Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-04-17 22:46:39
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lòng Tống Tân Văn như thứ gì đó đ.â.m .

Chị nhớ đây rõ Thái Vĩnh Đức thiên vị, nhưng mỗi đến Tống Dư là hai cãi , lâu dần Tống Tân Văn cũng nữa, chỉ đối xử với Tống Dư ở những nơi thể thấy.

Bây giờ nghĩ , Thái Vĩnh Đức là vô tâm vô phế, mà chị cãi mà lơ là Tống Dư, rõ ràng Tống Dư mới là quan hệ m.á.u mủ với chị, thậm chí còn thương chị hơn cả Thái Vĩnh Đức.

Lòng Tống Tân Văn nghẹn , sờ túi, lấy hai tờ mười đồng nhét tay Tống Dư.

Tống Dư dọa sợ, mắt trợn tròn, tay vội giấu lưng, dám nhận tiền.

Số tiền nhiều quá, Tống Dư chỉ thấy lớn cầm tiền mệnh giá lớn như , ngay cả Thái Dương cũng dám đòi nhiều tiền thế.

Tống Tân Văn nhét túi : “Cháu cầm , sống cùng , chắc chắn sẽ tiền tiêu vặt .”

Tống Dư bao giờ với Tống Tân Văn, tuy dì mỗi tuần sẽ cho hai đứa trẻ một đồng tiền tiêu vặt, nhưng tiền của đều Thái Dương cướp mất.

Hai đang giằng co, bỗng ngửi thấy một mùi thơm nồng nặc, động tác bất giác dừng .

“Chị, Tiểu Dư, mau ăn cơm tối, em món thịt heo bắp cải hầm miến.” Tống Tân Nhiễm gọi.

Hai đều nuốt nước bọt, Tống Dư lập tức chạy ngoài, Tống Tân Văn nhanh tay lẹ mắt, nhét tiền túi , bé còn đang ngơ ngác Tống Tân Văn dắt tay ngoài.

Vừa đến bàn ăn là thể ngửi thấy mùi thơm rõ hơn, hương thơm đậm đà của thịt ba rọi hòa quyện với vị ngọt thanh của bắp cải, cộng thêm mùi thơm mộc mạc của miến khoai lang quyện , ấm áp nồng nàn, khiến nước bọt trong miệng ngừng tiết .

“Món gì mà hầm thơm thế !” Tống Tân Văn việc xong, vốn đói, bây giờ ngửi thấy mùi lập tức cảm thấy thể ăn mấy bát cơm.

Tống Tân Nhiễm bày bát đũa : “Món ăn của miền Bắc, dạy em đấy, chị nếm thử .”

Tống Tân Văn xuống gắp một đũa miến khoai lang lớn bát, miến khoai lang nhà mềm mà nát, trong, dai ngon, đưa miệng, hương vị tuyệt vời hòa quyện giữa thịt và rau lập tức bùng nổ trong miệng.

Mắt Tống Tân Văn sáng lên, giơ ngón tay cái: “Tân Nhiễm, tay nghề của em tuyệt thật!”

Miến nóng, nhưng Tống Tân Văn thể đợi nguội mà đưa miệng, đáng lẽ lúc nên khen Tống Tân Nhiễm nấu ăn ngon, nhưng Tống Tân Văn thực sự tâm trí đó, cả trái tim đều đặt món thịt heo bắp cải hầm miến , chỉ cảm thấy bắp cải bình thường ăn ngán hôm nay hương vị cũng khác hẳn, cọng rau ngọt thanh, lá rau thấm đẫm nước dùng đậm đà, một miếng ăn thật sự khiến đầu lưỡi hưởng phúc lớn.

Tống Dư cầm chiếc bát sứ nhỏ của , ăn thổi, khuôn mặt nhỏ nhắn ăn đến đỏ bừng, còn ngẩng đầu với Tống Tân Nhiễm: “Cơm nấu ngon quá ạ.”

Bữa cơm ba đều ăn no căng, lúc Tống Tân Nhiễm rửa bát, Tống Tân Văn bước , nhét thứ gì đó túi cô.

