Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 208

Cập nhật lúc: 2026-04-17 22:56:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Tân Nhiễm đáp: “Được!”

Bên , Phạm Dũng Bình cũng lên chuyến xe khách về nhà, trong tay còn xách một túi lớn đồ kho, hôm nay là phụng mệnh vợ chuyên môn đến mua thứ .

Chỉ là Phạm Dũng Bình nghĩ, lúc , những thứ đồ kho các loại đó còn nhiều như , trông vẻ bán bao nhiêu, hôm nay e là lỗ vốn.

Phạm Dũng Bình lắc đầu, đều ở thị trấn chỉ thịt đầu heo kho lượng tiêu thụ hơn, cố tình Trần Tĩnh Phương tin.

Cho dù bà chủ của cô hương vị quả thực ngon, nhưng cũng thể đối đầu với thị trường .

vấp ngã tự sẽ , may mà bây giờ thời tiết lạnh, những thứ ăn hai ba ngày cũng hỏng, nhà họ đông, thể ăn hết, lãng phí.

Phạm Dũng Bình lên xe đợi mười mấy phút, một về nhà cũng lục tục lên xe, dần dần chật kín toa xe.

Xe bắt đầu khởi động, lắc lư di chuyển, xe nhàn rỗi trò chuyện: “Trước cửa chợ thức ăn mở một tiệm đồ kho, buôn bán đến mức xếp hàng dài!”

“Hóa là bán đồ kho, ngang qua bên đó liền thấy nhiều đang mua, cái gì mà xếp hàng, chỗ nào chẳng đồ kho bán.”

Phạm Dũng Bình thầm nghĩ chính là như , bán đồ kho đầy đường, nhưng chuyên môn đến bên chợ thức ăn đó, thấy tiệm đồ kho mới mở xếp hàng dài nhỉ?

“Nhà đó giống, tay nghề gia truyền mấy đời, hương vị ngon lắm, đều đủ bán !”

nếm thử một chút, c.h.é.m gió , hương vị nhà là nhà khác mấy đời cũng theo kịp.”

Phạm Dũng Bình cũng nghĩ như , địa bàn thị trấn họ lớn, thứ gì xếp hàng mới mua .

Bỗng nhiên bả vai vỗ một cái, : “Cậu xem đây chẳng là đồ kho nhà đó ? Chỉ nhà đó đùi gà kho cánh gà kho, hương vị thế nào?”

Phạm Dũng Bình nhất thời phản ứng kịp, theo bản năng : “Hương vị ngon.”

“Thật sự ngon như ?”

Lần cần Phạm Dũng Bình trả lời, tự nhiên : “Miệng mới chương thật, nếu ngon đều xếp hàng, mua phía đều nữa!”

Trên xe đến chủ đề vô cùng náo nhiệt, bỗng nhiên vỗ vỗ vai Phạm Dũng Bình: “Chàng trai, mua nhiều như ăn hết ? Chia một ít cho , mua của .”

Phạm Dũng Bình: “Hả?”

Anh vẫn phản ứng kịp.

Lại : “Chàng trai chia hai cái đùi gà cho , về nhà đón con.”

Phạm Dũng Bình lúc là thật sự sắp choáng váng , nhấn mạnh: “ mua ở nhà xếp hàng đó.”

“Trên thị trấn chỉ một nhà đó bán đùi gà kho chân vịt kho, đến cửa chợ thức ăn mua ?”

Phạm Dũng Bình : “, nhưng thật sự nhà đó…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-208.html.]

, bên đó chỉ một nhà !”

Phạm Dũng Bình còn giải thích, liền thấy : “Chàng trai những lời chia , xem mua nhiều như cũng ăn hết mà!”

Phạm Dũng Bình: … Anh .

Thôi bỏ , chia thì chia !

nhà xếp hàng dài đó thật sự là sạp của bà chủ Trần Tĩnh Phương ?

Phạm Dũng Bình cảm thấy chuyện huyền hoặc như .

Lúc Lâm Hòa Hương đến, sạp đồ kho dọn sạch sẽ, Tống Tân Nhiễm đang cùng Trần Tĩnh Phương thu dọn đồ đạc chuẩn về nhà.

Lâm Hòa Hương sải bước tới, thể tin nổi : “Tân Nhiễm, đồ kho của em bán hết ?”

Tống Tân Nhiễm ngẩng đầu một cái, : “Chị dâu đến đây, ăn thì ở nhà em để một ít tự ăn, em về nhà lấy cho chị.”

Lâm Hòa Hương vẫn dám tin, vòng quanh sạp đồ kho một vòng, thấy quả thực là còn thứ gì nữa, vẻ mặt khiếp sợ đến mức chút mờ mịt: “Chuyện, chuyện cũng nhanh quá , bây giờ còn đến mười giờ mà! Có hôm nay em chuẩn đồ quá ít ?”

Lâm Hòa Hương cũng là ăn, quán cơm của họ buôn bán luôn , nhưng cũng lúc nào hai ba tiếng đồng hồ đồ ăn bán sạch sành sanh.

Huống hồ, đây là đầu tiên Tống Tân Nhiễm dọn hàng bán đồ kho, cho dù hương vị ngon đến , cũng đ.á.n.h bóng tên tuổi ngoài mới đến chứ.

Tống Tân Nhiễm : “Là chuẩn nhiều, em nghĩ đầu tiên bày sạp, liền chuẩn một trăm hai ba mươi đồng tiền hàng.”

Lâm Hòa Hương khỏi líu lưỡi, một trăm hai ba mươi đồng còn nhiều ! Cô cũng ngành ăn uống, chi phí của các loại thịt sống.

Trần Tĩnh Phương thấy hai chuyện qua , đoán chừng chắc là bạn bè quen , : “Hôm nay buôn bán tồi, khách hàng xếp hàng đến mua, lúc mới bán bao lâu bán hết .”

Lâm Hòa Hương “Á” một tiếng: “Hóa tiệm đồ kho buôn bán phát đạt xếp hàng bán mà họ chính là do Tân Nhiễm em !”

“Chị nghĩ hôm nay em đầu tiên dọn hàng nên đến xem em thế nào, kết quả trong quán cơm dứt , lúc mới rảnh rỗi.” Trên mặt Lâm Hòa Hương nụ dứt, “Trong quán cơm đang , bên chợ thức ăn mở một tiệm đồ kho, buôn bán đến mức xếp hàng dài! Chị còn lo lắng lắm, em bày sạp, mở tiệm, đều là bán đồ kho, thế chẳng đụng ảnh hưởng đến việc buôn bán ?”

Kết quả bây giờ Lâm Hòa Hương mới lo lắng thừa .

Tống Tân Nhiễm , tiên giới thiệu Trần Tĩnh Phương, đó : “Chuyện cũng nhờ chị dâu đấy, nếu chị giới thiệu cho em chỗ , em còn bày sạp nữa, việc buôn bán cũng một phần công lao của chị!”

Lâm Hòa Hương ha hả, thầm nghĩ Tân Nhiễm chuyện chính là dễ , nhân phẩm cũng còn là ơn báo đáp, cô chẳng qua chỉ là giúp một việc nhỏ.

cô cũng tranh công: “Vẫn là vì đồ em hương vị ngon, đồ ăn quan trọng nhất chính là mùi vị!”

mà…” Lâm Hòa Hương xe đẩy, là bày đường lớn, “Hôm qua Phương tẩu t.ử chẳng bảo em bày sân bằng phẳng nhỏ, tránh chen chúc ?”

 

 

Loading...