Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 146
Cập nhật lúc: 2026-04-17 22:52:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bữa cơm ăn vô cùng thỏa mãn, gà trộn lạnh và thịt khâu nhục ăn sạch sành sanh, mấy món còn chỉ thương ngoài da một chút.
Bố Hứa : “Mọi ăn thêm chút vịt kho , con cất công tận đầu cầu Thiên Nam mua đấy!”
Quán treo biển hiệu quán cũ hai mươi năm, ngày nào buôn bán cũng tấp nập.
Viên Viên lắc đầu, mút mát xương: “Cháu, cháu thích gà trộn lạnh hơn.”
Ông Hứa : “Quán vịt kho đây ăn cũng , hôm nay nếm thử hương vị cũng bình thường. Tay nghề của cô Tống nếu kho chút đồ vịt mang bán, chắc chắn sẽ đắt hàng!”
Những món khác bàn ăn nổi nữa , bây giờ ai nấy đều no căng bụng, lưỡi coi như hưởng phúc lớn.
Ông Hứa lôi cuốn sổ điện thoại của , sô-pha, xích gần máy điện thoại, lẩm bẩm: “ gọi điện cho mấy ông bạn chiến hữu cũ, kể cho họ hôm nay ăn thịt khâu nhục, hương vị đó giống y hệt nhà ăn hồi , thật tiếc là họ lộc ăn...”
Bà Hứa đảo mắt, ông bạn già thích khoe khoang. Bà hỏi hai đứa trẻ: “Viên Viên và Tiểu Dư còn đ.á.n.h cờ ?”
Tống Dư lắc đầu, giọng nhẹ nhàng vui vẻ: “Cháu cùng ngoài lấy mộc tên ạ!”
Lúc ăn cơm bé vẫn luôn nghĩ đến chuyện , ông lão khắc dấu buổi chiều là lấy , ăn cơm trưa xong là buổi chiều .
Viên Viên tò mò: “Mộc tên là gì ?”
Viên Viên kinh ngạc: “Còn thứ thế nữa !”
Quay đầu với bà nội: “Bà nội cháu cũng !”
Bà Hứa xong cũng cảm thấy kinh ngạc. Mộc tên tuy nhỏ, nhưng thể mang cho trẻ con ít cảm giác thành tựu, Tống Dư cũng thật chu đáo và ngại phiền phức.
Bà Hứa hiền từ : “Viên Viên, cháu thích vẽ tranh, khắc mộc tên cũng vô dụng mà.”
Viên Viên mặc kệ nhiều như : “Tống Dư , cháu cũng .”
Tống Tân Nhiễm : “Lát nữa cháu đưa Tiểu Dư lấy mộc tên sẽ dẫn Viên Viên cùng, khắc cho Viên Viên một cái.”
Cuối cùng lúc hai đứa trẻ trở về, tay mỗi đứa cầm một cái mộc tên, vui đến nhường nào.
“Cháu vẽ tranh cùng Tống Dư!” Viên Viên .
Bà Hứa ha hả: “Bà xem các cháu vẽ nhé.”
Khang Chỉ Lan nhỏ: “Sở thích nghiệp dư của chồng là vẽ tranh, bà vẽ bao nhiêu năm , để bà trông hai đứa trẻ, Tân Nhiễm cô xem đồ .”
Tống Tân Nhiễm từng nhắc với Khang Chỉ Lan mục đích cô lên thành phố. Hiện tại thấy Tống Dư và Viên Viên vẽ tranh vui vẻ, Bà Hứa ở bên cạnh chỉ bảo hướng dẫn, cô cũng yên tâm xem tủ lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-146.html.]
Hôm nay cô định mua tủ lạnh ngay, chỉ xem sự khác biệt giữa tủ lạnh và tủ đông hiện nay, cân nhắc xem mua loại nào phù hợp hơn, xem giá cả và mẫu mã phổ biến.
khi Tống Tân Nhiễm xem hàng đông lạnh trong thành phố, liền nhanh ch.óng mua tủ đông mang về.
