Nhật Ký Cưng Chiều Em Gái Của Ba Vị Đại Lão - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-04-12 16:59:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi ả lựa chọn hơn, ả sẽ buông tay.

Vợ thôn trưởng tát một cái: “Cái đồ chổi nhà mày, phẩm đức quá tồi tệ, bây giờ chuyện gì cũng hết, nhà họ Triệu chúng tao dám nhận đứa con dâu như mày, tao sợ ngày nào đó nửa đêm đang ngủ, mày g.i.ế.c c.h.ế.t.”

Kiều Mỹ Hoa chắn ở phía , Kiều Nhất Liên đỡ lấy cái tát : “Bà thể như ? Nhất Liên nhà là một cô gái , tâm địa lương thiện.”

Vợ thôn trưởng như một kẻ ngốc: “Chỉ bà mù mắt, coi loại hàng hóa như bảo bối, đầu óc bà cũng bệnh, con ruột thương, thương con nuôi, thảo nào con ruột đều cần bà nữa.”

Con ruột xuất sắc bao, ít nhất là xuất sắc hơn đứa nhiều, phẩm hạnh và năng lực đều tệ.

Thật nghĩ cái gì, não úng nước , thiên vị một đứa con nuôi tâm thuật bất chính.

Không chui từ bụng , thể dán lên ?

Cơ thể Kiều Mỹ Hoa run lên, hiển nhiên đ.â.m trúng chỗ đau, bà tự cho là một , con gái ruột hung hăng vả mặt, cảm giác quá đau đớn, cũng mất mặt.

“Đây là chuyện nhà chúng , còn về hôn ước của bọn chúng, cứ để trẻ tuổi bọn chúng quyết định .”

Trong mắt bà , con gái nuôi là xuất sắc nhất, còn về chuyện , chỉ là nhất thời hồ đồ.

Sống đời, ai mà mắc sai lầm? Chỉ cần sai thể sửa, vẫn là đứa trẻ ngoan.

Vợ chồng thôn trưởng bàn bạc xong xuôi, nhân cơ hội rũ bỏ đồ chổi .

Loại bước qua cửa, đều đừng hòng ngày tháng .

“Hải Quân lời , trừ phi nó nhận tao nữa, bọn mày cũng đừng si tâm vọng tưởng, cũng nghĩ xem bản là loại hàng hóa gì, xứng với con trai tao ?”

Bỏ câu , hai liền ngoài, thêm một cái nào, hận thể rũ sạch quan hệ.

Kiều Mỹ Hoa khỏi sốt ruột, đuổi theo: “Đừng , bà rõ ràng .”

túm lấy cánh tay vợ thôn trưởng, nhất quyết đòi một lời giải thích.

Đã đính hôn , thể đứt là đứt? Coi bà là cái gì?

hết cách với nhà trường, nhưng còn đấu đôi vợ chồng ?

Vợ thôn trưởng lửa giận bốc lên ngùn ngụt, cho thể diện mà cần: “Buông , bà nhất quyết ép tuyệt tình ? Hả?”

càng càng kích động, hung hăng đẩy một cái, hất văng : “Cẩn thận.”

Một lạ đỡ lấy Kiều Mỹ Hoa đang lảo đảo, kinh ngạc thốt lên: “Bà là Dì Kiều?”

Kiều Mỹ Hoa ngơ ngác sang, là một thanh niên xa lạ, tướng mạo tuấn nho nhã, khí chất bất phàm. “Cậu là?”

quen , nhưng kỳ lạ, mơ hồ chút quen mắt.

“Cháu là Liên Đỗ Trọng, con trai cả nhà họ Liên, đây dì từng bảo mẫu ở nhà cháu.”

việc nhà, cũng chăm sóc trẻ con, đối xử với trẻ con dịu dàng.

Năm đó khó sinh qua đời, út sinh quá nhỏ, cực kỳ cần chăm sóc, liền thuê bảo mẫu ở nhà, chuyên môn chăm sóc út, việc nhà.

