Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 544

Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:11:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu bé ngẩng đầu lên, đôi mắt ươn ướt, khẽ lắc đầu, vẻ mặt buồn bã: “Em xin .”

Lâm Cảnh Nguyên bật . Đây là đầu tiên một đứa trẻ gọi là "". Trẻ con trong thôn thường gọi theo vai vế, mà vai vế của Lâm Cảnh Nguyên trong thôn lớn, nào là chú, bác, ông trẻ đều gọi. Hồi mới nghiệp đại học về quê, còn ngượng, nhưng gọi riết cũng quen.

“Bạn nhỏ, em mấy tuổi ?”

Giọng vẫn còn chút buồn bã vang lên: “Sáu tuổi rưỡi ạ.”

“Vậy chắc em học tiểu học nhỉ?”

Tâm trạng vẻ khá hơn một chút: “Em học lớp một ạ.”

“Học lớp một mà xe đạp ? Giỏi thật đấy.”

Cậu bé khẽ mím môi, chút ngượng ngùng: “Em vẫn , em đang tập ạ.”

Cậu bé xoa xoa cánh tay. Vừa nãy để tránh Lâm Cảnh Nguyên, tự ngã khỏi xe đạp, cánh tay đập xuống đất, đau một chút.

“Anh ơi, chân đau ?” Cậu bé xổm xuống, dường như xem chân , nhưng dám xắn ống quần lên, chỉ đành ngẩng đầu Lâm Cảnh Nguyên. Đôi lông mày nhỏ nhắn nhíu , cứ như đụng trúng là , vẻ mặt vô cùng xót xa.

Lâm Cảnh Nguyên mỉm , xắn ống quần lên cho bé xem: “Không đau, căn bản là đụng trúng.”

Cậu bé lúc mới yên tâm hơn một chút.

Lâm Cảnh Nguyên giúp bé dựng chiếc xe đạp lên, giữ lấy: “Bạn nhỏ tập xe bao lâu ?”

“Lúc học mẫu giáo em đạp xe ạ.” Giọng bé non nớt, khoa tay múa chân, “Là loại xe đạp ba bánh ở đằng ạ, lên ngã. em lên tiểu học , xe hai bánh, chỉ là em mãi vẫn học .”

Cậu bé chút buồn bã.

Lâm Cảnh Nguyên : “Để dạy em.”

“Anh xe đạp ạ?” Đôi mắt to tròn sáng lấp lánh , khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, dáng vẻ cực kỳ ngoan ngoãn.

Lâm Cảnh Nguyên cũng tại , thấy đứa trẻ trong lòng nảy sinh thiện cảm. Anh nghĩ lẽ do gặp quá nhiều những đứa trẻ nghịch ngợm, nên khi đột nhiên thấy một bé ăn mặc sạch sẽ, dáng vẻ ngoan ngoãn, năng hiểu chuyện và lễ phép thì dễ sinh lòng yêu mến.

“Biết chứ.” Lâm Cảnh Nguyên hai tay giữ lấy ghi đông xe đạp, lên.

Chiếc xe đạp khá nhỏ, mà cao một mét tám, lên trông buồn . bên cạnh hề cảm thấy kỳ lạ chút nào, ngược còn dùng ánh mắt vô cùng mong đợi .

Lâm Cảnh Nguyên bắt đầu đạp thử, đầu với bé: “Đi xe đạp quan trọng nhất là tìm cảm giác thăng bằng. Lúc mới bắt đầu, chân cần đạp lên bàn đạp, cứ để hai chân chạm đất trượt .”

Anh mẫu.

“Sau đó...” Chân liền đặt lên bàn đạp, vô cùng mượt mà đạp một vòng quanh bé.

Đôi mắt bé mở to hơn hẳn, vỗ tay hoan hô, chân thành khen ngợi: “Anh ơi, giỏi quá mất!”

Giọng non nớt, mềm mại khiến kìm mà cong khóe môi. Lâm Cảnh Nguyên đặt chiếc xe đạp mặt bé: “Em thử xem.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-544.html.]

