Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 366

Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:01:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Dư lặng lẽ ghé sát tai Ngô Diệu Hiên : “Hôm nay tớ thể mời ăn đó.”

Mắt Ngô Diệu Hiên sáng rực lên, hề khách sáo mà , quả thực giống như hai ngọn đèn pha ô tô đột nhiên bật sáng trong đêm tối: “Thật ?”

Tống Dư gật đầu.

Viên Viên thấy lời thì thầm của hai nhóc, mím môi, vui: “Tống Dư, đừng mời ăn.”

Ngô Diệu Hiên thầm nghĩ Viên Viên thật phiền phức, quản thật rộng.

Viên Viên : “Tớ mời ăn.”

Ngô Diệu Hiên:?

Miệng nhóc vì kinh ngạc, suýt nữa tưởng nhầm.

Cái gì? Hứa Thù Nguyên mời nhóc ăn đồ ăn? Trời ạ, mặt trời mọc đằng Tây ?

Ngô Diệu Hiên vội vàng chạy ngoài cửa mặt trời, chỉ tiếc hôm nay trời râm, mặt trời.

Cậu nhóc nhanh ch.óng chạy về, tâm trạng vẫn hồi lâu thể bình tĩnh.

Cậu nhóc gì nữa, thầm nghĩ nếu Viên Viên chủ động đề nghị mời nhóc ăn, từ chối cũng lắm.

Viên Viên : “Tống Dư, đây là quán của , mời, để tớ, tớ tiền, tớ cũng cho tớ tiền.”

Viên Viên đến bên cạnh Tống Tân Nhiễm: “Dì Tống, con gọi món.”

Tống Tân Nhiễm dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé, : “Viên Viên gọi gì nào, dì mời các con ăn.”

Đều là bạn của cục cưng nhà , những đứa trẻ bốn năm tuổi, Tống Tân Nhiễm thể để bọn chúng trả tiền.

Chương Tiểu Lãng : “Dì Tống, thể như .”

Cậu bé nghiêng đầu, nghiêm túc suy nghĩ lời , bắt chước : “Dì Tống ăn buôn bán, lấy tiền thì sẽ đóng cửa, bọn con ăn đồ ăn trả tiền.”

Chương Tiểu Lãng chuyện luôn quy củ, trưởng thành vững vàng hơn em trai Chương Tiểu Đạt một chút.

Vừa nãy Chương Tiểu Đạt còn ngứa tay rục rịch lấy thức ăn, thấy câu của Chương Tiểu Lãng giống như mở van trong đầu, lập tức gật đầu: “Dì lấy tiền thì bọn con ăn.”

Vài bạn nhỏ còn rõ ràng cũng gia đình dạy dỗ, cùng gật đầu : “ đúng !”

Cát Hà ở bên cạnh mà trong lòng chợt sinh vô vàn cảm khái. Tiệm tạp hóa đầu thôn bọn họ là do một ông lão hơn sáu mươi tuổi mở, ông lão con trai con dâu cháu trai cháu gái.

Cát Hà bố , cháu trai con trai nhà đó đều sẽ lén lút lấy đồ trong tiệm tạp hóa của ông lão, lấy bao giờ trả tiền, thậm chí còn lấy đó vinh dự.

Mấy đứa trẻ mắt rõ ràng thể mời, thà ăn cũng trả tiền, đây chính là sự khác biệt của giáo d.ụ.c gia đình nhỉ.

Lúc Cát Hà học, giáo viên thường , ngưu tầm ngưu mã tầm mã, lúc đó cô còn tin câu , lúc dường như hiểu , bạn bè của Tống Dư đều khác biệt lắm.

Tống Tân Nhiễm khẽ mỉm , khóe môi cong lên một độ cong dịu dàng: “Được , nếu những bạn của Tiểu Dư , thì cứ tính theo giá trong quán, các con ăn gì dì lấy cho các con.”

Lúc Ngô Diệu Hiên nhớ tới lời bà nội : “Con ăn đồ đắt…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-366.html.]

