Kiều Nhất Liên chịu lên, ôm lấy đùi bà khổ sở van xin: “Mẹ, con cầu xin , con bây giờ hai bàn tay trắng, cũng thấy , con mất việc học, tình yêu, sự nghiệp, nhà họ Triệu trăm phương ngàn kế sỉ nhục con, cầu xin nhường cơ hội cho con .”
Kiều Mỹ Hoa ngốc nghếch ả: “Cái nhường? Giả chính là giả mà.”
Trong mắt Kiều Nhất Liên lóe lên một tia tinh quang: “Chỉ cần , ai sẽ ? Loại chuyện cách nào điều tra, chỉ cần c.ắ.n c.h.ế.t, con chính là con gái nhà họ Liên, , cầu xin , nếu giúp con, con thật sự chỉ con đường c.h.ế.t.”
Kiều Mỹ Hoa cả nhũn giường, tâm phiền ý loạn: “Con để suy nghĩ thêm .”
Kiều Nhất Liên nước mắt lưng tròng: “Mẹ, đây chỉ là hoán đổi một chút, năm tháng sinh của con và Nhị Liên là giống , độ khó gì, con thật sự xuất nhân đầu địa, để những kẻ ức h.i.ế.p con mở to mắt mà , , yên tâm, con tuy chiếm vị trí của Nhị Liên, nhưng con sẽ cho nó nhiều nhiều tiền, nó cái gì con đều cho, con cũng sẽ hiếu thuận với , phụng dưỡng lúc tuổi già.”
Ả vội vàng van xin, hết lời ý , chỉ cầu nghịch thiên cải mệnh.
Đây là cơ hội duy nhất để ả đổi vận mệnh, cho dù là c.h.ế.t, ả cũng sẽ từ bỏ.
Kiều Mỹ Hoa nhíu c.h.ặ.t mày, khó xử, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, bà đều xót xa.
Ánh mắt Kiều Nhất Liên lóe lên, bỗng nhiên ôm n.g.ự.c kêu la t.h.ả.m thiết: “Đau, đau quá, , con sắp c.h.ế.t ?”
Ả phát bệnh , Kiều Mỹ Hoa giật nảy . “Con gái lớn, con đừng dọa , bác sĩ, bác sĩ...”
Kiều Nhất Liên kéo bà , nước mắt rào rạt chảy xuống: “Đừng gọi, gọi đến con cũng chữa, dù sống cũng chẳng ý nghĩa gì, thà c.h.ế.t quách cho xong.”
Ả mang dáng vẻ đau đến sắp ngất xỉu, khiến Kiều Mỹ Hoa sợ hãi nhẹ: “Được , đồng ý với con, chỉ cần con khỏe mạnh.”
Bà mềm lòng , dù cũng là đứa con gái bà yêu thương mười tám năm, thể trơ mắt ả c.h.ế.t chứ.
Kiều Nhất Liên mừng rỡ rơi nước mắt: “Mẹ, con nhất định sẽ hiếu thuận với , con thề.”
Hai con đạt sự thống nhất, nhưng sự việc thể như ý nguyện của bọn họ ?
...
Bên , Liên Kiều là phái hành động, là , nhanh đổi tên xong.
Nâng cuốn sổ hộ khẩu mới lò, Liên Kiều thở hắt một dài, cuối cùng cũng thể gọi cái tên .
Cô vui mừng, liền bảo Hứa Tiểu Gia một bữa lẩu, nước hầm xương trắng như sữa, thịt viên nổi lềnh bềnh trong nước dùng, các loại rau rửa sạch để sang một bên, ăn gì thì tự nhúng.
Liên Kiều vớt một viên thịt lên, chấm với nước sốt đặc chế ăn, thỏa mãn thở hắt một .
Mọi thả lỏng bụng ăn uống no say, trong cái thời tiết chớm đông , ăn lẩu là thoải mái nhất.
Những ngày , bữa ăn cải thiện, đều béo lên một chút, đương nhiên, cách đến béo vẫn còn một đoạn.
