Sự tự tin tràn đầy của Bạch Mẫn buổi chiều liền "vả mặt" đôm đốp.
Cô nàng vốn nghĩ rằng vết thương vai Lệnh Thái Nhạc là do đòn gánh cọ xát mà , lót chút bông thì ? Vừa mềm mại, thoải mái bao!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bạch Mẫn xem nhẹ thời tiết nóng nực đến thế nào, cô nàng còn xem nhẹ việc con sẽ đổ mồ hôi... Chỗ da trầy xước rướm m.á.u còn đổ mồ hôi, còn bịt kín mít thông gió, vết thương nhiễm trùng mưng mủ mới là lạ.
Chờ đến buổi chiều xong việc đồng áng trở điểm thanh niên trí thức, sắc mặt Lệnh Thái Nhạc đau đến trắng bệch, môi cũng mất hết huyết sắc, cứ như dạo một vòng ở Quỷ Môn Quan về, còn nghiêm trọng hơn cả mấy nữ thanh niên trí thức .
Lệnh Thái Nhạc là do Bạch Mẫn dìu về điểm thanh niên.
Thấy Lệnh Thái Nhạc đau đến mức nhấc nổi vai, Bạch Mẫn quyết tâm, gạt bỏ cái tư tưởng "nam nữ thụ thụ bất " vất vả lắm mới dựng lên trong đầu, cởi phăng chiếc áo sơ mi trắng Lệnh Thái Nhạc để xem xét.
Vết thương vai Lệnh Thái Nhạc khiến nỡ thẳng.
Bạch Mẫn vết thương tím tái còn đang rỉ mủ , mồ hôi đầu lập tức tuôn . Cô nàng theo bản năng tìm t.h.u.ố.c bột Vân Nam Bạch Dược trong "bàn tay vàng" của , nhưng t.h.u.ố.c bột Vân Nam Bạch Dược chỉ tác dụng cầm m.á.u, công hiệu sát trùng. Hơn nữa "bàn tay vàng" của cô là kho hàng siêu thị, bên trong bao nhiêu t.h.u.ố.c, đều là t.h.u.ố.c thường dùng do chính cô tích trữ, thể so với hiệu t.h.u.ố.c . Cô chỉ đành gọi Tưởng Vân tới xem giúp.
Lúc đó Tưởng Vân đang đóng cửa phòng, đài luyện kỹ năng tiếng Nga. Đài một câu cô liền một câu, đôi khi đài tốc độ quá nhanh, cô kịp phản ứng theo bản năng, đành gạch một đường ngang giấy để đ.á.n.h dấu chỗ sót.
Tiếng Nga vốn dĩ giống như vẽ bùa, cộng thêm mấy đường gạch ngang chỗ chỗ , quyển vở trong tay Tưởng Vân cái của Bạch Mẫn chẳng khác nào trẻ con tập , nguệch ngoạc một hồi.
"Tưởng Vân, cô mau qua đây xem cho Lệnh Thái Nhạc với, vết thương vai hình như mưng mủ , nghiêm trọng lắm."
Nghe hai chữ "mưng mủ", Tưởng Vân tắt đài, thu dọn b.út, vở và đài gian trú ẩn, theo Bạch Mẫn sang phòng phía tây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-an-dua-cua-than-y-thap-nien-70/chuong-93.html.]
Mở mô-đun y tế quét qua Lệnh Thái Nhạc một lượt, báo cáo kiểm tra hiện mắt Tưởng Vân.
Cô chằm chằm vết thương vai Lệnh Thái Nhạc một lúc lâu, tặc lưỡi một cái, với Bạch Mẫn: "Đi trạm y tế , đúng là mưng mủ , hơn nữa còn trễ. Cần lập tức xử lý sạch bề mặt vết thương, cắt bỏ những phần thịt hoại t.ử mưng mủ , đó rắc t.h.u.ố.c cầm m.á.u lên bề mặt vết thương, dùng băng vải băng . Trước khi vết thương khép miệng thì đè nén lên nó nữa."
"Ngoài , vì mưng mủ nên nguy cơ nhiễm trùng vết thương, hơn nữa thể sẽ phát sốt, cho nên nhất vẫn là mua một ít t.h.u.ố.c kháng sinh uống trong hai ngày, chờ vết thương kết vảy thì dừng t.h.u.ố.c."
"Được, chúng ngay đây." Bạch Mẫn cũng sợ hãi, trong tay cô nàng tuy t.h.u.ố.c kháng sinh, những loại đời nhiều nên thuộc như Amoxicillin, Cephalosporin, Erythromycin... đều , nhưng t.h.u.ố.c sạch vết thương thì , trạm y tế bắt buộc .
Khi ba đuổi tới trạm y tế, còn mấy thanh niên trí thức đang khám, là của đội sản xuất Hồng Tinh.
Mọi đều gặp qua, chỉ là nhất thời gọi tên , đành gật đầu chào hỏi.
Thầy t.h.u.ố.c làng thấy Tưởng Vân đến, chẳng hề khách sáo chút nào: "Thanh niên trí thức Tưởng, cô tự xem lấy t.h.u.ố.c, nên gì thì , cần hỏi , nhưng lấy t.h.u.ố.c gì thì trả tiền đấy."
"Yên tâm, lấy t.h.u.ố.c, là lấy t.h.u.ố.c cho thanh niên trí thức Lệnh, trả tiền mà!"
Tưởng Vân đến quầy hàng đơn sơ , tìm chai Povidone nhưng thấy, chỉ đành lui một bước lấy cồn. Dao phẫu thuật dùng để sạch vết thương thì trong mô-đun y tế của cô sẵn, hơn nữa là loại siêu mỏng, chất liệu kim loại của d.a.o phẫu thuật thêm bạc, bản thuộc tính kháng khuẩn, độ sắc bén cũng là nhất đẳng.
"Lệnh Thái Nhạc, lát nữa thể sẽ đau, ráng nhịn một chút nhé."
Lệnh Thái Nhạc đầu đầy mồ hôi gật đầu. Hắn thầm nghĩ, Bạch Mẫn đang ở ngay mặt, đau nữa cũng nhịn, tuyệt đối thể kêu lên. Bạch Mẫn vốn cảm thấy đủ khí khái đàn ông, nếu chỉ sạch vết thương mà cũng kêu la, thì chẳng trừ điểm trong lòng Bạch Mẫn ?