Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 294

Cập nhật lúc: 2026-04-17 22:59:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng Cầm lắc đầu: “Là thật sự mua , chỉ ngày họp chợ mới dọn hàng, hơn nữa chỉ bán hai tiếng, buôn bán đắt hàng lắm.”

Mẹ Phùng Cầm nhíu mày, vạn vạn ngờ tới: “Có tiền mà mua đồ ...”

Phùng Cầm : “Phiên chợ ngày mai con sẽ mua sớm, mua về đừng hào phóng như nữa nhé, bưng hết cho khác ăn, nhà cũng để một ít chứ.”

Mẹ Phùng Cầm thầm lẩm bẩm trong lòng, một âu lớn thế cơ mà, cũng ngờ Thông Thông mới năm tuổi mà ăn khỏe thế, bà thể ngăn cản . Huống hồ lúc bưng qua cũng đồ kho hương vị ngon như , còn khó mua thế .

Phùng Cầm xách đồ ăn vặt, đếm từng ngày, hôm nay mùng bốn, ngày mai mùng năm, ngày thể mua đồ kho .

Phùng Cầm dám tin, hôm nay họp chợ, sạp thịt kho mà cũng dọn hàng !

Cô vội vàng bước tới, thấy khuôn mặt quen thuộc của bà chủ, lập tức móc một tờ năm mươi tệ: “Bà chủ, ba mươi tệ đồ kho, mỗi loại cho một ít!”

Tống Tân Nhiễm : “Đùi gà kho chỉ còn ba cái cuối cùng thôi, gói cùng luôn ?”

Phùng Cầm vội vàng gật đầu: “Có !”

Cô liếc sạp thịt kho, đùi gà kho cô mua là hết , cánh vịt kho cũng chẳng còn mấy cái, chân gà và cổ vịt còn một ít. Phùng Cầm hớn hở : “Vận may của cũng khá , bắt kịp .”

đồng hồ, bây giờ hơn mười giờ , mà vẫn bán hết. Hôm qua cô đến lúc chín rưỡi, bà chủ chuẩn dọn hàng .

“Bà chủ, hôm nay cô dọn hàng ? Trước đây chẳng ngày họp chợ mới ?”

Tống Tân Nhiễm ngay khách quen, giải thích: “Từ hôm nay đến ngày mười sáu tháng Giêng, sáng nào cũng sẽ dọn hàng, vẫn ở chỗ .”

“Tốt quá !” Đôi mắt Phùng Cầm sáng rực lên, cô đồ ăn vặt tay , sớm hôm nay sạp thịt kho mở cửa, cô mua mấy thứ .

Căn bản hương vị của món nào sánh bằng những đồ kho !

“Bà chủ cô nên thế từ sớm , bình thường chúng ăn cũng mua .”

Tống Tân Nhiễm : “Vậy năng đến mua nhé, tặng cô mấy cái ch.óp cánh gà, hoan nghênh đến.”

Phùng Cầm cầm hai mươi tệ tiền thối, xách thịt kho, hớn hở về nhà. Hôm nay đúng là một ngày lành, niềm vui bất ngờ ở khắp nơi.

Về đến nhà Phùng Cầm thấy liền kinh ngạc: “Chẳng chỉ ngày họp chợ mới thịt kho bán ? Có con mua của nhà khác , mấy nhà đó hương vị , đừng lãng phí tiền.”

Mẹ Phùng Cầm cũng thị trấn ít , mua thịt kho nhiều . Mấy chỗ đó hương vị cũng tàm tạm, nhưng so với đồ kho hôm qua Phùng Cầm mua về thì đúng là một trời một vực. Dạo đang là dịp Tết, thức ăn trong nhà cũng nhiều, mua mấy loại thịt kho đó cần thiết.

Phùng Cầm : “Chính là cùng một nhà với hôm qua mua đấy, bà chủ cho đến hết rằm, ngày nào cũng dọn hàng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-294.html.]

