Nhật Ký Cưng Chiều Em Gái Của Ba Vị Đại Lão - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-04-12 17:00:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai chia sẻ đồ ăn vặt, quan hệ kéo gần thêm một bước, Trương Thiến thích chuyện, một thể nửa ngày, Liên Kiều chỉ cần hùa theo vài tiếng là .
Từ miệng cô , Liên Kiều dễ dàng ngóng đủ loại tình hình của trường học, cô biểu thị một bạn cùng phòng nhiều lời, cũng cái lợi.
Dì quản lý ký túc xá đến gõ cửa: “Liên Kiều, tìm.”
Chỗ quản lý ký túc xá lắp một chiếc điện thoại, việc thì gọi , Liên Kiều chút tò mò nhấc ống lên, ai sẽ đến tìm cô?
“Là ... , ngay.”
Cúp điện thoại, cô vội vàng chạy về ký túc xá, cầm lấy áo khoác và túi xách liền ngoài.
Trương Thiến vội vàng hỏi: “Là Đỗ Hành đến tìm cô ?”
Liên Kiều dở dở : “Không .”
Trước cổng trường đại học đỗ một chiếc xe Jeep, những học sinh ngang qua bước chậm nhịn thêm một cái, ồ, đàn ông trong xe trai thật, giống như minh tinh .
Có vài nữ sinh một cái một cái, nỡ rời .
Người to gan thì tiến lên bắt chuyện, nhưng đều lạnh nhạt cản .
Liên Kiều vội vàng chạy khỏi cổng trường, liếc mắt một cái liền thấy chiếc xe Jeep quen thuộc, đây là chiếc của Đỗ Hành ?
“Thẩm Kinh Mặc.”
Thẩm Kinh Mặc vẫy tay với cô, khuôn mặt như núi băng tựa như gặp nắng ấm, dần dần tan chảy. “Lên xe.”
Liên Kiều trong xe, những nữ sinh vây quanh bốn phía, huýt sáo một tiếng: “Rất hoan nghênh nha.”
Tính tình tên , nhưng nhan sắc thể đ.á.n.h đ.ấ.m.
Khóe miệng Thẩm Kinh Mặc nhếch lên một nụ : “Anh để ý đến bọn họ, trong mắt chỉ em.”
Vừa lên bày tỏ lòng trung thành, cũng còn ai nữa, khóe miệng Liên Kiều giật giật, ngờ là như , sự phóng đãng bất kham đây ?
“Đi thôi.”
Xe chạy năm phút, Kiều Mỹ Hoa liền vội vã chạy đến trường học, ở chỗ bảo vệ van xin, kể khổ, vất vả lắm bảo vệ mới mềm lòng giúp bà gọi điện thoại tìm , kết quả, rời .
Kiều Mỹ Hoa đừng nhắc tới bao nhiêu thất vọng, nhưng, ai sẽ để ý chứ?
Hai thẳng đến nhà họ Phương, nhận sự hoan nghênh nhiệt liệt, nhà họ Phương nâng cô như thượng khách, nhiệt tình chịu nổi.
Phương lão gia t.ử và một đàn ông trong sân phơi nắng, từ xa thấy bọn họ, liền vẫy tay với bọn họ.
“Mau đây, chuối dứa ăn .”
Thời buổi trái cây tươi cũng dễ ăn , giống như dứa loại càng là vật hiếm lạ.
Liên Kiều híp mắt vươn tay : “Cháu bắt mạch cho ông .”
Đây coi như là tái khám , căn nhà nhà họ Phương coi như là tặng đến tận tâm khảm cô, khiến cô hài lòng.
“Không tồi, cơ thể ông khôi phục , cháu đổi cho ông một phương t.h.u.ố.c d.ư.ợ.c thiện, ăn .”
Người đàn ông bên cạnh trầm mặc, một đôi mắt đen chăm chú chằm chằm Liên Kiều, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Tinh thần Phương lão gia t.ử : “Được , đều tiểu đại phu, d.ư.ợ.c thiện đó của cháu những bồi bổ, còn ngon miệng, ông thích.”
Biết y thuật, bắt mạch, châm cứu, d.ư.ợ.c thiện, còn cái gì cô ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-cung-chieu-em-gai-cua-ba-vi-dai-lao/chuong-71.html.]
