Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 426

Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:04:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa nãy nếm thử đồ của Thạch Huy, còn thấy mùi thơm hấp dẫn, nhưng kết cấu và hương vị vẫn còn thiếu sót. Giờ ăn thử đồ của Tống Tân Nhiễm mới thế nào gọi là sự cám dỗ.

Ngụy Đống giơ ngón tay cái lên, ngay cả cách xưng hô cũng đổi: “Đầu bếp Tống, cô ở Tiên Lỗ Phường chúng , con đường tương lai cần lo lắng nữa ! Phương đổng đúng là con mắt tinh đời, đặt kỳ vọng cao Tiên Lỗ Phường nên mới tìm cô đến đầu bếp cho quán chúng !”

Liên quan đến sự nghiệp của bản , Ngụy Đống lập tức đổi thái độ, ngoắt một trăm tám mươi độ.

Tống Tân Nhiễm với nụ như như , cảm thấy Ngụy Đống và Phương Kiến Dân từ trong xương tủy đúng là cùng một loại , thảo nào Phương Kiến Dân để Ngụy Đống cửa hàng trưởng.

Tuy nhiên, loại như Ngụy Đống một ưu điểm, đó là đối với những giá trị lợi dụng, nhất định sẽ tâng bốc lên tận mây xanh, tỏ nhiệt tình nịnh nọt, tuyệt đối sẽ dám gây rắc rối mặt cô.

Điều cũng đúng ý Tống Tân Nhiễm. Sau mỗi tuần đến một , lương vẫn nhận đều, việc của vẫn , cuộc sống cứ thế mà tươi .

Cô nhạt giọng đáp: “Cửa hàng trưởng Ngụy quá khen .”

Cuối cùng Thạch Huy cũng nếm thử đồ kho do Tống Tân Nhiễm . Miếng thịt miệng, trong lòng chẳng còn lời nào để nữa. Dùng lời của sư phụ , thì hai cùng một đẳng cấp. Cậu thậm chí còn cảm thấy tay nghề của Tống Tân Nhiễm nhỉnh hơn sư phụ vài phần.

Thạch Huy thẫn thờ một bên tiếng nào, cảm thấy hổ thấy hụt hẫng. Cậu còn tưởng ông chủ lớn điều đến quán đồ kho mới mở là để bản tỏa sáng, từ nay thể đảm đương một phía. Giờ phút thấy chẳng là cái thá gì, cả như đả kích nặng nề.

Đợi thêm nửa tiếng nữa, Tống Tân Nhiễm vớt thịt kho om xong khỏi nồi. Lần hương vị càng thêm đậm đà, thơm đến mức khiến váng vất.

Lần dọn lên bàn, chẳng cần lên tiếng, Ngụy Đống tự động đeo găng tay nilon bắt đầu ăn. Càng ăn, Ngụy Đống càng niềm tin, tương lai của quán đồ kho đúng là xán lạn.

Thạch Huy lặng lẽ nếm thử một miếng, buông đũa xuống bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Rõ ràng quán đồ kho chỉ cần một đầu bếp Tống là đủ , tại Phương đổng còn điều đến đây gì?

Phạm Thu bên cạnh vốn dĩ còn cứng cổ xụ mặt, cảm thấy chẳng thèm khát chút đồ ăn . dáng vẻ ăn dừng của Ngụy Đống, mùi thơm của đồ kho cứ chui tọt mũi, thực sự chút nhịn nổi.

con ai cũng lòng tự trọng, Phạm Thu cảm thấy hình như ăn đồ của Tống Tân Nhiễm thì đồng nghĩa với việc cúi đầu cô. Cô mặt , dứt khoát nữa.

Ánh mắt Tống Tân Nhiễm lướt qua ba , cần hỏi cũng họ đang nghĩ gì. Ánh mắt cô dừng Thạch Huy hai giây, thấy mang bộ dạng thất hồn lạc phách như gặp ma, hàng lông mày nhíu , cuối cùng dậy chuẩn rời .

Ngụy Đống vẫn còn chìm đắm trong hai khay đồ kho, trời trăng gì, ăn mường tượng về tương lai, chỉ thấy tình hình đang vô cùng . Đợi đến khi Tống Tân Nhiễm bước khỏi cửa, mới phản ứng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-426.html.]

Hôm nay Tống Tân Nhiễm là sẽ dạy Thạch Huy đồ kho ? Sao mất !

Tất nhiên Ngụy Đống cũng quên lời Phương Kiến Dân dặn, một trong những nội dung công việc của Tống Tân Nhiễm là đào tạo nhân viên trong quán, Phương Kiến Dân còn nhắc nhở Ngụy Đống rằng việc quan trọng.

Ngụy Đống vội vàng huých Thạch Huy một cái.

Thạch Huy lúc mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng. Ngụy Đống vội nháy mắt với , bên ngoài. Thạch Huy lập tức hiểu ý, đuổi theo.

“Đầu bếp Tống, đợi !” Gọi , Thạch Huy chút hổ, ấp úng : “Đầu bếp Tống, cô phương pháp đồ kho của vấn đề, vấn đề ở …”

Tống Tân Nhiễm một cái, gì.

Mặt Thạch Huy đỏ bừng. Trước đây khi học việc trong bếp nhà hàng, đồ thì thế nào. Đầu tiên là thái độ đoan chính, thứ hai là siêng năng chịu khó, nếu chẳng đầu bếp nào chịu truyền nghề cho một xa lạ cả.

Lúc đó Thạch Huy thái độ thành khẩn, việc chăm chỉ, tôn trọng sư trưởng, mới học một môn kỹ thuật. Đến chỗ mới chút tự mãn, đầu tiên thấy Tống Tân Nhiễm còn thèm để ý, thấy đối phương còn trẻ là phụ nữ, liền cho rằng cô cửa , lên đắc tội với .

Vừa nãy còn tự lượng sức so tài với , kết quả thua đến mức còn mảnh giáp. Giờ phút cầu xin , Thạch Huy cũng cảm thấy muối mặt.

vẫn cố nén sự hổ, mở miệng: “Đầu bếp Tống, là mắt tròng, thực sự xin cô. Công thức đồ kho của cũng là học từ sư phụ, ông là đầu bếp lớn, nấu ăn giỏi, , …”

Cậu rằng luôn tôn kính sư phụ, cho phép khác về ông, cũng là giải thích một chút về động cơ của , hy vọng nhận sự thông cảm từ Tống Tân Nhiễm.

Nào ngờ Tống Tân Nhiễm thẳng: “Mỗi đầu bếp đều món tủ của riêng , cần mang giải thích so sánh. Vừa nãy xem kho thế nào, cứ bắt chước theo là . Vấn đề quan trọng nhất là món mặn và món chay chia nồi, món mặn om đủ thời gian mới ngấm vị.”

Nghe cô , tim Thạch Huy kìm đập thình thịch vài nhịp. Cô đơn giản cho nguyên lý và cách

Thạch Huy còn tưởng Tống Tân Nhiễm sẽ trực tiếp phớt lờ , hoặc mỉa mai vài câu bỏ . Trong nghề của bọn họ, những đầu bếp bản lĩnh thực sự đều chút nóng tính.

Ban đầu Thạch Huy còn thấy Tống Tân Nhiễm hòa đồng, giờ thì bác bỏ suy nghĩ . Nghe cô xong, Thạch Huy vội vàng cúi gập cảm ơn: “Đầu bếp Tống, cảm ơn cô, hiểu , đây thực sự !”

 

 

Loading...