Trong thành phố một khu chuyên bán buôn hàng đông lạnh quy mô nhỏ, chủng loại bên trong vô cùng phong phú đa dạng. Không giống như thị trấn chỉ một loại cá viên chất lượng bình thường, ở đây đậu hũ cá, thanh cua, bò viên, cuộn nưa...
Trong Lẩu xiên que thể thiếu cuộn nưa chứ. Trước đây Tống Tân Nhiễm ăn Lẩu xiên que thích nhất món , thị trấn cô từng thấy nhà nào bán.
Quán ăn vặt cổng trường Trung học 3 nhiều như , cho xuất sắc, tạo tiếng vang, thì cần sự độc đáo, thể thế.
Hương vị là quan trọng nhất, nhưng thỉnh thoảng cập nhật một nguyên liệu mới, sẽ càng thu hút hơn.
Chưa kể chất lượng của những hàng đông lạnh loại . Tuy giá cả khá cao, nhưng tiền nào của nấy, dù là ăn thử đều hàng rẻ tiền thể sánh .
Tống Tân Nhiễm một nữa nhận thức sâu sắc sự khác biệt to lớn giữa thị trấn và thành phố. Hơn nữa thành phố họ thường đến hiện tại là thủ phủ của tỉnh, chỉ là một thành phố bình thường mà thôi.
Sau khi dạo một vòng trong chợ điện máy, Tống Tân Nhiễm quyết định mua tủ đông . Giá cả rẻ hơn, hơn nữa dung tích ngăn đá lớn. Cuối cùng cô chọn một chiếc tủ đông 200L, tốn 880 tệ, bao gồm cả phí vận chuyển.
Đã tủ đông, nguyên liệu đông lạnh chắc chắn đặt mua càng sớm càng .
Cô chợ bán buôn, so sánh vài cuối cùng đặt mua bộ ở một cửa hàng. Như dễ mặc cả hơn, cũng bao luôn vận chuyển, thời buổi xe đông lạnh khó tìm.
Xử lý xong xuôi việc là bốn giờ chiều. Tống Tân Nhiễm vội vã bắt xe buýt về nhà họ Hứa. Chuyến xe cuối cùng từ thành phố về thị trấn là năm giờ, cô về đón Tống Dư bến xe là kịp thời gian.
Hôm nay cô tiêu mất gần một nghìn tư, tủ lạnh 880, mua buôn một đống đồ đông lạnh chất lượng cao hết 500, trong tay còn hai nghìn rưỡi.
Tống Tân Nhiễm đầu tiên thiết thực cảm nhận lợi ích của việc bán thêm Lẩu xiên que. Tuy ngày thường mệt hơn một chút, nhưng tiền kiếm cũng thực sự nhiều hơn hẳn. Hôm nay tiêu nhiều như , trong tay vẫn còn ít tiền dư.
Bây giờ cô nhập buôn ít đồ đông lạnh về, dọn hàng bán cũng nhiều hơn.
Mọi hiện tại đang hào hứng với Lẩu xiên que. Không chỉ học sinh trường Trung học 3 đến mua, mà dân thị trấn mua cũng ít.
Xe buýt chạy suốt một chặng đường, Tống Tân Nhiễm cũng nhẩm tính trong lòng suốt chặng đường. Càng tính trong lòng càng vui vẻ, cảm thấy những ngày tháng sẽ ngày càng hơn.
Lúc đến nhà họ Hứa, Khang Chỉ Lan mở cửa, : “Cô về , hai đứa trẻ đang vẽ tranh trong phòng sách đấy. từng thấy Viên Viên tập trung chú ý lâu như , may mà Tiểu Dư ở đây.”
Tống Tân Nhiễm phòng sách xem thử, hai đứa trẻ sát , vẽ nghiêm túc. Bà Hứa đeo kính, bên cạnh xem ngừng gật đầu: “Tiểu Dư cháu dùng màu , khiến liên tưởng đến bãi cỏ xanh mướt bao la của mùa xuân!”
Viên Viên lấy bức tranh của : “Bà nội, bà xem mặt trời màu xanh của cháu !”
Bà Hứa : “Mặt trời thường màu đỏ, nhưng của Viên Viên trí tưởng tượng.”