Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 574

Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:11:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cháu là nhóc con ở Tống Ký đúng ? Sao cháu đến đây? Mẹ cháu ?”

Lúc Tống Tân Nhiễm cũng xuống xe, lập tức nhận sự tiếp đón còn nồng nhiệt hơn: “Tống điếm trưởng, trời ơi, thực sự là cô! Càng ngờ thể gặp cô ở đây, đúng là một niềm vui bất ngờ!”

Quay sang với Lâm Cảnh Nguyên: “Tống điếm trưởng đến báo cho một tiếng, để còn chuẩn chứ!”

Lại với bạn bên cạnh: “Đây chính là cửa hàng trưởng kiêm bếp trưởng của Tống Ký mà từng nhắc với đấy, đồ ăn nhà cô gọi là tuyệt đỉnh...”

Cuối cùng trịnh trọng với Tống Tân Nhiễm: “Tống điếm trưởng, thích Tống Ký, là fan trung thành của Tống Ký đấy.”

Tống Tân Nhiễm vẫn còn ngơ ngác, thế thì chẳng cần Lâm Cảnh Nguyên giới thiệu qua nữa, cô nở nụ nghề nghiệp: “Cảm ơn .”

Lâm Cảnh Nguyên chịu hết nổi , đẩy mạnh Chung Duy : “Sao đến đây?”

“Đương nhiên là cũng đến , nếu thì đưa Tống điếm trưởng đến đây. Hai thiết với từ lúc nào hả, lén lút ăn đồ ăn Tống điếm trưởng lưng , đừng quên ngay từ đầu ai là dẫn đến Tống Ký nhé.” Chung Duy đầu liền mách lẻo với Tống Tân Nhiễm, “Tống điếm trưởng, lúc đầu giới thiệu Tống Ký cho Cảnh Nguyên, còn chẳng thèm để tâm ...”

Gân xanh trán Lâm Cảnh Nguyên giật giật, bịt c.h.ặ.t cái miệng của Chung Duy .

May mà ông chủ địa phương mời họ đến chơi cũng là bạn của hai , nhanh tay lẹ mắt kéo Chung Duy , để thêm lời nào nữa, lúc kéo còn quên bày tỏ sự hoan nghênh với Tống Tân Nhiễm.

Lâm Cảnh Nguyên : “Chúng nghỉ ngơi một lát, lát nữa lên núi.”

Vừa thấy lên núi, Tống Dư liền hưng phấn hẳn lên, nắm c.h.ặ.t chiếc xẻng nhỏ của : “Vâng ạ!”

Người bạn mở dịch vụ lưu trú ở hồ Dương An, Tống Tân Nhiễm quen thuộc với ngành nghề , chính là mô hình homestay trong tương lai mà. trông vẻ thiếu tiền, dịch vụ lưu trú chỉ là thêm, chủ yếu là để bản chỗ nghỉ ngơi.

Nghỉ ngơi một lát trong quán, Chung Duy khi lên núi. Sau khi trở về đắn hơn nhiều, bắt đầu cho Lâm Cảnh Nguyên với Tống Tân Nhiễm, tính tình chính trực trách nhiệm, quan trọng nhất là từng yêu đương...

Vẻ mặt Tống Tân Nhiễm vô cùng mờ mịt.

Lâm Cảnh Nguyên thực sự chịu nổi nữa: “Chúng lên núi thôi.”

Trực tiếp bỏ mặc Chung Duy ở phía . Anh quá quen thuộc đường lối ở đây, trong quá trình lên núi, Tống Tân Nhiễm mới năm nào cũng đến vài , còn ký hợp đồng hợp tác với một bán nấm rừng ở địa phương.

Tai Tống Tân Nhiễm bắt thông tin quan trọng, hỏi: “Còn những bán nấm rừng khác ? cũng thu mua một ít mang về Tống Ký, món ăn giới hạn theo mùa.”

Lâm Cảnh Nguyên : “Tống điếm trưởng quả thực là kính nghiệp danh bất hư truyền, chơi mà cũng quên công việc.”

Tống Tân Nhiễm : “Anh cũng thế còn gì.”

