Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 430

Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:04:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc về, Tống Tân Nhiễm mua một thùng sữa tươi. Cô thấy hiện tại chiều cao của Tống Dư ở mức trung bình so với bạn bè cùng trang lứa. Mặc dù trong sách miêu tả Tống Dư khi trưởng thành cao một mét tám, nhưng Tống Tân Nhiễm cảm thấy đó là sự thiên vị đặc biệt của tác giả dành cho nhân vật.

Giống như trong tiểu thuyết ngôn tình, nếu nam chính cao một mét bảy thì tương đương với tàn phế cấp độ hai , độc giả chắc chắn sẽ ầm lên.

Thời đại mà Tống Dư đang sống, hồi nhỏ thường thiếu thốn dinh dưỡng, lớn lên chiều cao trung bình của nam giới thế hệ tới một mét bảy. Tống Tân Nhiễm bồi bổ thêm cho bé, cao thêm một chút cũng hơn.

Cô về nhà thứ Bảy, cửa lớn đóng c.h.ặ.t. Lúc Tống Tân Nhiễm lấy chìa khóa mở cửa còn tưởng Tống Dư nhà, cuối tuần bé luôn thích quán chơi.

Tiếng "cạch" khẽ vang lên khi đẩy cửa lớn , Tống Tân Nhiễm liền chạm một đôi mắt tròn xoe.

Tống Dư ở cửa phòng, hai tay bám khung cửa, thò đầu về phía cửa , ngôn ngữ cơ thể truyền đạt sự cảnh giác như một con thú nhỏ.

chút cảnh giác đó khi thấy cô lập tức tan biến sạch, đôi mắt bỗng chốc sáng bừng lên, chạy bay về phía cô.

“Mẹ!”

Sức lực của đứa trẻ khá lớn, tông khiến cô lùi nửa bước. Tống Dư ôm c.h.ặ.t lấy đùi cô, giọng rầu rĩ: “Mẹ.”

Nghe sự khác lạ trong giọng của con, lòng Tống Tân Nhiễm mềm nhũn. Cô xổm xuống ngang tầm mắt với bé, xoa xoa đôi má mềm mại: “Sao thế, Tiểu Dư là nam t.ử hán ? Sao .”

Tống Dư ôm lấy cổ cô, vùi mặt vai cô, dùng giọng nhỏ xíu đáp: “Con thể tạm thời nam t.ử hán.”

Tống Tân Nhiễm bật thành tiếng: “Được, thì tạm thời nam t.ử hán, em bé của nhé.”

Tống Tân Nhiễm bế bé lên. Nhờ ba năm nay ngừng rèn luyện thể, tăng cường ăn uống, công việc đòi hỏi lực cánh tay mạnh, cô thể bế bổng cục cưng lên một cách vững vàng.

Tống Tân Nhiễm xốc xốc, cảm thấy hình như cân nặng nhẹ, nhưng cô cũng là đầu tiên nuôi con, rành lắm xem thế trong tiêu chuẩn cân nặng . Dù cô vẫn với Tống Dư: “Tiểu Dư ăn nhiều nhé, con xem gầy .”

Đôi mắt Tống Dư hoảng hốt chớp chớp liên hồi. Đã lâu lắm bế lên. Bây giờ bé đang học lớp lá, sắp nghiệp bước tiểu học, tự thấy là trẻ lớn . nhớ đến câu , thể tạm thời nam t.ử hán…

Cuối cùng vẫn thuận theo bản tâm, cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy cổ , cái đầu mềm mại tựa vai : “Không gầy ạ, khám sức khỏe ở trường mẫu giáo, con còn mập lên một chút đấy.”

“Vậy cao lên bao nhiêu nào?”

Giọng Tống Dư bất giác nhỏ một chút, vùi đầu vai cô: “Cũng cao lên ít ạ.”

trong các bạn cùng lớp vẫn chỉ là vóc dáng trung bình. Ngô Diệu Hiên mới là nhóm cao nhất, cao hơn Tống Dư nửa cái đầu , Tống Dư luôn vô cùng ngưỡng mộ.