Kiều Mỹ Hoa tuy dung mạo gì nổi bật, nhưng chịu thương chịu khó, tay chân lanh lẹ, việc nhà đặc biệt , đối với trẻ con kiên nhẫn, chăm sóc út trắng trẻo mập mạp, trong nhà đều hài lòng về bà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-cung-chieu-em-gai-cua-ba-vi-dai-lao/chuong-61.html.]

Lần chăm sóc kéo dài mấy năm, cho nên, Liên Đỗ Trọng vẫn còn ấn tượng với bà .

Sắc mặt Kiều Mỹ Hoa đại biến, thần sắc cực kỳ cổ quái. “Người nhà họ Liên.”

Người nên đến cuối cùng cũng đến, đây chính là vận mệnh ?

Từ năm mười lăm tuổi đến hai mươi tuổi, bà đều trải qua ở nhà họ Liên, chăm sóc sinh hoạt thường ngày cho ba đứa trẻ nhà họ Liên, cả nhà họ Liên đặc biệt hiểu chuyện, đến nay nhớ , bà đều cảm thấy thể tin .

Liên Đỗ Trọng vui khi thấy bà , quan tâm hỏi: “ , Dì Kiều, những năm nay dì sống ?”

Thực , cũng cần hỏi, một cái là sống .

Khuôn mặt tang thương, già nua hơn cả tuổi thật, đều chút dám nhận .

Kiều Mỹ Hoa thần trí hoảng hốt, lẩm bẩm tự ngữ: “Nhà các đó chuyển ...”

Liên Đỗ Trọng : “ , việc chuyển đến Kinh thành, vội vàng, đúng , còn nhớ em út của cháu ?”

Anh gọi em út đến mặt, Kiều Mỹ Hoa cả đều ngây ngốc: “Cậu ...”

Sao ? Bà một chút cũng nhận .

Cậu ... ở cùng Nhị Liên? Hơn nữa quen mắt!

Đỗ Hành lạnh lùng , đây chính là bảo mẫu chăm sóc năm đó?

Một phụ nữ như , thứ cách nào thích nổi.

Chỉ một Liên Đỗ Trọng vui vẻ: “Đây là Đỗ Hành, năm đó gầy nhỏ, bây giờ cao hơn cả .”

Anh nhẹ nhàng đẩy em trai một cái: “Em út, chào lớn?”

Đỗ Hành trợn trắng mắt: “Không chào, cũng quen .”

Đỗ Trọng sửng sốt một chút, lúc mới ý thức biểu cảm của hai đúng, đây quen ? Hơn nữa ma sát?

Em trai nhà rõ nhất, là lý lẽ nhất, sai chắc chắn là em , chính là bênh vực nhà như đấy.

Bên , Kiều Nhất Liên gắt gao bám lấy vợ thôn trưởng buông, mắt ngấn lệ, lóc nỉ non kêu lên: “Dì ơi, dì đừng , con và Hải Quân đính hôn , con thì gả, nếu dì nhất quyết chia rẽ chúng con, đó là ép con c.h.ế.t.”

Vợ thôn trưởng bừng bừng nổi giận: “Mày uy h.i.ế.p tao?”

Kiều Nhất Liên đáng thương vô cùng: “Không , con tuy xuất , nhưng cũng cần thể diện, cô gái trong sạch từ hôn, chỉ riêng lời đồn đại của khác cũng thể ép c.h.ế.t con.”

Ở giai đoạn , Triệu Hải Quân là lựa chọn nhất của ả, Triệu Hải Quân nghiệp trường, chính là cán bộ nhà nước.

Trong tình huống , ả tuyệt đối sẽ buông tay.

Vợ thôn trưởng ghê tởm đến mức đủ : “Mày trong sạch cái rắm, một con đĩ rách, đồ tạp chủng từ nhỏ sinh cha dạy, đồ đê tiện, mày c.h.ế.t thì c.h.ế.t , đừng lôi kéo Hải Quân nhà tao.”

thà chọn Kiều Nhị Liên, cũng sẽ cần đứa Kiều Nhất Liên , tâm cơ quá nặng, bà sợ con trai nhà chịu thiệt thòi trị .

 

 

Loading...