Cậu bé một cái, hào hứng “Dạ” một tiếng. Mặc dù nãy mới ngã, nhưng khi lên xe hề sợ hãi chút nào. Cậu bé cẩn thận trèo lên xe, bắt chước động tác nãy của Lâm Cảnh Nguyên, tiên trượt để tìm cảm giác thăng bằng, hai chân rời khỏi mặt đất.

Lâm Cảnh Nguyên vẫy tay với bé, đạp xe trượt tới. Tuy chính thức , nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ hào hứng.

Lâm Cảnh Nguyên : “Lát nữa nhấc bánh lên, em thử tìm cảm giác đạp xe xem .”

Cậu bé đầu , vẻ mặt nghiêm túc: “Anh ơi, xe đạp nặng lắm, em cũng nặng nữa.”

Lâm Cảnh Nguyên dễ dàng nhấc bổng cả bé lẫn bánh xe lên.

Vẻ mặt nghiêm túc của bạn nhỏ lập tức biến thành sự kinh ngạc vui sướng, giọng cực kỳ hân hoan: “Oa, ơi giỏi quá! Sức mạnh thật đấy!”

Lâm Cảnh Nguyên luôn cho rằng là một khá điềm đạm, nhưng hiểu trong những lời khen ngợi ngọt ngào của bạn nhỏ , cảm thấy tâm trạng thư thái và vui vẻ hơn nhiều.

Sau khi đạp xe, thể tự . Lâm Cảnh Nguyên vẫn yên tâm, theo bé. đứa trẻ khả năng học hỏi siêu phàm, chỉ học như hai , tự nắm vững thăng bằng và .

Biết xe đạp dường như chỉ là chuyện trong chớp mắt, thì dường như quên luôn cảm giác lúc , cũng sẽ ngã nữa.

Trên khuôn mặt bé nở nụ rạng rỡ, vui sướng gọi : “Anh ơi!”

Chỉ là ánh mắt vẫn chằm chằm về phía , dám lung tung. Từ lúc mới xe thể thấy lái xe chắc chắn sẽ là một tuân thủ luật giao thông.

Lâm Cảnh Nguyên vỗ tay: “Giỏi quá!”

Cậu bé vẫn phanh xe, dừng chỉ đặt chân xuống đất để phanh bằng chân. Lâm Cảnh Nguyên ấn tay lên yên , lập tức giữ vững chiếc xe đạp.

“Cảm ơn ạ!” Cậu bé xuống xe, dùng chân gạt chân chống xuống, chiếc xe đạp dừng vững vàng bên lề đường, hào hứng, vui vẻ chạy nhà hàng Tống Ký.

“Mẹ ơi, con xe đạp !”

Lâm Cảnh Nguyên ở cửa, chút ngỡ ngàng. Anh còn tưởng là con nhà ai trong khu chung cư, ngờ là con của Tống Ký?

Hoặc lẽ là con của khách hàng?

Giọng của dễ nhận , loáng thoáng truyền : “Là một trai giúp con học xe đạp đó .”

“Anh giỏi lắm luôn!”

Lâm Cảnh Nguyên thấy giọng điệu khoa trương của bé mà chút ngượng ngùng. Đi xe đạp trong mắt những căn bản chẳng là chuyện gì siêu phàm cả.

Anh suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định Tống Ký ăn một bữa cơm. Chỉ là bước một bước, kéo tay , đôi mắt sáng rực : “Mẹ ơi, chính là dạy con xe đạp ạ!”

Lâm Cảnh Nguyên khi thấy của bé thì bỗng nhiên khựng : “Ờ... Tống cửa hàng trưởng...”

Tống Tân Nhiễm cũng nhịn bật phụt một tiếng: “Lâm tổng giờ đến đây? Cảm ơn nhé, nãy Tiểu Dư bước với một trai siêu cấp trai dạy thằng bé xe đạp, trông đặc biệt tuấn tú, hơn nữa còn vô cùng lợi hại, sức lực cũng lớn!”

 

 

Loading...