, đừng lo."

 

Thẩm Mỹ Khiết: "..."

 

"Cô Thẩm."

 

Thẩm Mỹ Khiết thấy phía gọi , cô khép bức điện tín , hít sâu một đầu phía .

 

"Nhị Nha, con thế?" Thẩm Mỹ Khiết hỏi cô bé đáng yêu mặt.

 

Cô bé mắt là học sinh trong lớp Đại Sinh, ngay phía Đại Sinh, ngoan, nào gặp cô cũng chào hỏi.

 

"Mẹ bảo con mua nước tương ạ." Nhị Nha .

 

"Mua xong thì về nhà ngay nhé, ngoài trời nóng lắm." Thẩm Mỹ Khiết thấy đầu Nhị Nha mồ hôi đầm đìa, đưa tay lau mồ hôi đầu cho cô bé.

 

Nhị Nha thấy cô Thẩm lau mồ hôi cho , mặt đỏ ửng, ngọt ngào gật đầu, cầm chai nước tương hợp tác xã.

 

Thẩm Mỹ Khiết vạt áo lưng đẫm mồ hôi của Nhị Nha, nhớ tới lời cô giáo Tào kể với cô.

 

Nhà Nhị Nha tất cả năm đứa con, cô bé xếp thứ tư, đó là chị gái, chị cả và chị hai gả , trong nhà chỉ còn chị ba và cô bé, cách đây lâu cô bé mới sinh em trai, việc trong nhà đều dồn hết lên vai hai chị em cô bé.

 

Nhìn Nhị Nha bước hợp tác xã, cô cầm bức thư về nhà, về đến nhà, Đại Sinh đang chơi với Hoàng Qua ở hành lang chạy tới mặt cô, Hoàng Qua phía bước bốn chân chạy theo bé.

 

Thẩm Mỹ Khiết dáng vẻ sốt ruột của Đại Sinh bèn đưa bức điện tín tới mặt , chỉ bốn chữ đó với : "Bình an, đừng lo."

 

Đại Sinh hiểu bốn chữ nghĩa là gì, ngơ ngác .

 

"Cha con hiện giờ cha vẫn , bảo con đừng lo lắng, cha cũng nhớ con và các em." Thẩm Mỹ Khiết "gia công" bốn chữ đó một chút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-nhung-nam-60/chuong-153.html.]

Đại Sinh , khuôn mặt nhỏ tươi như hoa.

 

Thẩm Mỹ Khiết bảo cứ chơi tiếp, cô bếp tiếp tục rửa bát, nghĩ đến bức điện tín bốn chữ của , động tác rửa bát chút mạnh tay.

 

Hai tháng tin tức gì, giờ tin thì chỉ vẻn vẹn bốn chữ, nghĩ tới đó tâm trạng cô cũng giống như thời tiết ngoài , đột nhiên chuyển âm u.

 

Không lâu , bên ngoài bắt đầu lác đác đổ mưa.

 

Vào tháng thứ ba khi Triệu Nguyên , khoai lang ngoài đồng chín, tranh thủ ngày thứ Bảy, cô cùng các con ăn xong bữa sáng, cầm xẻng chuẩn đào khoai, hai bước tiếng mở cửa, cô về phía cửa.

 

Bóng dáng quen thuộc lâu gặp xuất hiện mặt.

 

"Cha ơi." Cẩu Đản thấy cha thì quăng luôn cái giỏ chạy về phía cha, Đại Sinh cũng bám sát theo .

 

Thiết Đầu ở bên cạnh nhúc nhích, nắm lấy tay Thẩm Mỹ Khiết cha.

 

Người còn đường mà về cơ đấy, Thẩm Mỹ Khiết đàn ông trong sân, đang định dời mắt thì thấy ngước mắt lên, ánh mắt hai chạm .

 

Thẩm Mỹ Khiết dời mắt , nhặt cái giỏ Cẩu Đản quăng đất, dắt Thiết Đầu về phía vườn .

 

Triệu Nguyên: "..."

 

Đại Sinh thấy cô phía bèn kéo tay cha: "Cha ơi, chúng đào khoai lang thôi."

 

Triệu Nguyên dẫn Đại Sinh và Cẩu Đản vườn .

 

"Chị Mỹ Khiết." Vương Ôn Tĩnh đang bỏ khoai lang túi, tiếng mở cửa thì ngoái đầu , thấy chị Mỹ Khiết đang dắt Thiết Đầu .

 

Thẩm Mỹ Khiết thấy tiếng Ôn Tĩnh, ngước mắt lên thấy Viễn Quốc và Ôn Tĩnh đang đào khoai, Viễn Quốc đào phía , Ôn Tĩnh nhặt khoai bỏ giỏ phía .

 

"Chị Mỹ Khiết." Diệp Viễn Quốc dừng động tác, cất tiếng chào.

 

Thẩm Mỹ Khiết hai họ một đào một nhặt, mỉm với hai : "Thím và đào ?"

 

"Mẹ đang rửa bát, lát nữa mới sang ạ." Vương Ôn Tĩnh đặt giỏ xuống đất, cầm lấy cái liềm bên cạnh định giúp một tay.

 

Thẩm Mỹ Khiết thấy Ôn Tĩnh cầm liềm giúp cắt dây khoai, bèn bước tới : "Em cứ bận việc của em , lát nữa Triệu Nguyên sang giúp chị."

 

Khoai lang nhà thím Quyên trồng cũng nhiều, Ôn Tĩnh sang giúp cô thì việc bên mãi xong mất.

 

"Anh Triệu về ạ?" Vương Ôn Tĩnh hỏi, cô Triệu nhiệm vụ mấy tháng nay nhà.

 

"Về , em mau qua lau mồ hôi cho Viễn Quốc ." Thẩm Mỹ Khiết bảo Ôn Tĩnh Viễn Quốc, mặt đầu mồ hôi.

 

Vương Ôn Tĩnh Viễn Quốc một cái thu hồi tầm mắt, mặt đỏ.

 

"Đợi Triệu sang đây em mới về." Vương Ôn Tĩnh xong, đang định cúi cắt dây thì thấy tiếng Đại Sinh gọi cha, Triệu Nguyên dẫn theo hai đứa trẻ từ vườn .

 

"Mau , Triệu Nguyên tới ." Thẩm Mỹ Khiết đưa tay nhẹ nhàng đẩy Vương Ôn Tĩnh đang hổ về phía bên .

 

Cô cầm liềm cắt dây khoai, đầu Triệu Nguyên ở phía .

 

Triệu Nguyên đang cúi cắt dây khoai, từ lúc về đến giờ cô với câu nào.

 

Anh cầm xẻng đào khoai, một nhát xẻng xuống hất lên, củ khoai lang đứt thành mấy khúc lộ ngoài.

 

 

Loading...