Lâm Cảnh Nguyên đáp: “Sáng mai dẫn cô chợ xem thử, là nấm rừng tươi rói thôi.”

Tống Tân Nhiễm gật đầu đồng ý.

hái thêm nhiều nấm mang về tặng Tống điếm trưởng, cũng cửa để ăn một bữa cơm...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-574.html.]

Người bạn đảo mắt trắng dã, tên cả đời chỉ c.h.ế.t vì cái miệng, hết cứu nổi .

Lâm Cảnh Nguyên năm nào cũng đến, trí nhớ cũng . Một loại nấm như nấm mối dễ mọc ở những nơi năm ngoái từng mọc, quả nhiên ngay tại ổ nấm phát hiện bóng dáng của nấm mối.

Từng cây nấm hình chiếc ô sừng sững giữa những tán lá, chiếc mũ nấm lớn vươn nhẵn nhụi, chiếc nhỏ thì trông như chiếc nón lá bé xíu, ước chừng mười mấy cây.

Mắt Tống Dư cũng tinh, thoắt cái thấy, chạy vội qua đó, xổm mặt đất mà vẫn dám động tay, ngẩng đầu hỏi Lâm Cảnh Nguyên: “Chú Lâm, cái ăn ạ?”

“Tất nhiên , đây chính là loại nấm ngon nhất đấy.”

Nghe Lâm Cảnh Nguyên , Tống Dư liền hưng phấn hẳn lên. Tay chạm , cuống nấm lạnh, thịt nấm dày, sờ trơn tuột, bé nhẹ nhàng nhổ lên, đặt chiếc giỏ nhỏ của .

Hóa hái nấm dễ dàng như , chẳng cần dùng đến chiếc xẻng nhỏ của bé.

Tống Dư còn chút tiếc nuối.

“Tiểu Dư, cho chú mượn xẻng ?” Lâm Cảnh Nguyên hỏi.

Tống Dư lập tức đưa lên. Chỉ thấy Lâm Cảnh Nguyên cầm xẻng cắm xuống bên cạnh một cây nấm mối, đào lớp đất tơi xốp .

Tống Dư mới phát hiện hóa cuống nấm lòng đất còn một đoạn dài. Lâm Cảnh Nguyên dễ dàng đào , ánh mắt sáng lấp lánh của Tống Dư, trả chiếc xẻng nhỏ cho bé: “Tiểu Dư thử xem.”

Tống Dư gật đầu thật mạnh: “Vâng!”

Cậu bé học theo dáng vẻ nãy của Lâm Cảnh Nguyên, cẩn thận đào một đoạn nấm mối dài, ngay cả cuống nấm cũng đào lên vô cùng nguyên vẹn.

“Tiểu Dư giỏi quá.”

Tống Dư tít mắt, vui vẻ đặt nấm trong giỏ.

Đào xong ổ nấm bắt đầu tiến về địa điểm mới. Sau khi thu hoạch đầu tiên, cảm xúc của Tống Dư khơi dậy. Cậu bé đếm nấm trong giỏ của , tay cầm một cây gậy gỗ, gõ gõ đập đập khắp nơi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Hái nấm tuyến đường cố định nào, một nhóm mấy . Hôm nay nắng gắt lắm, bóng cây che khuất khá nhiều, tiếng chim hót lảnh lót, một cơn gió nhẹ thổi qua, mang đậm cảm giác như đang dã ngoại thời học.

Tống Dư lớn đang gì, bộ tâm trí đều đặt những cây nấm. Chợt mắt bé sáng lên, dùng gậy gỗ gạt lớp lá rụng mặt đất, xổm xuống chỉ cây nấm nhỏ màu giống hệt lá cây , hỏi: “Chú Lâm, đây là nấm gì ạ?”

Lâm Cảnh Nguyên thử: “Nấm gan bò xám nâu, ăn .”

Tống Dư lập tức vui vẻ hái xuống, đặt giỏ của .

Cả nhóm tiếp tục về phía , Tống Dư phát hiện một cây nấm màu đỏ, chút chần chừ. Trên đường phổ cập kiến thức cho bé, những cây nấm màu sắc sặc sỡ đa phần đều độc, thể hái bừa.

 

 

Loading...