Nhật Ký Nuôi Con Bằng Mỹ Thực - Chương 123
Cập nhật lúc: 2026-04-17 22:52:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Cập nhật lúc: 2026-04-17 22:52:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
“Sau đó thì ?” Tống Tân Nhiễm hỏi.
Tống Dư phồng má: “Bạn đến đuổi theo con nhưng đuổi kịp, còn chơi với con nữa.”
“Vốn dĩ con cũng chơi cùng bạn .”
Tống Tân Nhiễm những lời non nớt của đứa trẻ, thể cảm nhận hôm nay bé ở trường mẫu giáo vui vẻ.
“ mà ơi.” Tống Dư , “Viên Viên học luôn chuyện với con, con cũng .”
Cậu bé thở dài, thể thấy là khó xử . Vì cô giáo học ngoan ngoãn ngay ngắn giảng, chắc chắn là lời cô giáo . Viên Viên là bạn của bé, nếu bé cứ để ý đến Viên Viên, bé cảm thấy lắm.
Tống Dư gật gật đầu: “Vâng ạ.”
“Nếu thể học mẫu giáo cùng con thì mấy.” Cậu bé .
Tống Tân Nhiễm dở dở : “Chỉ các bạn nhỏ mới học mẫu giáo thôi con ạ.”
Tống Dư : “Trường mẫu giáo nhiều trò chơi lắm, vui, chơi trò chơi cũng sẽ vui.”
Tống Tân Nhiễm : “Vậy mỗi ngày về nhà Tiểu Dư kể cho những trò chơi gì nhé, sẽ vui.”
Tống Dư vui vẻ gật đầu.
Sau khi xong một ngày ở trường mẫu giáo của Tống Dư, Tống Tân Nhiễm cũng chuẩn tính toán sổ sách hôm nay.
Lúc cô đếm tiền tính sổ, Tống Dư ở bên cạnh vẽ tranh. Bức tranh bé hứa tặng cho Chương Tiểu Đạt và các bạn vẫn vẽ xong .
Cậu bé bò bàn, cầm b.út nghiêm túc phác họa, bóng dáng nhỏ bé, cái đầu tròn xoe, vô cùng nghiêm túc.
Tống Tân Nhiễm cũng đang tính toán sổ sách. Hôm nay cô chuẩn hai chậu Bát bát kê, hai nồi Lẩu xiên que, chi phí nếu chỉ tính nguyên liệu mới mua thì tổng cộng tốn 55 tệ.
Thức ăn chuẩn hôm nay bán hết sạch, tổng cộng bán 355.5 tệ, lợi nhuận gộp hôm nay lên tới 850.5 tệ đấy!
Tống Tân Nhiễm kích động ghi con sổ. Đây chính là ngày cô kiếm nhiều nhất kể từ khi dọn hàng, chỉ vì hôm nay cô thêm một chậu, mà còn vì cô đổi hình thức của Lẩu xiên que, để mỗi nồi đựng nhiều hơn.
Lẩu xiên que là dùng que tre xiên các nguyên liệu nấu chín, luôn ngâm trong nước dùng nóng, tiện cho việc lấy ăn.
như thì một nồi sẽ đựng quá nhiều thức ăn, Tống Tân Nhiễm cũng tiện mạo tăng giá. Vì cô trực tiếp dùng nồi chia ngăn đựng các nguyên liệu xiên sẵn, trong thùng giữ nhiệt thì để một nguyên liệu như thịt viên, trứng cút, trứng gà, những thứ bán theo cái, một hào hai hào năm hào một cái.
Học sinh chuộng những thứ , đặc biệt là học sinh cấp hai, tiền tiêu vặt khá nhiều, tan học đói, trực tiếp mua đồ ăn vặt bữa tối, tiền cũng sẵn sàng chi.
Tống Tân Nhiễm quyết định ngày mai ba nồi Lẩu xiên que, một chậu Bát bát kê.
Cô cân nhắc hôm nay là đầu tiên bán Lẩu xiên que, lo khách hàng chuộng nên mới chia đều hai bên. sự yêu thích của đối với Lẩu xiên que hôm nay tiếp thêm cho Tống Tân Nhiễm niềm tin lớn, thời tiết càng lạnh càng thích ăn chút gì đó ấm áp.
