Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 247

Cập nhật lúc: 2026-04-17 22:58:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày gần đây, việc kinh doanh của Tống Tân Nhiễm , học sinh vì sắp nghỉ đông, tiêu tiền cũng thoáng hơn, lớn vì kiếm tiền về quê, mua đồ cũng hào phóng.

Lần nữa sạp bán thịt kho, Tống Tân Nhiễm chuẩn hơn hai trăm đồng nguyên liệu, gấp đôi so với bình thường.

Người đầu tiên phát hiện sự đổi tự nhiên là khách hàng đến mua đồ kho, ngạc nhiên : “Ông chủ chị lời khuyên, hôm nay chuẩn đủ nhiều!”

Tống Tân Nhiễm : “Sắp Tết , nhất định để những ăn đều mua .”

Lập tức khách hàng giơ ngón tay cái lên: “Ông chủ chị suy nghĩ chị sẽ kiếm nhiều tiền!”

Không ai thích khen sẽ kiếm tiền, Tống Tân Nhiễm tươi hỏi: “Anh gì, gói cho .”

“Cho năm miếng chân giò, mười cái chân gà, mười cái cánh gà.” Khách hàng đồ kho sạp của cô, , “Chân giò kho cũng nên chuẩn nhiều hơn, mỗi họp chợ đến muộn là hết.”

Tống Tân Nhiễm thở dài, kêu khổ: “Chân giò kho khó , tốn thời gian, chuẩn nhiều hơn thật sự sức lực.”

“Ông chủ chị nên thuê thêm vài giúp .” Có khách hàng .

Không đợi Tống Tân Nhiễm trả lời, khách quen lên tiếng: “Đồ kho ở đây đều là do ông chủ tự tay , tay nghề gia truyền, thuê cũng vô dụng.”

Không thể , thủ công, tay nghề gia truyền, hai từ kết hợp dù ở thời đại nào cũng ưa chuộng.

Chân giò trông hầm mềm nhừ, chắc chắn vị càng ngon!

Chỉ tiếc là chân giò kho bán quá nhanh, đợi đến khi vị khách trẻ tuổi xếp hàng đến, chỉ còn hai cái cuối cùng, cô vội vàng mua hết.

“Cô gái, chân giò kho thể nhường cho một cái ?” Vừa trả tiền, phía khách hàng mua hỏi.

“Không , chỉ hai cái nhà còn đủ ăn, chú, chú hỏi khác .” Đùa , chân giò kho túi thể lấy !

Mọi đối với chân giò kho đều một tình yêu vô cùng nồng cháy và chân thành, đúng lúc , một giọng đột nhiên từ bên cạnh truyền đến: “Các còn dám mua thịt kho của tiệm !”

Một đàn ông trung niên bốn năm mươi tuổi, mặc áo bông đen, tóc tai bù xù tới: “Thịt kho tiệm vấn đề, ăn đau bụng, ngay hôm đó bệnh viện, các còn dám mua?!”

Phản ứng đầu tiên trong đầu nữ khách hàng khi thấy lời là, chắc là mua chân giò kho nên tức giận họ cũng đừng mua.

mua ở sạp thịt kho hai , mỗi mang về đều là cả nhà cùng ăn, ai ăn vấn đề gì, phản ứng của khi ăn xong đều là đủ ăn, mua nhiều hơn!

cái việc mua nhiều hơn là một nghịch lý, vì dù mua bao nhiêu, cũng sẽ ngày ăn hết, lúc ăn hết nhà đều cảm thấy vẫn ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-247.html.]

Thịt kho ngon như thể vấn đề!

vấn đề an thực phẩm từ đến nay luôn là điều quan tâm nhất, một bộ phận khách hàng trung thành và nữ khách hàng cùng suy nghĩ, họ ăn nhiều như cũng vấn đề gì, chất lượng sạp thịt kho .

Cũng một bộ phận ăn bệnh viện kinh hãi, sợ thịt kho vấn đề cũng hại , vội vàng tụ tập nhỏ giọng bàn tán.

Người đàn ông trung niên mặc áo bông đen hung hăng, bước lớn sạp thịt kho, lớn tiếng la hét: “Bồi thường! Bồi thường tiền t.h.u.ố.c men cho !”

Khung cảnh chút hỗn loạn, Đặng Mai đang bận rộn trong quán thấy vội vàng chạy , tay còn cầm một cây cán bột v.ũ k.h.í, chỉ thẳng đàn ông, lớn tiếng quát: “Anh ? Cẩn thận báo cảnh sát đấy!”

Người đàn ông trung niên hề sợ hãi: “ gì? Các bán thịt kho vấn đề tìm đến cửa !”

Loại Đặng Mai mở quán cũng gặp, cô vỗ vỗ tay Tống Tân Nhiễm, an ủi cô cách, đây cô xử lý những chuyện như thế , chính là sợ, một khi sợ đối phương sẽ cảm thấy dễ bắt nạt.

Đặng Mai ghét nhất loại , đặc biệt là bây giờ, Tống Tân Nhiễm quả thực là ngôi may mắn của quán họ, từ khi cô đến đây bán hàng, việc kinh doanh trong quán lên ít, ngày họp chợ còn chỗ, việc kinh doanh ngày thường cũng kéo theo hơn.

Hành động của đàn ông vô đuổi ngôi may mắn của cô , Đặng Mai thể dung túng cho chuyện như xảy .

“Thịt kho ở đây của chúng sạch sẽ, mỗi đều là mua tươi tươi, vấn đề là vấn đề ? Chỉ một miệng ? còn ăn cái gì mà ăn hỏng cả đầu, khắp nơi ăn vạ!” Đặng Mai cầm cây cán bột, một tay chống hông, về mặt khí thế thắng thế.

Chồng của Đặng Mai thấy , cũng vội vàng chạy , bên cạnh họ tăng cường thế trận.

Bây giờ là bốn chọi một, còn một đàn ông, đối phương chỉ một , theo kinh nghiệm của Đặng Mai, đàn ông trung niên mặc áo bông đen nên ở đây dễ bắt nạt, sẽ lủi thủi về.

kỳ lạ là đàn ông mặc áo bông đen hề sợ hãi, còn la hét to hơn: “Các mua thịt kho bệnh mà còn dám hung dữ như ! Mọi đến xem , ông chủ bắt nạt , đừng tưởng các bốn sợ! Các bồi thường đóng cửa sạp là !”

Nói đàn ông liền xuống đất, khiến đám đông hiếu kỳ la ó, vội vàng tản , như sợ chạm vi khuẩn gì.

Đặng Mai cũng chút bối rối, sự phát triển vượt ngoài dự đoán của cô, chồng Đặng Mai bên cạnh, một cơn nóng giận liền đuổi đàn ông

“Con ơi, con ơi!” Còn kịp tay, một giọng già nua từ xa vọng .

Đám đông hiếu kỳ nhường một lối , liền thấy một bà lão chống gậy, tóc bạc trắng run rẩy tới.

Người đàn ông trung niên đất thấy tiếng, lập tức dậy: “Mẹ, đến đây?”

Bà lão : “Mùa đông lạnh thế con ở đây?”

 

 

Loading...