Dường như trong khoảnh khắc đó, Tưởng Trung cảm thấy trong lòng gieo một hạt giống.
Và trong nháy mắt, hạt giống bén rễ nảy mầm.
Gặp Bạch Mẫn và Lệnh Thái Nhạc ở cổng thôn, quả nhiên hai trông thiết hơn hẳn. Tay Bạch Mẫn túm tay áo Lệnh Thái Nhạc, dù chỉ nhón bằng hai ngón tay nhưng cũng là bước tiến lớn .
Tưởng Vân thầm nghĩ đến Bạch Xuyên, đồ cô gửi nhận ? Nếu nhận , thích vị ngũ cốc ?
Bạch Mẫn và Lệnh Thái Nhạc liếc mắt đưa tình, Tưởng Trung suy ngẫm nhân sinh tương lai, Tưởng Vân nhớ nhung Bạch Xuyên, bốn cứ thế đến huyện Cản Hải mới hồn.
Bạch Mẫn buông tay áo Lệnh Thái Nhạc , vòng qua Tưởng Trung đến mặt Tưởng Vân, thì thầm: " với Lệnh Thái Nhạc bàn , cũng chuyển sang chỗ ở, bảo hỏi ý kiến cô."
"Hỏi gì? Anh chuyển còn báo cáo ? Khu thanh niên trí thức đó của , bảo với Trưởng đội sản xuất !" Tưởng Vân thấy khó hiểu.
Bạch Mẫn hì hì: "Chẳng sợ cô ngứa mắt đ.ấ.m c.h.ế.t ... Nếu cô đồng ý thì bảo với Trưởng đội sản xuất."
Tưởng Trung đột nhiên chen : " phòng chúng ở ..."
Lệnh Thái Nhạc ném cho Tưởng Trung ánh mắt "yên tâm": "Anh ở phòng các , định dựng một gian nhà đất trống giữa phòng chị Bạch và phòng Tưởng Vân."
Tưởng Vân: "????? Thế thì đừng chuyển đến, phản đối. Anh dựng nhà ở đó che kín cửa sổ phòng , lấy ánh sáng? Muốn chuyển đến thì tìm chỗ khác mà dựng."
Lệnh Thái Nhạc và Bạch Mẫn : "Thế thì hết chỗ , dựng chỉ nước dỡ cái lán ."
Lần đến lượt Tưởng Trung hỏi: "Thế củi chúng nhặt để ? Mưa thu ướt hết thì mùa đông đốt kiểu gì?"
Bạch Mẫn: "..."
Lệnh Thái Nhạc: "..."
Ngay khi Bạch Mẫn định bảo thôi bỏ thì Tưởng Vân : "Hay là dựng dựa tường cổng viện , sân hẹp một chút nhưng ở đó dựng nhà đỡ mấy kẻ tò mò suốt ngày bám tường nhòm trong. Cửa sổ mở trong sân, ánh sáng kém chút nhưng cũng đến nỗi nào."
"Anh tự dựng một gian, đợi sang năm Bạch Xuyên về giỗ cha , tiện thể bảo sang ở nhờ hai ngày."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-an-dua-cua-than-y-thap-nien-70/chuong-88.html.]
Tưởng Vân thầm khen ngợi sự cơ trí của , cô đúng là đứa trẻ thông minh, tận dụng thứ để giải quyết vấn đề chỗ ở cho Bạch Xuyên khi về.
Bạch Mẫn buột miệng: "Cho ở chung với cô luôn chẳng ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tưởng Vân: "???"
Cô nghiêm túc : " là bảo thủ, tuyệt đối sống thử hôn nhân với đàn ông xa lạ."
"Thế hai kết hôn luôn là xong?"
"Cô im !"
Tỉnh Chiết Nam, Cừ Châu, nơi đóng quân của Đại đội 141.
Bạch Xuyên kết thúc huấn luyện về ký túc xá thì trực ban gọi: "Trung đội trưởng Bạch, bưu kiện của , đây lấy !"
Cùng về với Bạch Xuyên là cấp trực tiếp của , Đoàn trưởng Mạnh Hữu Vi.
Mạnh Hữu Vi nghiêng đầu Bạch Xuyên: " yêu ? Mọi bảo tay nghề yêu đặc biệt , đồ gửi cho ngon vô cùng, mỗi tội kiệt sỉ quá, chẳng chịu chia cho ai, thật đấy?"
Bạch Xuyên đen mặt: "Có yêu là thật, nhưng bảo em kiệt sỉ thì oan. Sao họ bảo họ như sói đói, chia bao nhiêu cũng đủ? Lần đầu cô gửi thịt bò, em chia cho một nửa mà họ còn chê ít, mỗi ăn vài miếng là hết sạch."
"À, thế..." Mạnh Hữu Vi đổi giọng: "Cậu cũng lắm, đồ ngon bảo một tiếng chia cho ít, nếu chắc còn giấu mãi!"
"Người yêu thế nào? Định bao giờ nộp báo cáo kết hôn? Cưới xong để cô ở quê đón sang đây?"
"Nếu định đón sang đây theo quân, sẽ sắp xếp nhà cửa cho . Khu gia binh đây căng thẳng lắm, nhưng mấy năm nay... Haizz, cũng đúng quy định thôi, thì chẳng lúc nào chọc gậy bánh xe."
Bạch Xuyên nhận bưu kiện từ phòng trực ban, ước lượng thấy nặng trĩu, hì hì: "Nặng thế chắc gửi đồ ăn . Cô là thanh niên trí thức cắm đội ở thôn em. Người lắm, gì nấy giả tạo, xinh nữa. Còn chuyện nhà cửa, thủ trưởng cứ xếp hàng giúp em , thời gian cưới em tôn trọng ý cô ."
"Được, địa chỉ và thông tin nhà cô ? Nếu xác định là thì đưa địa chỉ hai bên cho , báo cáo lên, sẽ thẩm tra lý lịch chính trị. Nếu vấn đề gì thì thể nộp báo cáo kết hôn, duyệt nhanh thôi. Còn nếu lý lịch vấn đề thì e là rắc rối."