Lên kế hoạch xong xuôi, Tống Tân Nhiễm vươn vai một cái, Tống Dư, vẫn đang nghiêm túc vẽ tranh, dụi dụi mắt, cầm cục tẩy xóa chỗ vẽ ưng ý.
Tống Tân Nhiễm ngẩng đầu bóng đèn sợi đốt đỉnh đầu, công suất khá lớn ánh sáng cũng sáng, nhưng trẻ con dùng thì vẫn nên mua một chiếc đèn bàn sẽ sáng sủa hơn, hại mắt như .
“Tiểu Dư, gần mười giờ , đến giờ ngủ .” Tống Tân Nhiễm cảm thấy thời gian quả thực muộn. Trước đây Tống Dư học, thường xuyên ngoài cùng cô, nếu buổi tối dọn hàng thì cũng tầm hơn mười giờ mới ngủ, nhưng bây giờ thì .
Tống Dư : “Còn một chút xíu nữa thôi ạ, con vẽ xong sẽ ngủ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-con-bang-my-thuc/chuong-123.html.]
Tống Tân Nhiễm bước đến bên cạnh bé thử, phát hiện bé vẽ một đứa trẻ đang chơi s.ú.n.g nước.
Đợi vài phút, Tống Dư cất bức tranh , dụi dụi đôi mắt buồn ngủ: “Mẹ ơi, con ngủ đây.”
Cậu bé đ.á.n.h răng rửa mặt qua loa, sấp xuống giường ngủ .
Tống Tân Nhiễm dáng vẻ ngủ say sưa của bé, lo lắng ngày hôm bé dậy nổi .
sự thật chứng minh ý chí của Tống Dư vẫn mạnh mẽ. Ngày hôm lúc Tống Tân Nhiễm gọi bé dậy, bé vẫn còn ngủ mơ màng, nhưng học, liền bò dậy khỏi giường.
Lúc Viên Viên đến gọi bé, bé vẫn đang ăn cơm. Vừa thấy tiếng gọi, kinh ngạc đến mức hai mắt mở to hơn ít, vội vàng mở cửa cho Viên Viên.
“Tống Dư, chúng học thôi!” Viên Viên và Khang Chỉ Lan cùng ở cửa.
Tống Dư ngẩn , liếc thời gian, còn thiếu năm phút nữa là tám giờ, trường mẫu giáo tám rưỡi học, giọng bé lẩm bẩm: “Sớm quá…”
Viên Viên liếc mắt một cái thấy bé đang ăn sáng: “Muộn thế vẫn còn ăn cơm thế?”
Khang Chỉ Lan : “Không muộn , còn nửa tiếng nữa mới học mà.”
Thực cô cũng tỉnh ngủ, đều con gái gọi dậy cả. Ngày nào cũng , tinh lực của Viên Viên thế.
Viên Viên hít hít mũi, kinh ngạc : “Cậu đang ăn mì , thơm quá!”
Tống Dư : “Là mì trứng tớ nấu đấy.”
Viên Viên xoa xoa bụng : “Mẹ ơi, con cũng đói , con ăn mì trứng.”
Khang Chỉ Lan lập tức : “Không ở nhà con ăn sữa và trứng gà, ăn no ?”
Viên Viên ngửi thấy mùi mì trứng thơm phức, cảm thấy no, lắc lắc đầu.
Tống Tân Nhiễm : “Vừa nấu nhiều, Viên Viên ăn thêm chút nhé.”
“Tuyệt quá!”
“Không cần ”
Viên Viên và Khang Chỉ Lan đồng thanh lên tiếng.
Viên Viên còn đầu Khang Chỉ Lan một cái: “Con cần mà, con đói.”
Sau đó với Tống Tân Nhiễm: “Cháu cảm ơn cô ạ.”
Tống Tân Nhiễm lấy một chiếc bát vớt cho Viên Viên non nửa bát mì. Viên Viên lanh lẹ trèo lên bàn, bắt đầu xì xụp ăn.
Khang Chỉ Lan thật sự yên, tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống.
Sao Viên Viên thể hiện dáng vẻ như một kẻ ăn mày nhỏ, đến nhà ăn chực uống chực thế , chuyện còn tưởng ở nhà bạc đãi con bé.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.