Nhật Ký Cưng Chiều Em Gái Của Ba Vị Đại Lão - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-04-12 16:58:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Gia Thiện chấn động, trong mắt lóe lên một tia hàn ý lạnh lẽo: “Anh sẽ tìm cơ hội đưa Tiểu Gia rời .”
Liên Kiều thấy hết, chút bất ngờ, đều ch.ó c.ắ.n sủa, vị họ chút thú vị nha.
“Em về , hôm nay chắc sẽ đồ ăn ngon.” Nhắc đến đồ ăn, cô chảy nước miếng ròng ròng.
“Em và Triệu Hải Quân...” Hứa Gia Thiện lo lắng cô, Liên Kiều tiêu sái xua tay: “Một gã đàn ông mà thôi.”
Trên đường Liên Kiều về nhà, đều dùng ánh mắt kỳ quái cô, tựa như đồng tình, tựa như thương hại, cũng hả hê khi gặp họa.
Mọi cố ý vô tình theo cô, Liên Kiều vờ như , phóng khoáng đẩy cửa sài . “Mẹ, con về .”
Trong sân là , Triệu Hải Quân và nhà đều ở đó, còn hàng xóm láng giềng.
Theo phong tục trong làng, lễ đính hôn qua một chút quy trình, trao đổi canh của nhà trai nhà gái, nhà trai dâng lên bốn món sính lễ, sự chứng kiến của bạn bè, coi như lễ thành.
Đương nhiên, thể thiếu việc mời ăn một bữa.
Mọi tiếng sang, lập tức kích động như tiêm m.á.u gà.
Kiều Mỹ Hoa kinh hãi sợ hãi: “Nhị , con về ?”
Khóe miệng Kiều Nhất Liên nhếch lên, cô sẽ g.i.ế.c về mà, ghen tị ? Hâm mộ ? Hận ?
“Nhị , bất luận em gì, đều là em gái của chị, chị sẽ trách em .”
Triệu Hải Quân , chắn mặt Kiều Nhất Liên, với tư thế của bảo vệ.
“Nhị Liên, trong lòng chỉ Nhất Liên, em đừng bám riết buông nữa, ?”
Tác giả lời : Liên Kiều: Anh là vị nào? Tiếp tục phát hồng bao~
Liên Kiều oan uổng, cô gì chứ? Từng một đều phòng cô.
“Được, đương nhiên là , còn thích nữa .”
Triệu Hải Quân một chữ cũng tin: “Anh em khẩu thị tâm phi, nhưng...”
Ha ha, đây chính là đàn ông, tự cảm thấy bản , dường như phụ nữ thế giới đều yêu .
Liên Kiều thần sắc cực kỳ nghiêm túc: “ yêu mới , cho nên, trở thành đóa hoa vàng của ngày hôm qua.”
Đóa hoa vàng của ngày hôm qua? Kiều Nhất Liên suýt hộc m.á.u, thành ngữ thể dùng bừa bãi ?
Triệu Hải Quân tin, sự si mê của cô đối với ngày một ngày hai, thể dễ dàng lòng đổi ?
“Ai? Em thử xem, là ai?”
Trong sân đầy , ngoài sân cũng là xem náo nhiệt, đều hưng phấn khó tả.
Liên Kiều đặt tay lên n.g.ự.c, thần tình trang trọng: “Tổ quốc của .”
“Cái gì?” Triệu Hải Quân nghi ngờ tai vấn đề.
Liên Kiều thâm tình thổ lộ: “Tổ quốc của , tình yêu đích thực của đời , nguyện vì vứt đầu lâu rắc m.á.u nóng, chí đổi.”
Mọi :...
Ánh mắt Triệu Hải Quân cô đều đúng nữa, gượng hai tiếng: “Em thật đùa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-cung-chieu-em-gai-cua-ba-vi-dai-lao/chuong-9.html.]
Liên Kiều lắc lắc ngón trỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc: “Không , đùa. Trước đây , tuổi còn nhỏ, thấy vài phần nhan sắc, liền cùng chơi trò gia đình mấy ngày. Dù , lớn lên mắt, ai mà yêu chứ? , bây giờ lớn , tiểu bạch kiểm chẳng tác dụng gì, chơi chán thì vứt thôi. Tổ quốc của mới xứng đáng để yêu sâu đậm, xứng đáng để dùng cả đời để bảo vệ, để cống hiến, yêu duy nhất của a.”