“Chị, chị cho em cái gì ?”

Tống Tân Văn ấp úng: “Không gì.”

Tống Tân Nhiễm trong lòng cảm thấy , lau khô tay sờ túi xem, ngờ là năm trăm đồng, cô vội vàng trả tiền cho Tống Tân Văn.

Tống Tân Văn : “Em cứ cầm , em định bán hàng rong , ăn chút vốn liếng .”

Tống Tân Nhiễm lắc đầu: “Em tiền.”

Tống Tân Văn cứng rắn nhét tay cô: “Cho em thì cứ cầm, hai năm nay ban đầu mỗi tháng em gửi về ba trăm, một tháng gửi bốn trăm, Tiểu Dư một đứa trẻ dùng bao nhiêu, đây đều là tiền tiết kiệm .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-29.html.]

Giằng co mấy , Tống Tân Nhiễm từ chối , trịnh trọng nhận lấy, cẩn thận cất túi : “Cảm ơn chị.”

Lông mày Tống Tân Văn lúc mới giãn .

Sau đó, ba cùng ngoài dạo tiêu cơm.

hôm nay cùng gia đình em gái dạo ở thị trấn, đây là đầu tiên chị rời nhà khi cãi với Thái Vĩnh Đức, đường trong lòng vẫn còn chút thấp thỏm yên, ngờ đến thị trấn bận rộn lên là bất an đều tan biến, bây giờ còn cảm nhận sự nhàn nhã từng , chút quen.

“Ở đây nhiều bán hàng rong thật!” Nhìn thấy mấy quầy hàng bán đồ ăn vặt cổng trường Trung học 3, Tống Tân Nhiễm lập tức nhớ lời Hoàng Vân , “Chị, chúng qua xem .”

Đoạn đường chục quầy hàng nhỏ, bán mì lạnh, trong chậu inox đựng mì lạnh màu vàng óng và bánh phở trắng, bên cạnh đặt những chai nước tỏi, nước gừng, và những bát nhỏ đựng các loại gia vị dạng bột. Mùi vị cũng đủ loại.

Có bán khoai tây chiên, phần nhỏ năm hào, phần lớn một đồng, khoai tây lượn sóng và khoai tây cháy cạnh đặt ở hai bên nồi.

Ngoài những món ăn tại chỗ , còn những quầy bán đồ ăn vặt như que cay, mì ăn liền, khoai tây chiên.

Nhìn thấy cảnh , Tống Tân Văn khỏi tắc lưỡi, chị đến thị trấn ít , mỗi đều chủ yếu chợ rau, ngờ gần trường học nhiều quầy hàng nhỏ như .

mà…

“Tân Nhiễm,” Tống Tân Văn lo lắng, “Ở đây chẳng mấy đến, kiếm tiền ?”

Lúc các quầy hàng nhỏ đều vắng tanh, qua cũng nhiều, các chủ quán đang túm năm tụm ba chuyện.

Tống Tân Nhiễm về phía trường học: “Chờ một lát , lẽ đến giờ.”

Lời dứt —

“Đùng đùng đùng!” Tiếng chuông trong trường vang lên.

Một đám học sinh ùa , tiếng bước chân, tiếng chuyện, tiếng … tất cả hòa , cổng trường vốn vắng vẻ lập tức trở nên náo nhiệt.

Các học sinh ùa đến các quầy hàng nhỏ ở cổng, ồn ào náo nhiệt:

“Cháu một phần nhỏ khoai tây chiên!”

“Một phần mì lạnh vị chua ngọt cay!”

“Lấy cho cháu hai cái bánh bột gạo!”

“Cháu gói que cay !”

“Ây ây ! Đừng chen lấn, hết, đều !”

Trong một thời gian ngắn, các quầy hàng nhỏ vốn vắng vẻ chật cứng học sinh, từng đôi tay đưa tiền qua, chủ yếu là một đồng, năm hào, chủ quán thu tiền xuể, mặt khép miệng.

 

 

Loading...