Con dâu nhà họ Phương bưng chậu nước và khăn lông xà phòng lên, trong chậu nước nước ấm: “Kiều đại phu, mau rửa tay ăn trái cây.”
Hai tay Liên Kiều thò chậu nước, nghiêm túc rửa tay, khuôn mặt dịu dàng điềm tĩnh: “Mọi thích là .”
Phương lão gia t.ử hiền từ cô: “Thật sự cân nhắc mở một phòng khám ?”
“Cháu dạy học, nỗ lực một giáo viên , tinh lực.” Liên Kiều vẩy vẩy tay, con dâu nhà họ Phương lập tức đưa khăn lông trắng sạch sẽ lên, hầu hạ chu đáo.
Một hầu hạ tự nhiên, một nhận lấy thản nhiên, dường như trời sinh là như .
Phương lão gia t.ử mà dị thải liên tục, sang đàn ông bên cạnh: “Con bé giống nhà họ Liên các .”
Rõ ràng xuất từ nơi thâm sơn cùng cốc, nhưng khí chất thong dong ưu nhã, đây lẽ chính là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, chuột sinh con đào hang.
Người nhà họ Liên ai nấy đều là nhân trung long phượng, thiên tư phi phàm, ngay cả đứa trẻ lưu lạc bên ngoài cũng lợi hại như .
Ánh mắt Liên Kiều quét tới, là một đàn ông khí chất nho nhã tuấn mỹ, chút quen mắt.
Người đàn ông nở nụ ôn hòa: “ là Liên Đỗ Trọng, cả của Đỗ Hành.”
Liên Kiều đoán vài phần: “Chào .”
Ánh mắt Liên Đỗ Trọng phức tạp: “Nghe cô đổi tên thành Liên Kiều?”
“Vâng.” Liên Kiều thản nhiên, giống như cái gì cũng .
Liên Đỗ Trọng nhịn dò xét: “Tại đặt cái tên ?”
Thẩm Kinh Mặc khẽ nhíu mày, chút vui, đây là ý gì? Khảo sát? Hay là nghi ngờ?
“Liên Đỗ Trọng, đặt tên gì, quản ?”
Người căn bản mưu đồ chút lợi lộc gì của nhà họ Liên các !
“Thuận mắt, êm tai.” Liên Kiều mím mím môi, bỗng nhiên hỏi ngược một câu, “Anh cảm thấy cái tên Bán Hạ thế nào?”
“Hả?” Liên Đỗ Trọng ngẩn , chút phản ứng kịp, “Bán Hạ, cũng là tên vị t.h.u.ố.c Đông y, khá thích, ?”
“Liên Bán Hạ.” Khóe miệng Liên Kiều khẽ nhếch, vạch một đường cong bạc bẽo.
Tim Liên Đỗ Trọng đập thót một cái, mạc danh bất an: “Ai là Liên Bán Hạ?”
“Nếu một cô em gái, bảo đặt tên cho con bé, sẽ đặt cái tên Liên Bán Hạ ?”
“Sẽ.” Liên Đỗ Trọng tự nhận là một thông minh đầu óc linh hoạt, nhưng khoảnh khắc , hiểu ý của cô.
Đã hiểu, thì đừng đoán mò, trực tiếp trả lời là .
“Hạ chí đến, sừng hươu rụng, ve bắt đầu kêu, Bán Hạ sinh, Mộc Cận vinh. thích câu , uẩn ý cũng .”
Liên Kiều nhướng mày, quả nhiên! “ thích sức sống bừng bừng của Liên Kiều, và tính thích nghi mạnh mẽ, ở cũng thể sống sót.”
Liên Đỗ Trọng cô thật sâu: “ tôn trọng sự lựa chọn của kẻ mạnh, cô , thích, cô em gái nhỏ của .”
Anh cô thấy sự dẻo dai và bướng bỉnh của nhà họ Liên, còn dũng khí sợ hãi bất cứ điều gì.
Liên Kiều mỉm : “Có thể trở thành một nhà , chỉ dựa huyết thống, còn tình nghĩa giúp đỡ lẫn , còn , yêu cầu đối với nhà cao, trong mắt , huyết thống căn bản tính là gì.”