Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 286

Cập nhật lúc: 2026-04-17 22:59:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Dư chạy đến tiệm tạp hóa đầu làng, Thái Dương dám phá phách, liền ngoài chờ , tay còn cầm pháo đe dọa.

Tống Dư đầu , móc từ trong túi một đồng: “Ông Trịnh, cháu hai hộp pháo!”

Trước đây thường thấy các bạn nhỏ trong làng đến tiệm tạp hóa mua đồ, Tống Dư ít khi đến, những lúc đến đều là giúp lớn mua muối, nước tương. Đây là đầu tiên mua đồ cho .

Thái Dương vẫn đang la hét bên ngoài: “Tống Dư đồ nhát gan, giỏi thì đây solo!”

Ông Trịnh ở tiệm tạp hóa hì hì đưa pháo cho , Tống Dư cầm lấy chạy . cũng chút mưu kế, vội vàng ngoài, mà nấp bức tường Thái Dương.

Bỗng nhiên quẹt cháy một quả pháo ném chính xác chân Thái Dương…

“Bùm!”

“Á…!” Thái Dương dọa đến la oai oái.

Vội vàng đầu tìm , nhưng thấy ai.

Tống Dư nấp kỹ, quẹt cháy một quả, ném chính xác chân Thái Dương, Thái Dương hét lên một tiếng.

Lần Thái Dương còn để ý tìm nữa, vội vàng bỏ chạy.

Tống Dư sẽ dễ dàng tha cho , v.ũ k.h.í trong tay, đuổi theo Thái Dương, vẻ quyết “báo thù”.

Thái Dương còn phản công, nhưng hoặc là ném quá gần sợ, hoặc là ném lệch, tóm dọa Tống Dư. Cậu Tống Dư đuổi đến chỉ chạy, cuối cùng Tống Dư đ.á.n.h cho tan tác, tại chỗ cầu xin: “Đình chiến, đình chiến, chúng chơi nữa!”

Tống Dư thấy cảnh cũng nhịn ha hả, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng sảng khoái, vui vẻ.

là đứa trẻ thích truy cùng g.i.ế.c tận, liền cất pháo túi, giọng non nớt : “Em đừng ném nữa, nếu sẽ giận đấy.”

Thái Dương buông tay đang ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u , ngạc nhiên một cái. Bình thường, đình chiến là thể, đứa trẻ thắng trận thích nhất là thừa thắng xông lên, đuổi cùng g.i.ế.c tận.

Cậu cảm thấy Tống Dư chút kỳ lạ, nhưng đình chiến lợi cho , Thái Dương tự nhiên sẽ ý kiến.

Cậu chơi pháo coi là lợi hại , ngờ Tống Dư thể đ.á.n.h bại . Vậy hai họ hợp sức, chẳng sẽ đ.á.n.h cho bọn tan tác, còn mảnh giáp !

Nghĩ đến cảnh đó, Thái Dương nhịn lớn.

Tống Dư: “ .”

Nói xong liền về phía nhà, Thái Dương lẽo đẽo theo , cứ hỏi tại , nài nỉ cùng ném khác.

Tống Dư về đến nhà thấy các bạn nhỏ đến tìm chơi, Tống Dư lập tức : “Mọi tránh , Thái Dương ném !”

Một tiếng hô vang lên, lập tức tản , miệng còn hét lớn “cẩn thận Thái Dương”.

Thái Dương thấy kế hoạch tấn công lén của thất bại, cũng che giấu nữa, lập tức lấy pháo , bắt đầu ném lung tung. Chỉ là chỉ pháo, những đứa trẻ khác cũng nhiều.

Thái Dương những chiến thắng, mà còn ném đến chạy tán loạn. Bọn trẻ khi đ.á.n.h bại Thái Dương liền vui vẻ cùng nhảy dây, chỉ là tay vẫn còn ngứa ngáy, ném.

Tống Dư cũng nhịn , dùng hết một hộp pháo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-286.html.]

Chơi đến tận chiều tối, Tống Dư trời mới : “ về nhà , sủi cảo ăn.”

Mọi cũng về nhà ăn cơm, liền hẹn ngày mai chơi tiếp. Ngày mai là mùng một Tết, là lúc vui nhất, ngày trẻ con như quyền miễn trừ, dù gì cũng đ.á.n.h.

Tống Dư cũng đồng ý, cầm dây nhảy, chạy nhanh về nhà, Thái Dương theo , gọi chậm chờ .

Lúc hai đứa trẻ về nhà, sủi cảo gói xong, từng chiếc xếp ngay ngắn trong đĩa sứ, trông căng phồng.

Thái Dương hét lên: “Mẹ ơi, khi nào ăn tối, con đói !”

Tuy buổi trưa ăn no, nhưng chơi ngoài trời cả buổi chiều, cũng đói .

Tống Tân Nhiễm hỏi: “Bé Dư đói con?”

Tống Dư gật đầu, với hôm nay chơi hết một hộp pháo nổ, đây chỉ thể khác chơi, hôm nay chơi mới thú vị như .

dì đang ở đây, nếu Thái Dương ném chắc chắn sẽ tức giận mắng, ngày Tết mắng .

Tống Dư quyết định về thị trấn mới với .

Nghe hai đứa trẻ đều đói, Tống Tân Văn liền bắt đầu nhóm lửa, đợi nước sôi thì cho sủi cảo nồi. Sủi cảo nhà tự gói nhân chắc, nhân sủi cảo do Tống Tân Nhiễm tự tay , chỉ cần màu sắc là hương vị thể tệ .

Đợi sủi cảo nổi lên trong nồi nước nóng hổi là chín. Tống Tân Nhiễm vớt một chậu tráng men lớn, những chiếc sủi cảo trắng trẻo mập mạp như những thỏi vàng nhỏ, lớp vỏ mỏng trong suốt màu trắng ngà, thể lờ mờ thấy phần nhân căng phồng bên trong.

Có nhân thịt heo hành lá, nhân thịt heo dưa chua, nhân thịt heo nấm hương, trông khiến thèm ăn.

Ghé sát ngửi, mùi thơm của bột mì quyện với nóng xộc tới, ấm áp, ẩm ướt, tươi ngon, khiến dày sôi lên.

Thái Dương kích động : “Con ăn, con ăn!”

Tống Tân Nhiễm bưng chậu tráng men lên bàn, mỗi một cái bát sứ mặt, ăn bao nhiêu sủi cảo thì tự múc.

Tống Dư múc năm cái , nếu đủ thể lấy thêm, nhưng lãng phí.

Sủi cảo nấu xong bốc nóng, những nếp gấp ở mép như một bông hoa nhỏ tinh xảo, đến mức nỡ c.ắ.n.

Tống Tân Văn : “Cái sủi cảo trong muỗng của bé Dư là do Tân Nhiễm gói, ngay.”

Họ gói cũng hình sủi cảo, nhưng như .

Thái Dương liếc , lập tức : “Con cũng ăn sủi cảo dì út gói!”

Tống Tân Văn đặt một cái bát mặt , bên trong là một ít ngọn đậu Hà Lan, khoai tây lát và thịt viên: “Cháu ăn cái , ăn hết cơm thừa buổi trưa thì ăn sủi cảo!”

Lúc Tống Dư thổi nguội sủi cảo, bé há to miệng cho , c.ắ.n một miếng, nước dùng ấm nóng tan trong miệng, nhân thịt chắc và dai, dưa chua thái nhỏ thanh mát, thịt heo tươi ngon.

Tống Dư phát một tiếng kêu nhỏ như mèo con, kìm : “Sủi cảo ngon quá ạ.”

 

 

Loading...