Trước đây đều gầy trơ xương, bây giờ ít cũng thịt .
Hứa Tiểu Gia đặc biệt rõ ràng, đây gầy gò nhỏ bé, trẻ hơn bạn cùng trang lứa vài tuổi.
, bây giờ mặt thịt, vóc dáng cũng cao lên .
Bữa sáng ăn ở tiệm tạp hóa, bữa tối thì về cùng ăn, một mặn hai nhạt một canh là tiêu chuẩn, Liên Kiều trong phương diện ăn uống hề keo kiệt.
Còn về phía lò gạch, chuyên môn tìm một nấu cơm, cơm trắng và một món thức ăn, thỏa mãn .
Ở trong thôn, nhà nào cũng ăn cơm trắng.
Trần Thạch Đầu cảm thấy ngày tháng như quá , ăn no, ngủ kỹ, thần tiên cũng đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-cung-chieu-em-gai-cua-ba-vi-dai-lao/chuong-63.html.]
Anh lăn lộn cùng em nhà họ Hứa, tình cảm ngày càng , như em, nhưng đối với Liên Kiều vẫn dám đến gần, trong lòng tràn đầy kính sợ.
Đối với mà , Liên Kiều bình thường, mà là bà chủ nắm giữ tương lai của .
Hứa Tiểu Gia sửng sốt một chút: “Cái gì? Chị họ, chị cái gì? Em rõ.”
Hai khác cũng kinh ngạc đến ngây , chút nghi ngờ lỗ tai của .
Liên Kiều híp mắt : “Chị sắp lên trường đại học tỉnh dạy học.”
Hứa Gia Thiện dám tin lặp một : “Em sắp giảng viên đại học ?”
Sao nhớ, cô chỉ mới nghiệp cấp ba?
“.” Liên Kiều khẳng định gật đầu.
Ba , đều kinh ngạc đến ngây , thần nhân a.
Trên cô, chuyện gì cũng thể xảy , cô vốn bình thường.
Trong lòng Hứa Tiểu Gia, chị họ của gì , nhanh chấp nhận hiện thực.
“Chị họ, chị quá lợi hại , chị là thần tượng của em.”
Căn nhà , cửa hàng , lò gạch , đều do một tay chị họ tạo dựng, chị cái gì cũng hiểu.
Chị năng lực biến hủ bại thành thần kỳ!
Liên Kiều hổ tự khen một phen: “Ha ha ha, chị cũng cảm thấy bản quá trâu bò , hết cách , thiên tài chính là như đấy.”
Được , đây chính là sự khác biệt giữa thiên tài và bình thường.
Có một trời sinh là nhân trung long phượng, vạn mới chọn một.
Hứa Gia Thiện khẽ hỏi: “Vậy mớ bòng bong ở huyện thành tính ?”
Từ huyện thành lên tỉnh thành, chỉ riêng xe buýt mất hơn một tiếng đồng hồ, sớm về khuya, cơ thể sẽ chịu nổi.
, công việc ở đây thể thiếu cô.
Liên Kiều sớm dự tính xong: “Em thương lượng với nhà trường , sắp xếp lịch học cùng , một tuần ba ngày, thời gian khác thể tự do sắp xếp.”
Mọi xong lời , liền yên tâm , cho dù việc gấp, chạy một chuyến lên tỉnh thành tìm cô là .
“Vậy thì , hai bên đều thể chiếu cố, chị họ, chị xem thu nhập tháng của tiệm tạp hóa, trừ các khoản chi phí, kiếm hai ngàn tám.”
Hứa Tiểu Gia lấy sổ sách , đưa cho Liên Kiều, mặt mày hớn hở, đắc ý cực kỳ.
Mới bao lâu chứ, thể kiếm nhiều tiền như , ăn buôn bán đúng là .
Cách sổ sách cũng là do Liên Kiều dạy, cô quét vài mắt là , liếc mắt một cái là hiểu ngay.
“Không tồi, cố gắng tháng doanh cao hơn nữa, để ý cửa hàng bên cạnh một chút, nếu sang nhượng thì mua .”