Tống Tân Nhiễm cảm xúc nhỏ bé giấu giếm trong giọng điệu của con, khẽ một tiếng: “Mẹ mua sữa về , Tiểu Dư uống nhiều , sẽ cao lên thôi.”

Tục ngữ câu thịt, trứng, sữa giá trị dinh dưỡng cao nhất. Từ khi Tống Dư đón về bên cô, thịt và trứng bao giờ thiếu, nhưng hàng hóa ở thị trấn nhỏ hạn, sữa tươi mới gần một năm nay, còn là một loại sữa chất lượng bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-430.html.]

Tống Tân Nhiễm ngóng , thành phố thể đặt sữa tươi giao hàng ngày cho trẻ em, tức là mỗi sáng nhân viên giao sữa sẽ mang sữa tươi đến tận cửa. Tống Tân Nhiễm dự định khi sửa nhà xong cũng sẽ đặt một suất.

Tống Dư : “Vâng ạ! Con uống sữa, con cao lên!”

Chỉ là hùng tâm tráng chí lúc khi bóc hộp sữa uống một ngụm liền nhíu c.h.ặ.t mày. Mặc dù kiềm chế, nhưng mặt vẫn lộ sự kháng cự.

Trong đầu Tống Dư chậm chạp nhớ lời Viên Viên từng . Viên Viên bảo sữa khó uống lắm, nhưng bố đều ép uống. Tuy nhiên như một phần thưởng, khi uống xong sữa thể ăn một viên kẹo yêu thích.

Nghe Tống Dư uống sữa, Viên Viên còn dùng ánh mắt ngưỡng mộ : “Cậu thật hạnh phúc.”

Tống Dư cảm thấy hạnh phúc hiện tại của hình như vơi một chút, nhưng đây là đồ cất công mang từ thành phố về…

Tống Dư cầm hộp sữa, vô cùng xoắn xuýt.

Tống Tân Nhiễm tự nhiên nhận sự khó xử của con, hỏi: “Tiểu Dư thích uống sữa ?”

Tống Dư thật: “Mẹ ơi, sữa một mùi vị kỳ lạ lắm.”

Tống Tân Nhiễm suy nghĩ một chút, đổ sữa , cho thêm một chút đường trắng , khuấy đều đưa cho Tống Dư: “Bây giờ con nếm thử xem.”

Tống Dư bưng lên, nhấp một ngụm nhỏ, chút vui vẻ: “Ngọt ngọt ạ.”

Giống như một bát nước đường. Hồi nhỏ Tống Dư còn thường xuyên coi nước đường như đồ ăn vặt. Tuy nhiên sữa thêm đường trắng mặc dù dễ uống hơn một chút, nhưng cái mùi vị kỳ lạ đó vẫn tan , chỉ là Tống Dư thể chấp nhận .

Cậu bé lấy uống cạn một , trong lòng nghĩ là vì để cao lên! Viên Viên còn cao hơn bé một chút cơ mà.

Tống Tân Nhiễm quanh nhà một lượt, gì khác biệt so với lúc cô . Quần áo của Tống Dư cũng giặt phơi sào, rõ ràng là Tống Tân Văn giúp đỡ. Tống Dư còn nhỏ thế , dùng sào phơi quần áo.

“Mấy ngày nay Tiểu Dư sống thế nào ?” Tống Tân Nhiễm hỏi con.

Tống Dư đáp: “Dì nấu cơm cho con, ngủ cùng con, giặt quần áo giúp con…”

Cậu bé đếm một loạt việc : “ con cũng tự việc đấy nhé, con quét nhà, tự bài tập, còn thể tự ngủ nữa!”

Trước đây bé đều ngủ cùng Tống Tân Nhiễm. Sau khi dì đến hỏi ngủ cùng , Tống Dư suy nghĩ một chút, cảm thấy thể, liền tự ngủ trong phòng , dì ngủ ở một phòng khác.

Trong căn nhà lớn nếu chỉ một , bé sẽ sợ. lớn ở phòng khác, cho dù nhà, bé cũng thể dũng cảm chìm giấc ngủ, bởi vì từ khi còn nhỏ Tống Dư thể tự ngủ .

 

 

Loading...