Cô trút đồ kho đĩa, hai lập tức nếm thử.

Lúc ăn đồ kho, lông mày Phùng Cầm đều giãn , khen ngợi: “Vẫn là hương vị hôm qua!”

Vì là đầu tiên dọn hàng ngày thường, Tống Tân Nhiễm chỉ chuẩn tám chín mươi tệ nguyên liệu. Nếu thể bán hết sạch cũng kiếm hơn hai trăm.

Lúc mới dọn hàng, việc buôn bán quả thực bình thường, giống ngày họp chợ thậm chí cố tình đợi cô dọn hàng cửa quán hoành thánh. theo thời gian trôi qua, phố dần đông lên, việc buôn bán cũng lên.

Sạp thịt kho của cô tạo dựng danh tiếng, khách quen vô cùng quen thuộc, thấy Tống Tân Nhiễm ở đó liền đến mua. Mười giờ bốn mươi, nguyên liệu chuẩn bán hết sạch. Tống Tân Nhiễm dựa xu hướng buôn bán hôm nay, quyết định ngày mai sẽ nhiều hơn một chút.

Sở dĩ nhiều hơn ngày họp chợ, là vì một kho ba trăm tệ nguyên liệu là giới hạn của Tống Tân Nhiễm .

Về nhà đếm tiền, Tống Tân Nhiễm chỉ cảm thấy tiến thêm một bước tới sự nghiệp mua nhà.

Hai ba ngày đó, lượng khách xu hướng định. Ngày thường đại khái thể bán hết hơn một trăm tệ nguyên liệu, ngày họp chợ Tống Tân Nhiễm liền bung hết công suất.

Hôm nay sạp thịt kho xuất hiện một lạ mặt. Làm ăn buôn bán ngày nào cũng thể thấy lạ, nhưng giống như cố tình ăn diện một phen, dáng vẻ hơn ba mươi tuổi, mặc một chiếc áo bông màu nâu, tóc vuốt keo chải chuốt gọn gàng, chân một đôi giày da.

Người đàn ông đến sạp liền hỏi: “Bà chủ, mấy thứ bán thế nào?”

Tống Tân Nhiễm lượt báo giá, đàn ông nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Bán rẻ nhỉ.”

Đối với những như , ngay cả Trần Tĩnh Phương cũng quen . Đó là đối tượng khách hàng của họ, trừ là xong, dù đồ kho cũng lo ế. đàn ông mắt ăn mặc đẽ thế , cũng giống thiếu tiền.

Giây tiếp theo, đàn ông liền móc từ trong túi một tờ một trăm tệ: “Mỗi loại cho một cái.”

Trần Tĩnh Phương thầm một tiếng kỳ lạ. Chị gói ghém đồ , Tống Tân Nhiễm thối tiền lẻ.

Người đàn ông bên cạnh thịt kho sạp, tò mò hỏi: “Bà chủ, đồ kho của cô thế nào ? Màu sắc trông thật, đồ nguội mà vẫn ngửi thấy mùi thơm, bên trong cho chất tạo mùi gì ?”

Tống Tân Nhiễm : “Không , thịt kho nhà đều dùng gia vị tự nhiên để kho, từng dùng chất tạo mùi hóa học.”

Giọng điệu đàn ông rõ là tán thán nghi ngờ: “Mùi ngửi thơm quá.”

Trong lòng Trần Tĩnh Phương chút khó chịu, thầm nghĩ đàn ông đến bới móc ? cũng thêm gì, chị liền đưa đồ kho gói xong cho đàn ông.

Người đàn ông cầm lấy, ăn ngay tại chỗ bên cạnh. Đầu tiên ăn một miếng đùi gà, vẻ mặt vốn còn chút nghi ngờ lập tức đổi, vội vàng hỏi Tống Tân Nhiễm: “Bà chủ, đùi gà kho thế nào ? Vừa ngấm gia vị mặn, thịt kho còn mềm nữa.”

 

 

Loading...