Chỉ là một nửa giọng nhóc nhỏ dần, vì tiền của nhóc dùng , tiêu tiền của bạn nhỏ để ăn đồ đắt, Ngô Diệu Hiên cảm thấy kỳ cục.

Giọng Viên Viên đặc biệt vang dội: “Dì ơi con ăn thịt, ăn thịt ngon, thịt đắt!”

Tống Tân Nhiễm : “Được, lấy một ít thịt đùi gà và thịt nạc thái mỏng nhé.”

Dựa theo sở thích của bọn trẻ, Tống Tân Nhiễm đều gắp một ít, đó bật bếp nhúng rau.

Vì là trẻ con ăn, nên độ cay tê cần điều chỉnh. Độ cay của cốt lẩu là cố định, lúc nêm nếm Tống Tân Nhiễm trực tiếp múc một muôi nước hầm gà nguyên bản trong, cho thêm một chút xì dầu muối các loại gia vị, đảm bảo sẽ nhạt.

đây là phiên bản Ma lạt thang cay tê nữa, mà là phiên bản Ma lạt thang nước trong.

Một chậu thức ăn lớn bưng lên bàn, bảy đứa trẻ quây quần quanh bàn, đồng loạt cầm đũa gắp thức ăn trong chậu.

Vừa đưa miệng “Trời ơi, dì Tống món trộn ngon quá! Hu hu hu, ngon quá !”

“A, thịt thịt, thịt thịt của con! Thịt thịt ngon quá!”

“Tống Dư thật đấy, tớ siêu thích !”

Tống Dư lập tức cảnh giác: “Đứa trẻ nào cũng , của tớ chỉ là của tớ thôi.”

“La la, tớ , tớ cũng .”

Trẻ con cùng ăn cơm chính là náo nhiệt, nhưng trong đó, Chương Tiểu Đạt bình thường nhiều im lặng. Nhìn kỹ , bé ăn đồ ăn còn kịp, lấy miệng mà chuyện.

Ý thức cạnh tranh cực mạnh của trẻ mẫu giáo khoảnh khắc thể hiện trọn vẹn, đều bắt đầu gắp thức ăn ăn từng miếng to, trong chốc lát bàn chỉ còn thấy tiếng ăn cơm.

Bình thường Ngô Diệu Hiên ở nhà khá kén ăn, những lúc còn cần lớn đút, nhưng điều nghĩa là nhóc tự ăn cơm. Thực tế, nhóc ăn giỏi.

Tống Tân Nhiễm trơ mắt một chậu Ma lạt thang bảy đứa trẻ ăn sạch, ngay cả Tống Dư cũng cuốn theo ăn hai bát cơm, vượt quá lượng bình thường.

“Dì Tống, bao nhiêu tiền ạ?” Viên Viên hỏi.

Tống Tân Nhiễm tính toán: “Hai mươi lăm tệ năm hào.”

Viên Viên chỉ mười tệ, nhưng , mỗi bạn nhỏ đều mang tiền đến, gom góp , mỗi bạn nhỏ bỏ hơn ba tệ, ngay cả Tống Dư cũng lấy tiền tiêu vặt của nộp lên.

Cho dù ăn cơm ở nhà cũng trả tiền, vì đây là trong quán ở nhà.

Viên Viên , giúp Ngô Diệu Hiên trả tiền.

Cuối cùng thức ăn trong chậu cũng còn bao nhiêu, Viên Viên ba tệ trong tay, nghĩ nghĩ, đều đưa cho Tống Tân Nhiễm: “Dì Tống, con gói ba tệ Ma lạt thang mang về nhà cho bố con ăn.”

Cô bé đến nhà dì Tống ăn cơm thường xuyên sẽ gói đồ mang về. Tuy bố như , nhưng một Viên Viên mang về phát hiện bọn họ buồn.

Viên Viên thở dài nặng nề, thầm nghĩ bố cô bé cũng dỗ , suy cho cùng chỉ bố dỗ cô bé thôi.

Hôm nay cô bé bỏ tiền mua đồ gói mang về là .

 

 

Loading...