Thấy Bạch Mẫn chạy xa, Tưởng Trung thì thầm bí hiểm hỏi Tưởng Vân: "Chị, chị Bạch đang hẹn hò với Lệnh ?"
"Hả??? Sao em thế?"
Tưởng Vân nhớ Bạch Mẫn mới chê bai Lệnh Thái Nhạc mặt cô lâu, chẳng lẽ Lệnh Thái Nhạc sở thích ngược đãi?
Người khác càng chê bai, chà đạp thì càng hưng phấn?
"Chậc, thế giới lớn phức tạp thật."
Tưởng Trung : "Thế còn rõ ? Hôm qua Lệnh còn vì chị Bạch mà đ.á.n.h, chắc chắn là ý với chị Bạch . Anh mà thích chị Bạch thì tự nhiên hứng đòn gì? Em hồi chị Xuân Hoa còn ở khu cũ, tên lưu manh già trong thôn rình nhà vệ sinh trộm chị c.h.ế.t, nhà lão đến tìm chị Xuân Hoa gây sự, Lệnh mặt giúp."
"Còn nữa, chị Bạch nếu ý với Lệnh thì giờ chạy gọi gì? Vừa nãy em thấy mặt chị Bạch đỏ lựng lên. Không chừng chúng sắp ăn kẹo mừng đấy."
Tưởng Trung phân tích cũng lý, Tưởng Vân ngờ thằng em họ còn khiếu hóng hớt .
Cô Tưởng Trung đang suy nghĩ viển vông, hạ giọng : "Em cái gã Bạch Cẩu Đản trộm Trương Xuân Hoa , khi trộm cô , từng trộm thanh niên trí thức nào ?"
Tưởng Trung thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tưởng Vân, ngơ ngác hỏi: "Ai ạ?"
Tưởng Vân ghé sát mặt , khóe miệng nhếch lên từng chút một, ánh mắt ngày càng vô hồn: "Hắn từng trèo lên tường trộm chị, chính cái bức tường chúng đang dựa đây ."
"Hả??!! Chị, thế chị đ.ấ.m c.h.ế.t ?"
"Chị đ.á.n.h c.h.ế.t , nhưng chẳng cũng c.h.ế.t ?"
Tưởng Trung khuôn mặt gần ngay mắt, trái tim như ai bóp nghẹt. Cậu rõ tiếng tim đập thình thịch, đó là trái tim đang giãy giụa.
Khuôn mặt cách đến năm centimet trông và thiết đến thế, nhưng lúc khiến sợ hãi tột độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-an-dua-cua-than-y-thap-nien-70/chuong-87.html.]
Cậu như xuyên qua lớp da xinh , thấy một bộ xương khô chực chờ ăn thịt .
"Chị, chị đừng dọa em..." Mặt Tưởng Trung trắng bệch.
Tưởng Vân , thu nụ giả tạo âm trầm dọa , trở về vẻ tiêu sái bất cần đời thường ngày. Cô chỉ tay lên trời: "Cho nên , đang trời đang , đừng chuyện thất đức, sẽ quả báo đấy. Chị luôn tin nhân quả, Bạch Cẩu Đản bắt nạt thanh niên trí thức, nhiều việc ác nên ông trời mới thu mạng ."
"Hồi lúc bắt buộc thanh niên trí thức xuống nông thôn, chị Miêu em , Chính em , bác cả em cứ nhất quyết chọn chị. Họ ở thành phố sống sung sướng, ném chị một về quê. Chị vẫn tin ông sẽ quả báo. Chị mặc kệ ông , ông , quan tâm ông , chính là quả báo hiện tại của ông . Đợi ông già, chị tuyệt đối hầu hạ một ngày, đợi ông c.h.ế.t, chị cũng nhỏ một giọt nước mắt mộ, đó là quả báo ông nhận."
"Chị em tâm địa sắt đá nhất đấy. Họ nuôi chị mười bảy năm, cho chị miếng cơm chỗ ở, nhưng cũng cho chị bao tủi nhục đòn roi. Chị kẻ vô lương tâm, khi nào họ cần, ân tình nuôi dưỡng mười bảy năm chị sẽ trả, nhưng những tủi nhục và sự khinh rẻ chị chịu đựng, chị cũng sẽ trả đủ."
Cô vỗ vai Tưởng Trung: "Nói nhiều , nữa, trong lòng em tự hiểu là . Từ ngày xuống đây, em còn là trẻ con nữa, lớn. Gặp chuyện gì cũng suy nghĩ xem nên , thì lợi gì, gây rắc rối cho , nghĩ kỹ hẵng , đừng ngơ ngơ ngác ngác."
Tưởng Trung yếu ớt hỏi: "Chị... chị thế? Sao tự nhiên ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Chị ? Chỉ là nghĩ đến chuyện Bạch Mẫn với Lệnh Thái Nhạc yêu nên cảm thán thôi."
"Con sống một đời, gặp ai cũng là khách qua đường. Cha , yêu, con cái, chị em, bạn bè, kẻ thù, tất cả đều là khách qua đường."
"Lúc bác cả em quyết định cho chị xuống nông thôn, ông chuẩn tinh thần vĩnh viễn mất đứa con gái . Biết bao nữ thanh niên trí thức xuống nông thôn ác bá trong thôn nhục, cả đời về thành phố?"
"Những nữ thanh niên trí thức giày vò đến tàn ma dại, sống trong bể khổ khối đấy."
"Kể cả lấy , con cái thì cả đời coi như chôn vùi ở nông thôn. Còn về nữa? Cuộc sống thành phố chỉ còn là giấc mơ, là niềm tưởng vọng thôi."
"Đi thôi, đừng để Bạch Mẫn và Lệnh Thái Nhạc đợi lâu, thì cái tính pháo nổ của Bạch Mẫn xị mặt đấy."
Tưởng Trung im lặng suốt dọc đường, những lời của Tưởng Vân cứ tua tua trong đầu .