Toàn cô tỏa ánh sáng vàng, đồng loạt lùi vài bước, sợ ánh sáng vàng mù mắt.
Tiểu bạch kiểm. Triệu Hải Quân cảm nhận ác ý sâu sắc, tiểu bạch kiểm? Vài phần nhan sắc? Chơi chán thì vứt?
Coi là cái gì? Đồ chơi? Sắp điên ! A a a!
“Kiều Nhị Liên!”
Liên Kiều vui: “Sao? Không phục? Anh xứng đáng so sánh với yêu mới của ? Anh hỏi xem, xứng ?”
Mọi chỉnh tề đồng loạt lắc đầu, từ chối, từ chối sâu sắc.
Ai cũng thể đ.á.n.h đồng với quốc gia!
Giờ khắc , Triệu Hải Quân tức phát ! Khóc thật !
Liên Kiều khinh thường đảo mắt, như chịu nổi ? Thật vô dụng.
“Anh hỏi bao nhiêu biến thái? Ánh trăng hiểu thấu lòng ~” Liên Kiều vui vẻ ngâm nga ca khúc, tâm trạng cực kỳ . Kiều Nhất Liên ngơ ngác cô, cảm giác nhận cô nữa.
“Mẹ, ăn cơm ? Con đói.”
Cơ thể Kiều Mỹ Hoa run lên, theo bản năng gật đầu: “Xong , thể ăn .”
Hai chiếc bàn, đàn ông một bàn, phụ nữ một bàn, tách . Vốn dĩ là bầu khí vui vẻ, nhưng lúc , đều hoảng hốt, tam quan đều chấn nát.
Chỉ Liên Kiều ăn vui vẻ, một bát cá kho tàu, một bát thịt kho tàu, một bát trứng xào, một bát lạp xưởng hấp, còn một l.ồ.ng bánh bao, lương thực phụ và bột mì trắng trộn lẫn, mùi vị cũng tạm .
Một cô xử lý hết nửa bát thịt kho tàu, một miếng bánh bao một miếng thịt một miếng cá, cái miệng nhỏ bóng nhẫy dầu mỡ, vô cùng tận hưởng.
Đây mới là nhân sinh a.
Đợi hồn, cô ăn gần xong , tức đến mức Kiều Mỹ Hoa hung hăng trừng mắt cô một cái.
Những món ăn đều là để cho khách ăn!
Liên Kiều gì thời gian bà , chỉ lo cắm đầu ăn khổ nhọc, bữa còn ở đây.
Ngồi đối diện cô là Trần Xảo Linh, em họ của Triệu Hải Quân, cô trong mắt lóe lên một tia khinh thường: “Những món ngon ? Là bốn món quà nhà dượng mang đến, sính lễ đính hôn cho chị cô đấy.”
Đây là cố ý kích thích cô đây mà.
Liên Kiều gắp một miếng thịt kho tàu, thịt lợn thời nay đúng là ngon, thuần tự nhiên.
“Ngon, hổ là nhà trưởng thôn, tiền, bữa nào cũng cá to thịt lớn, đây nhà địa chủ cũng ăn như nhỉ?”
Cô thèm ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng bâng quơ đ.â.m một nhát d.a.o.
Người nhà trưởng thôn bộ biến sắc, kinh hãi tức giận, bây giờ đối với từ "địa chủ" vẫn nhạy cảm.
Triệu trưởng thôn trưởng thôn mười mấy năm, thủ đoạn là , đương trường liền : “Đây là để thể hiện sự coi trọng của chúng đối với con dâu tương lai, chuẩn quà cáp mấy tháng trời, đều là từ kẽ răng chúng bình thường chắt bóp đấy.”
Liên Kiều cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đầu tiên thẳng trưởng thôn, vẻ mặt chất phác, thoạt giống thật thà, nhưng đôi mắt tinh quang b.ắ.n bốn phía tiết lộ tính cách thực sự của ông .